Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 13: Kích thước
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Cúp điện thoại, Hứa Hủ quay lại phòng bao.
Hôm nay là buổi họp lớp, lịch trình cả ngày đã được xếp kín mít. Ban đầu Hứa Hủ không muốn đi, nhưng ngặt nỗi chị khóa trên cứ nài nỉ mãi, vả lại cô cũng thực sự cần ra ngoài tiếp xúc với mọi người.
Lúc về đến nhà đã mười một giờ đêm.
Bước ra khỏi thang máy, đèn cảm ứng bật sáng.
Hứa Hủ khựng lại. Ngay trước cửa nhà cô có một người đang cuộn tròn, hai tay ôm lấy đầu co rúm người lại nằm dưới đất, bên cạnh còn đặt một hộp đựng thức ăn.
Anh ngủ rất say, có người đến gần cũng không hề hay biết, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng anh hừ hừ khe khẽ.
Hứa Hủ nhẹ nhàng mở hộp thức ăn ra. Đồ ăn đã nguội ngắt, lớp nước sốt bên trên đã đông đặc lại, nhìn qua là biết nấu từ buổi trưa. Vậy là kể từ lúc Ngao Manh gọi điện cho cô vào buổi trưa, anh vẫn luôn túc trực trước cửa nhà cô không đi đâu sao?
Suốt mười hai tiếng đồng hồ.
Nhà của anh ngay đối diện, sao không về phòng mình mà ngủ chứ? Sao lại ngốc nghếch thế này.
“Hứa Hủ...” Đôi mắt Ngao Manh mơ màng, nhận ra người trước mặt qua mùi hương quen thuộc, anh liền đưa tay ôm lấy bắp chân Hứa Hủ, áp mặt vào. “Em về rồi à.”
Nhìn Ngao Manh vẫn còn ngái ngủ, lòng Hứa Hủ dâng lên cảm giác khó tả: “Anh ngủ ở đây làm gì thế?”
“Anh... anh không biết khi nào em mới về, em không nói cho anh biết.” Giọng Ngao Manh mềm nhũn, chính anh cũng chẳng nhớ nổi mình đã ngủ thiếp đi thế nào.
“Sao không về nhà mà ngủ?” Hứa Hủ bất lực.
Chú rồng nhỏ có chút tủi thân, nhỏ giọng giải thích: “Anh không vào nhà được.”
Hứa Hủ: “Về nhà anh đi!”
“Nhưng anh nhớ em.” Ngao Manh ôm chặt chân cô, theo bản năng dùng má cọ cọ. “Anh nhớ em, xin lỗi em, có phải anh đã làm sai chuyện gì khiến em không vui không?”
“Xin lỗi em, anh... anh không biết, bé cưng nói cho anh biết được không? Anh làm sai ở đâu à, có phải em không thích món anh nấu không? Hay là em không thích khuôn mặt của anh?” Chú rồng nhỏ không hiểu nổi sự lạnh lùng đột ngột của con người, cũng không hiểu vì sao họ cứ im lặng, anh bắt đầu tự kiểm điểm bản thân. “Hay là vì hôm qua anh muốn giao...”
Da đầu Hứa Hủ tê dại, vội vàng ngắt lời trước khi anh kịp thốt ra từ tiếp theo: “Câm miệng!”
Ngao Manh lập tức im bặt, ngẩng đầu lên, đôi mắt l.o.n.g lanh như hai viên ngọc ngâm nước, vì sợ bị đuổi đi nên anh càng ôm chặt chân cô hơn.
“Anh đứng lên trước đi.”
Nghe thấy giọng nói của Hứa Hủ cuối cùng cũng dịu lại, Ngao Manh lập tức bật dậy khỏi mặt đất, vươn tay ôm cô vào lòng: “Em hết giận anh rồi hả? Đừng giận anh nữa mà được không? Anh sẽ sửa đổi, em thích khuôn mặt kiểu thế nào? Thích khẩu vị món ăn ra sao? Hay là thích...”
Ngao Manh cứ lải nhải không ngừng, mùi hương trên người anh ngày càng nồng đậm, như dòng suối róc rách cuốn theo hoa rụng, lá thông, sương sớm và rêu xanh sau mưa.
“Ừm... Vào nhà trước đi đã, có gì vào trong rồi nói.”
Đối mặt với Ngao Manh, cô lúc nào cũng mủi lòng một cách vô cớ. Những lời có thể nói dễ dàng qua điện thoại, giờ đây lại như nghẹn ứ nơi cổ họng, chẳng thể thốt ra.
“Anh đợi ở ngoài lâu rồi à?” Hứa Hủ nhìn tên nhóc trong lòng, khẽ xoa đầu anh.
“Không lâu đâu, anh mới đến từ trưa thôi mà.”
Anh thật sự đã đợi suốt mười hai tiếng! Hứa Hủ có chút áy náy, nhỏ giọng trách: “Không vào được sao anh không về nhà mình? Sao lại nằm ngủ dưới đất thế này.”
“Anh đợi em mà, rồi... rồi chẳng biết sao lại ngủ quên mất.” Giọng Ngao Manh càng lúc càng nhỏ. Thực ra là vì nửa đêm qua anh phải quẫy nước trong đầm Tiềm L.o.n.g, nửa đêm sau lại mài vảy rồng trong gác Tàng Bảo, sáng sớm tinh mơ đã lên núi tìm nguyên liệu, cả buổi sáng nấu nướng rồi tức tốc mang đến đây vào buổi trưa. Chờ đợi quá lâu nên anh mới không nhịn được mà ngủ thiếp đi.
Hứa Hủ thở dài: “Mắc gì cứ phải đợi tôi...”
“Vì em là bạn đời của anh mà.”
Nuôi dưỡng bạn đời, chờ đợi bạn đời về nhà và bảo vệ sự an toàn của họ là bản năng đã khắc sâu vào huyết quản của một con rồng.
Ngao Manh ôm cô chặt hơn, tỏa ra l.o.n.g tức nồng đậm hơn. Bởi vì anh ngửi thấy những mùi hỗn tạp trên người cô, nào là mùi rượu, mùi thức ăn, mùi nước hoa nồng nặc kỳ lạ, và cả mùi của rất nhiều con đực xa lạ khác.
Anh biết từ xưa đến nay, chỉ có con đực khỏe mạnh và xinh đẹp nhất mới giành được quyền giao phối. Hươu đực vì hươu cái mà không tiếc đánh gãy sừng, chim trống sẽ xòe bộ lông rực rỡ hơn cả hoa, trong đàn sư tử chỉ có kẻ chiến thắng mới được phép duy trì nòi giống.
Những con đực không có khả năng mang thai sinh nở chỉ có một con đường duy nhất là cạnh tranh lẫn nhau. Nhưng con cái lại có quyền lựa chọn và so sánh giữa các con đực khác nhau.
Vậy thì kẻ muốn cạnh tranh với anh là ai? Con rắn kia? Hay là chủ nhân của những mùi hương xa lạ trên người cô?
“Ngao Manh.”
“Dạ?”
“Anh muốn hôn không?”
Trước sự chủ động lần đầu tiên của Hứa Hủ, Ngao Manh không chần chừ lấy một giây, lập tức cúi xuống hôn cô.
Lưỡi của cô lúc nào cũng mềm mại như một viên kẹo sắp tan chảy, nhiệt độ trong khoang miệng rất ấm, theo sự quấn quýt của đầu lưỡi mà tiết ra càng nhiều mật ngọt.
Có lẽ vẫn còn sợ vụ việc tối qua, Ngao Manh hôn một cách rất cẩn thận và dịu dàng. Đầu lưỡi anh khẽ lướt dọc theo vành môi cô rồi mới ngậm lấy mút nhẹ. Anh cố gắng kiềm chế sự phấn khích trong lòng, chỉ sợ không nhịn được mà để lộ đuôi trước mặt cô.
Đầu óc Hứa Hủ quay cuồng, có lẽ là do thiếu oxy, cũng có thể là do quá nóng, một luồng khí nóng cứ từ lồng ngực lan tỏa ra ngoài. Nụ hôn của Ngao Manh tựa như dòng suối mát lành xoa dịu đi cơn nóng nực trong cô, nhưng cô lại bắt đầu khát khao nhiều hơn thế, muốn những nụ hôn sâu hơn và những cái chạm da thịt nhiều hơn.
Rõ ràng cô không hề uống rượu, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Ngao Manh, cô lại bắt đầu nảy sinh ham muốn.
“Bảo bối.” Sau một hồi dây dưa môi lưỡi dài dằng dặc, Ngao Manh cuối cùng cũng buông cô ra. Anh lắng nghe tiếng thở dốc khe khẽ nơi cổ họng cô, nghiêm túc hỏi câu hỏi đã làm anh băn khoăn suốt một ngày một đêm qua: “Tại sao em lại không muốn giao phối với anh?”
Đầu óc Hứa Hủ đã bị hôn đến mụ mị, ánh mắt cô hơi mơ màng, giọng nói khẽ khàng: “Cái gì cơ?”
“Giao phối.” Ngao Manh lặp lại, giọng điệu nghiêm túc như học sinh trả bài. “Tức là hành vi tiếp xúc cơ thể và duy trì nòi giống giữa hai bạn đời. Em không muốn giao phối với anh là vì em chưa đến mùa động dục, hay là vì có con đực khác xuất sắc hơn anh xuất hiện rồi?”
Mùi l.o.n.g tức ngày càng nồng đượm, Hứa Hủ không thể nào suy nghĩ nổi những lời Ngao Manh vừa nói. Cô chỉ cảm thấy bụng dưới thắt lại, trong người như có một ngọn lửa đang bùng lên, lan tỏa từ bụng dưới ra khắp chân tay.
“Bảo bối...” Ngao Manh khẽ gọi, anh rất muốn biết câu trả lời. Anh có thể dùng l.o.n.g tức để giúp cô động dục, nhưng anh buộc phải biết rốt cuộc có những con đực nào đang muốn quyến rũ Hứa Hủ.
Cơ thể Hứa Hủ không ngừng run rẩy, cảm giác kỳ lạ xa lạ này khiến cô chỉ biết thở dốc dồn dập hòng dập tắt luồng khí nóng đang cuộn trào trong người. Những giọt nước mắt sinh lý vì không chịu nổi cảm giác này khẽ lăn dài từ khóe mắt, rơi xuống mu bàn tay của Ngao Manh.
Chú rồng nhỏ sững người, ngơ ngác nhìn giọt nước mắt trong suốt ấy, rồi từ từ đưa tay lên, thò lưỡi liếm đi giọt nước mắt.
Mằn mặn.
Hứa Hủ khóc rồi.
Trái tim Ngao Manh như rơi vào hầm băng ngàn năm không tan dưới chân thác Vọng Đoạn. Hóa ra Hứa Hủ không muốn giao phối với anh đến thế, đến mức dù anh có dùng l.o.n.g tức để ép cô động dục, cô vẫn dùng nước mắt để từ chối anh.
Mùi hương nồng nàn dần nhạt đi, Ngao Manh ôm lấy cô, dùng linh lực xoa dịu luồng nhiệt khí đang hỗn loạn trong cơ thể cô.
“Vậy nên, là vì có con đực khác muốn quyến rũ em đúng không?” Cái đuôi của chú rồng nhỏ lộ ra ngoài, quấn chặt lấy Hứa Hủ đã ngủ thiếp đi, đôi đồng tử dựng đứng màu vàng kim lại hiện lên. “Sao bọn chúng dám chứ? Em là của anh...”
Sau khi Hứa Hủ đã ngủ say, Ngao Manh trằn trọc không ngủ được liền lấy điện thoại ra tra cứu: Nguyên nhân bạn đời từ chối giao phối.
Nhìn hàng loạt câu trả lời đủ kiểu hiện lên trên màn hình, một dòng hỏi đáp được bôi đỏ đã thu hút sự chú ý của Ngao Manh: “Kỹ thuật quá kém dẫn đến tình cảm vợ chồng rạn nứt thì phải làm sao?”
Kỹ thuật? Ngao Manh chớp chớp mắt. Ý là kỹ thuật giao phối sao? Nếu kỹ thuật giao phối không tốt thì tình cảm của bạn đời cũng sẽ đi xuống à?
Chú rồng nhỏ mang theo tinh thần cầu thị mở đường link ra xem.
“Một khi phần cứng đã không đạt chuẩn mà kỹ thuật lại còn kém thì đừng trách tại sao bị vợ đá!”
Một dòng chữ lớn đập ngay vào mắt ở đầu trang, Ngao Manh nghiêm túc đọc tiếp xuống dưới.
“Chiều dài trung bình khi cương cứng của nam giới trong nước là từ 12cm đến 16cm, bạn đã đạt chuẩn chưa? Nếu dưới 10cm thì khỏi cần đọc tiếp làm gì nữa, kích cỡ này thì cởi quần ra hay không cũng chẳng khác gì nhau, không có gì để xem cả.”
Dưới 10cm? 10cm là dài bao nhiêu? Ngao Manh cúi đầu nhìn dương vật vẫn chưa xìu xuống của mình, sau đó lôi từ trong túi áo ra một chiếc túi gấm thêu thùa tinh xảo, lục lọi một hồi lâu mới tìm được một chiếc thước dây dùng để may vá.
Anh nghiêm túc kéo thẳng thước dây, đo theo đúng phương pháp được hướng dẫn trong hình vẽ.
8...
Trái tim chú rồng nhỏ lúc này còn lạnh giá hơn cả khi bị từ chối. Hứa Hủ đang ngủ ngon giấc trên giường, nhịp thở đều đặn êm ái. Còn anh thì nằm dưới đất cạnh giường, nhìn dòng chữ “cởi ra hay không cũng thế, chẳng có gì để xem” trên điện thoại mà âm thầm rơi lệ.
————
Ngao Manh Manh: Bảo bối không chịu giao phối với mình là vì mình quá nhỏ... Mình không muốn sống nữa...













