Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 14: Con rắn không biết điều

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm

Tác giả: Tiểu Điềm Bao
Lượt đọc: 5,940
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngao Manh đã lấy lại được mật khẩu nhà Hứa Hủ, nhưng tâm trạng của anh vẫn chẳng thể vui lên nổi.

Buổi sáng ngày thường, sau khi ăn sáng cùng Hứa Hủ xong, Ngao Manh dọn dẹp nhà cửa qua một lượt rồi lủi thủi chạy về núi.

Thanh Ngọc thấy bộ dạng ỉu xìu của anh thì tò mò hỏi: "Vảy rồng của cậu không có tác dụng gì à?"

Rồng cứ trăm năm lại thay vảy một lần, vảy cũ sẽ tự động rụng xuống. Nghiền vảy rồng thành bột rồi trộn vào thức ăn có thể cải tử hoàn sinh, dưỡng thần hồn, giải độc chướng, đồng thời còn giúp an thần, trừ tà. Còn nếu trộn bột vảy rồng vào các loại kem dưỡng da thì sẽ giúp dưỡng ẩm, tái tạo da và làm đẹp nhan sắc.

Ngao Manh không chỉ bỏ bột vảy rồng vào đồ ăn, mà còn lén cho vào tất cả kem dưỡng da mặt, kem dưỡng da tay, dầu gội và sữa tắm của Hứa Hủ.

Đây là ý kiến của Lộc Bá bày cho anh. Nếu tạm thời anh chưa thể để lại dấu ấn trên người Hứa Hủ bằng cách giao phối, thì anh có thể dùng vảy rồng của mình. Thứ này không màu không mùi, con người không nhận ra được nhưng yêu quái thì chắc chắn sẽ biết. Chỉ cần con rắn kia lại gần Hứa Hủ là sẽ cảm nhận được hơi thở của rồng trên người cô.

"Dùng rồi." Giọng Ngao Manh vọng lên từ dưới nước, nghe rầu rĩ.

Thanh Ngọc ném một viên đá xuống nước: "Thế sao trông cậu lại ủ rũ thế kia?"

Chuyện này thật khó nói ra miệng, Ngao Manh cuộn tròn người lại, thu mình dưới đáy đầm.

"Cậu không nói thì sao tôi nghĩ cách giúp cậu được? Chẳng lẽ cậu không muốn nhanh chóng giao phối à?"

Lời Thanh Ngọc nói không phải là không có lý. Chú rồng nhỏ đấu tranh tư tưởng một hồi rồi lẳng lặng bơi lại gần bờ đầm, nhô hai chiếc sừng rồng nhỏ xíu lên, lí nhí hỏi: "Cậu bảo sừng của tôi có lớn thêm được không?"

"Có chứ, cậu mới bao nhiêu tuổi đâu, sừng nhỏ là bình thường mà. Phải tầm ba bốn trăm tuổi mới lớn được, to như sừng của L.o.n.g Quân đời trước ấy."

Ngao Manh có thêm chút tự tin, anh vẫn nhớ sừng rồng của cha mình, vừa dài vừa to, vô cùng hùng vĩ.

"Thế còn chỗ phía dưới thì sao?"

Thanh Ngọc ngơ ngác: "Hả?"

Ngao Manh lặp lại: "Phía dưới cũng sẽ lớn thêm chứ?"

Thanh Ngọc đứng hình một lúc, dường như đã hiểu ra điều gì, anh ta ghé sát lại gần: "Sao thế? Cô Hứa chê cái ấy của cậu không đủ to à?"

Chú rồng nhỏ im lặng một lát rồi thành thật trả lời: "Không phải, là tự tôi tra trên điện thoại, kích thước của nam giới loài người là từ 12 đến 16 cm, dưới 10 cm là siêu nhỏ luôn."

Thanh Ngọc liếc nhìn xuống nước: "Thế cậu được bao nhiêu?"

"8..."

Lần này đến lượt Thanh Ngọc đực mặt ra. Lúc trước khi anh ta may quần áo cho Ngao Manh, Ngao Manh đã cởi trần trùng trục để anh ta đo kích thước cơ thể. Lúc đó tuy chưa cương cứng nhưng kích thước đã vượt xa mức trung bình của con người rồi, huống chi loài rồng thì...

"Cậu lên đây tôi xem thử nào."

Ngao Manh lên bờ rồi biến thành hình người, ngoan ngoãn đứng đó cho Thanh Ngọc kiểm tra.

"Không nhỏ mà... Có phải cậu đo sai rồi không?" Thanh Ngọc sờ cằm, thật ra cái này đâu chỉ là không nhỏ, nó to vãi chưởng ra ấy chứ?

Ngao Manh chớp chớp mắt, tâm trạng cuối cùng cũng khởi sắc hơn một chút: "Thật thế à? Thế của cậu bao nhiêu?"

Thanh Ngọc ho khan một tiếng: "Cái đó cậu không cần quan tâm, đưa tôi xem cậu tra cái gì nào, tầm này làm sao mà không đạt chuẩn trung bình của loài người được."

Ngao Manh mở lịch sử tìm kiếm rồi đưa điện thoại cho Thanh Ngọc.

"..."

Xem xong, Thanh Ngọc im lặng rất lâu, cuối cùng anh ta bất lực chỉ vào chữ cm trên màn hình điện thoại: "Đây là đơn vị đo lường centimet thường dùng bây giờ, còn cậu lại dùng thước đo cổ, cái này phải quy đổi ra chứ."

Thanh Ngọc nhẩm tính một hồi rồi vỗ vai Ngao Manh: "Yên tâm đi, cậu vượt xa mức trung bình rồi."

Ngao Manh như được hồi sinh, hăm hở đi chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, định bụng tối nay sẽ trổ tài một bữa thật hoành tráng!

Sáu giờ tối.

Hứa Hủ chuẩn bị đi vào sảnh chung cư thì nghe thấy tiếng một người đàn ông gọi giật giọng.

"Hứa Hủ."

Hứa Hủ ngẩng đầu lên, thấy L.o.n.g Đằng đang đứng cách mình khoảng năm sáu mét. Cô nhíu mày, hơi né sang bên cạnh định đi qua gã.

Lần này L.o.n.g Đằng không có ý định bỏ qua, gã sải bước dài chặn đường cô: "Hứa Hủ, dù sao chúng ta cũng là bạn học, có cần phải lạnh nhạt với tôi thế không?"

"Bạn học? Anh sống ở đây à? Hay anh có bạn bè gì ở khu chung cư này? Nếu không có thì việc anh chặn đường tôi thế này, tôi có thể gọi bảo vệ đuổi anh ra ngoài đấy." Giọng Hứa Hủ lạnh lùng, không chút cảm xúc. "Hay là anh muốn tôi báo cảnh sát để họ đến giải quyết?"

Thấy Hứa Hủ rút điện thoại ra, L.o.n.g Đằng có phần khinh khỉnh, gã bước tới định nói chuyện thì đột nhiên cả người cứng đờ. Không khí như đông đặc lại, tựa như có một bức tường vô hình ngăn cách gã và Hứa Hủ. Tay gã bắt đầu run rẩy, từ đầu ngón tay đến cổ tay rồi lan ra cả cánh tay, run lên bần bật một cách không kiểm soát. Một luồng khí lạnh buốt từ đầu ngón tay xộc vào, chạy dọc theo huyết quản lên thẳng đỉnh đầu. Đó không phải là cái lạnh thông thường mà là sự uy áp. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy ăn sâu vào xương tủy lúc này đang len lỏi qua từng dây thần kinh truyền thẳng lên não gã.

Rồng.

Đó là hơi thở của rồng, trên người Hứa Hủ có hơi thở của rồng, dù cực kỳ nhạt. Gã sống ở thế giới loài người quá lâu nên các giác quan đã bị mai một, mãi đến khi lại gần thế này gã mới phát hiện ra.

Tại sao trên người cô lại có hơi thở của rồng? L.o.n.g Đằng hoang mang, gã chắc chắn Hứa Hủ là con người, chẳng lẽ là con rồng trên núi Vân Vụ kia sao?

"Bé cưng."

Hứa Hủ đang định bấm số 110 thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sảnh chung cư cách đó không xa.

Ngao Manh mặc quần áo ở nhà, ném túi rác trong tay vào thùng rác bên cạnh rồi đi về phía Hứa Hủ: "Cơm anh nấu xong rồi, sao em còn chưa lên?"

Hứa Hủ nhìn Ngao Manh đang ngoan ngoãn đứng trước mặt, lại liếc qua L.o.n.g Đằng đang đứng đơ như tượng gỗ, cô cất điện thoại đi rồi chủ động nắm tay Ngao Manh: "Tôi có bạn trai rồi, thế nên L.o.n.g Đằng, nếu còn có lần sau tôi chắc chắn sẽ báo cảnh sát."

Ngao Manh quay đầu lại nhìn L.o.n.g Đằng đang mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt anh hiện lên con ngươi dựng đứng màu vàng kim: "Mày là bạn của Hứa Hủ à?"

"Đừng thèm chấp anh ta, mình đi thôi." Hứa Hủ không muốn nói nhiều, kéo Ngao Manh định lên lầu.

Ngao Manh đưa cô vào trong thang máy, dịu dàng bảo: "Bé cưng lên nhà trước đi, anh muốn nói chuyện với hắn một chút."

Hứa Hủ hơi ngần ngại: "Đừng lãng phí thời gian với hạng người như thế."

"Không sao đâu, anh chỉ nói vài câu thôi, em về nhà trước đi." Ngao Manh chớp chớp đôi mắt ướt át. Chờ cửa thang máy từ từ đóng lại, anh mới quay người đi ra khỏi sảnh chung cư.

L.o.n.g Đằng vẫn đứng chôn chân tại chỗ với tư thế cũ, nhưng mặt mũi đã trắng bệch như tờ giấy.

"Nếu cái lưỡi của mày không dùng được nữa thì tao có thể giúp mày rút ra đấy." Ngao Manh thong thả bước tới, giọng nói nhẹ bẫng nhưng lại khiến gã đàn ông trước mặt sợ đến mức suýt ngất xỉu. "Thanh Ngọc thích ăn lưỡi rắn lắm, hoặc là tao đem mày đi ngâm rượu nhé, mày thấy sao?"

L.o.n.g Đằng "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, rạp người sát đất không dám ngẩng đầu lên, giọng run như cầy sấy: "L.o.n.g Quân... L.o.n.g Quân bớt giận, tôi thực sự không biết đây là... là người của ngài..."

"Hứa Hủ là bạn đời của tao."

"Vâng, vâng, tôi mắt thế trần vụng về, không nhận ra cô ấy là bạn đời của ngài... Tôi không dám làm phiền nữa, tuyệt đối không dám nữa..."

"Nếu mày còn dám xuất hiện trước mặt Hứa Hủ, tao nhất định sẽ bắt mày đi ngâm rượu." Nhắm chừng nói thêm vài câu nữa là con rắn này sẽ sợ đến mức hiện nguyên hình mất. Lộc Bá từng bảo sát nghiệp dễ tạo khó tiêu, trừ phi nguy hiểm đến tính mạng, bằng không tuyệt đối không được tùy tiện sát sinh. Thấy gã đã bị dọa đến mức này, Ngao Manh lạnh lùng để lại lời cảnh cáo cuối cùng rồi đi lên lầu.

Lúc Hứa Hủ từ phòng tắm đi ra, Ngao Manh đang ngồi ngay ngắn bên bàn ăn đợi cô.

"Ăn cơm thôi em! Anh mới học được mấy món em thích ăn này, tôm chiên sốt dứa với bò sốt cà chua, em nếm thử xem có hợp khẩu vị không."

"Ngon lắm, anh nấu ăn có khiếu thật đấy." Hứa Hủ nếm thử một miếng rồi nhận xét.

Ngao Manh chống cằm, sướng rơn khi được khen: "Thật à thật à? Thế em có thích không?"

Hứa Hủ gật đầu, nhìn Ngao Manh sán lại gần ôm mình, cô thuận miệng hỏi: "Anh nói gì với L.o.n.g Đằng thế? Em thấy gã có vẻ sợ anh lắm."

Gương mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu và biểu cảm cứng đờ của L.o.n.g Đằng lúc đó, dù cô có chậm chạp đến mấy cũng nhận ra có điểm bất thường.

Ngao Manh làm bộ mặt vô tội: "Anh không biết nữa, anh chỉ bảo với hắn ta anh là bạn trai của em, nếu hắn ta còn đến làm phiền em thì anh sẽ không vui đâu. Hắn ta đồng ý, thế là anh đi lên lầu thôi."

"Thế à? Lần này gã biết điều đấy chứ." Hứa Hủ mỉm cười nhẹ nhàng, không gặng hỏi thêm.

Chú rồng nhỏ hơi chột dạ, thấy đã lấp liếm qua chuyện thì cũng thở phào nhẹ nhõm, sán lại gần ôm lấy Hứa Hủ làm nũng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Đầm Tiềm L.o.n.g
Chương 2: Ngao Manh
Chương 3: Hàng xóm
Chương 4: Vô tình gặp gỡ
Chương 5: Gặm chung ống hút
Chương 6: Bạn đời
Chương 7: Hướng dẫn chuyện chăn gối của loài người
Chương 8: Lời tỏ tình của rồng
Chương 9: Nụ hôn
Chương 10: Nấu ăn
Chương 11: Kẻ dòm ngó
Chương 12: Từ chối
Chương 13: Kích thước
Chương 14: Con rắn không biết điều
Chương 15: Đồ lông xù
Chương 16: Sao anh lại có tận hai cái?!
Chương 17: Sừng rồng (Liếm huyệt)
Chương 18: Muốn cái nào? (H)
Chương 19: Đuôi rồng (H)
Chương 20: Bắn đầy bên trong (H)
Chương 21: Chiếc bụng nhỏ phồng lên (Cưỡi ngựa, són tiểu)
Chương 22: Bản tính loài rồng vốn dâm đãng
Chương 23: Bàn ăn (H)
Chương 24: Cho ăn no (H)
Chương 25: Muốn (H)
Chương 26: Rạp chiếu phim (H, liếm huyệt, uống nước tiểu)
Chương 27: Giấc Mộng Đẹp (H - Mê gian)
Chương 28: Cưỡi
Chương 29: Bơi lội
Chương 30: Mất khống chế
Chương 31: Chia tay
Chương 32: Mèo con
Chương 33: Đừng sợ anh (H)
Chương 34: Chú rồng nhỏ
Chương 35: Lưỡi rồng
Chương 36: Rồng dâm (Người và rồng H)
Chương 37: Thời khóa biểu kế hoạch thân mật
Chương 38: Yêu
Chương 39: Không được
Chương 40: Về muộn
Chương 41: Của anh, của anh, của anh (H)
Chương 42: Cắm cả hai huyệt (H)
Chương 43: Mài đuôi (H)
Chương 44: Bú ngực (H)
Chương 45: Tình yêu và đau đớn (Hơi H)
Chương 46: Tai thỏ
Chương 47: Đu quay (Nới lỏng bằng ngón tay H)
Chương 48: Huyền quan (H)
Chương 49: Bố mẹ
Chương 50: Từ chối khéo
Chương 51: Vượt giới hạn
Chương 52: Nhìn trộm
Chương 53: Cộng cảm
Chương 54: Cân nhắc lại
Chương 55: Ăn khuya
Chương 56: Gọi mẹ (Bú sữa)
Chương 57: Tại sao bé cưng không phải do anh sinh ra?
Chương 58: Nhẹ thôi, bố mẹ ở phòng đối diện đấy... (H)
Chương 59: Nhặt được mèo con
Chương 60: Bắt quả tang
Chương 61: Gọi chồng
Chương 62: Độ cong của bụng dưới (H)
Chương 63: Như vụng trộm (H)
Chương 64: Trở lại núi
Chương 65: Tàng Thư Các
Chương 66: Thế này có tính là con của bé cưng không? (H)
Chương 67: Cưới và ở rể
Chương 68: Anh có muốn sống ở đây không?
Chương 69: Hoan lạc dưới đầm (Song l.o.n.g nhập động - H dưới nước)
Chương 70: Khoai tây và những ngôi sao (Hơi H - Nữ trên)
Chương 71: Trầm Du
Chương 72: Vân Tòng
Chương 73: Tìm rồng
Chương 74: Đồng tử dựng đứng
Chương 75: Thanh L.o.n.g
Chương 76: Chiếm hữu (H Rồng-Người)
Chương 77: Cao trào cộng cảm (Cao H)
Chương 78: Liếm sừng rồng
Chương 79: Tự vẫn
Chương 80: Phòng tắm (H, hơi giận dỗi)
Chương 81: Duyên phận
Chương 82: Rồng của em (H, nữ trên)
Chương 83: Ngoại truyện - Sinh con hay đẻ trứng
Chương 84: Ngoại truyện- Giường ngọc (H)
Chương 85: Ngoại truyện: Thời kỳ mang thai (Bú liếm, Hơi H)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Chương 14: Con rắn không biết điều

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14: Con rắn không biết điều
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...