Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 15: Đồ lông xù

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm

Tác giả: Tiểu Điềm Bao
Lượt đọc: 6,138
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối tháng sáu, Hứa Hủ nhận được thông báo nghỉ hè từ giáo viên hướng dẫn.

Kỳ nghỉ kéo dài hơn hai tháng, bắt đầu từ ngày mùng 1 tháng 7 đến ngày mùng 7 tháng 9. Nhóm nghiên cứu không có lịch ở lại trường, trong thời gian nghỉ hè sinh viên tự sắp xếp thời gian và không cần phải nộp báo cáo tiến độ nữa.

Năm xưa cô chọn học chuyên ngành văn hóa dân gian một phần là vì hứng thú, phần khác là vì ngành này tương đối nhàn hạ, ít người đăng ký nên áp lực cạnh tranh thấp. Bố mẹ cô quanh năm kinh doanh ở ngoài, điều kiện gia đình khá giả nên cũng không cần cô phải quá lăn lộn làm việc. Sau này dù cô muốn học lên tiến sĩ, ở lại trường hay thi công chức vào các cơ quan nhà nước thì đều tùy ý cô cả.

"Có chuyện gì mà em vui thế?" Ngao Manh đang ngồi dưới đất lắp Lego cảm nhận được nhịp tim cô đập nhanh hơn, ngẩng đầu lên đã thấy cô cười rạng rỡ.

Hứa Hủ lắc lắc chiếc điện thoại: "Tin nhắn của thầy hướng dẫn, em được nghỉ hè rồi!"

Ngao Manh chưa từng đi học nên không hiểu việc nghỉ hè thì có gì đáng vui, nhưng thấy Hứa Hủ vui vẻ là anh cũng vui lây.

Thấy Ngao Manh sáp lại gần, Hứa Hủ gõ nhẹ vào trán anh: "Anh có biết nghỉ hè là gì không mà cũng cười hùa theo thế?"

"Vì bé cưng vui nên chắc chắn đó là chuyện rất tốt rồi."

"Đúng thế, nghỉ hè nghĩa là trong hai tháng tới em không cần đến trường nữa, ngày nào cũng được ở nhà."

Chú rồng nhỏ ngẩn ra một lát, những lời Hứa Hủ nói xoay mòng mòng trong đầu anh rồi tự động chắt lọc ra thông tin đắt giá nhất là "ngày nào cũng ở nhà". Ngao Manh hắng giọng một cái, hỏi lại để xác nhận: "Ngày nào cũng ở nhà? Nghĩa là chúng ta có thể lúc nào cũng ở bên nhau sao?"

Luôn ở bên nhau?

Hứa Hủ hơi khựng lại một chút rồi gật đầu: "Trong hai tháng này thì đúng là vậy."

Nghĩ đến việc có thể bám dính lấy Hứa Hủ suốt ngày, cùng ăn cơm, cùng xem tivi, cùng lắp Lego, Ngao Manh phấn khích đến mức muốn biến ngay về nguyên hình để bay lượn vài vòng quanh núi Vân Vụ.

"Hôn cái, cho anh hôn một cái được không?" Ngao Manh sáp hẳn vào người cô, giọng nói có phần nũng nịu, mơ hồ.

Hứa Hủ bị anh đè lên ghế sofa. Dạo gần đây kỹ năng hôn của anh ngày càng điêu luyện, chẳng cần cô phải đồng ý, chỉ cần một ánh mắt là anh tự biết cô đã cho phép.

Đôi môi cô bị ngậm chặt, gáy cũng được bàn tay ấm áp của anh nâng lên, cô chỉ việc hé mở miệng. Nhưng cảm giác nước bọt sắp trào ra khiến cô theo bản năng mút lấy đầu lưỡi của anh. Trong phòng khách rộng thênh thang, tiếng hôn nhau chụt chụt vang lên vô cùng rõ ràng.

"Ngao... Ngao Manh..."

"Dạ?" Đôi môi đang quấn quýt tách ra, kéo theo một sợi chỉ bạc mỏng manh. Đôi môi cả hai đều ướt át bóng loáng, Ngao Manh nhìn Hứa Hủ, ngoan ngoãn chờ đợi chỉ thị tiếp theo của cô.

Thật ra cô chẳng có gì để nói cả, chỉ là do hôn say đắm quá nên không kìm được mà gọi tên anh một tiếng. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt trong sáng, ngây thơ của Ngao Manh, trong lòng cô lại tự dưng dấy lên một cảm giác tội lỗi.

Hôn một chàng trai vừa đẹp trai vừa ngốc nghếch thế này, cứ thấy có gì đó sai sai.

"Bé cưng muốn nói gì ạ?" Ngao Manh chăm chú nhìn vào mắt cô.

"Không..."

"Thế anh tiếp tục hôn nhé?"

Đôi môi lại áp lên một lần nữa. Lần này Ngao Manh hôn có hơi mạnh bạo, hơi thở dồn dập phả lên mặt cô mang theo hương thơm dễ chịu trên cơ thể anh. Cả người anh đè lên người cô. Hứa Hủ ước chừng với chiều cao và vóc dáng của anh thì cân nặng cũng phải tầm tám mươi mấy cân, thế nhưng lúc anh đè lên lại không hề thấy nặng nề, ngược lại đem đến một cảm giác mềm mại và an toàn vô cùng, giống như đang đắp chiếc chăn tơ tằm ấm áp vào mùa đông vậy.

Chú rồng nhỏ hôn vô cùng say đắm. Cuối cùng anh cũng hiểu tại sao ở thế giới loài người, nụ hôn giữa những người yêu nhau lại có vị trí quan trọng đến thế. Trao đổi nước bọt và mùi hương bằng cách trực tiếp nhất, để lộ khoang miệng vốn là nơi yếu hại, hành động quấn quýt đơn giản này thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối dành cho nhau, đồng thời cho phép đối phương bước vào không gian riêng tư sâu kín nhất của mình.

Nóng quá.

Ngao Manh nóng.

Hứa Hủ cũng vậy.

Khoái cảm từ nụ hôn mang lại khiến Hứa Hủ vô thức hơi cong eo lên, rồi cô lập tức cảm nhận được có gì đó không ổn. Vải quần áo mùa hè rất mỏng, lúc này người Ngao Manh nóng hừng hực, và có một chỗ đang cứng ngắc.

Anh cương cứng rồi.

Cảm giác như có dòng điện chạy qua kích thích Hứa Hủ, khiến vùng đùi trong của cô không tự chủ được mà co rút lại.

Ngao Manh vẫn chăm chú hôn cô, việc cương cứng dường như chẳng hề ảnh hưởng đến anh. Còn trong đầu Hứa Hủ thì bắt đầu chiếu phim tài liệu, những bộ phim người lớn, truyện tranh, tiểu thuyết từng đọc trước đây cứ thế lần lượt lướt qua trong trí óc.

Mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.

"Ưm... Ngao... Ngao Manh..." Đầu lưỡi bị ngậm chặt khiến Hứa Hủ nói chuyện hơi lí nhí, cô giơ tay vỗ vỗ lên vai Ngao Manh.

Chú rồng nhỏ ngoan ngoãn buông cô ra, vươn cánh tay dài lấy điện thoại đưa cho cô.

Hứa Hủ khẽ vỗ ngực thở dốc một hồi rồi mới bắt máy.

Đó là bạn học cấp ba của cô, vì hai ngày tới có việc đột xuất nên không có ai chăm sóc chú chó Samoyed ở nhà. Những tiệm thú cưng quen thuộc đều đã kín chỗ, còn gửi ở tiệm lạ thì chú chó lại bị stress rất nghiêm trọng.

Hết cách, cô ấy đành phải cầu cứu Hứa Hủ.

"Được chứ, bé Mango nhà cậu đáng yêu lắm, lần trước đi chơi nó cũng khá quấn tớ." Hứa Hủ vốn thích chó con, giúp được bạn lúc nước sôi lửa bỏng thế này cô đương nhiên không từ chối. "Ừ ừ, tớ đang ở nhà đây."

Cúp điện thoại xong, Ngao Manh vẫn đang ngoan ngoãn đè lên người cô.

Đầu óc Hứa Hủ lúc này đã tỉnh táo lại sau cuộc điện thoại, cô khẽ đẩy vai Ngao Manh: "Ngồi dậy đi."

"Mango là ai thế?" Vẻ mặt Ngao Manh lộ rõ sự cảnh giác. Cẩm nang yêu đương có nói con người thường dùng từ "đáng yêu" để miêu tả những thứ hoặc người họ thích, vậy Mango là ai chứ? Đáng yêu? Lại còn hợp nhau? Có hợp bằng anh với Hứa Hủ không?

Hứa Hủ liếc anh một cái, vừa chỉnh sửa lại quần áo vừa nói: "Một chú chó con thôi, rất đáng yêu, chắc anh với nó sẽ hợp nhau lắm đấy."

Một chú chó con.

Khi Ngao Manh thấy Hứa Hủ dắt một chú chó lông dài màu trắng, cái đầu to gần bằng đầu cô vào nhà, lông tơ khắp người anh đều dựng đứng cả lên.

"Lại đây nào Ngao Manh, anh chào nó một câu đi, nó tên là Mango." Hứa Hủ vừa nói vừa gãi nhẹ dưới cằm chú chó Samoyed.

Chẳng đáng yêu tí nào!!

Ngao Manh nhìn con chó kia cứ liên tục thở hồng hộc với Hứa Hủ, thậm chí còn quệt cả nước dãi lên tay và chân cô. Mùi hương trong không khí cho biết đây là một con chó đực, lại còn đang trong thời kỳ động dục.

"Ngao Manh?" Hứa Hủ đứng dậy vẫy tay gọi anh: "Sao không qua đây? Anh sợ chó à?"

Đời nào anh lại sợ một con chó bình thường chứ? Ngao Manh vừa định lên tiếng thì thấy chú chó trắng kia nhấc hai chân trước gác lên đùi Hứa Hủ, rồi vừa thè lưỡi vừa bắt đầu đẩy hông liên tục.

Hứa Hủ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Ngao Manh lao tới nhấc bổng eo bế ngang lên. Anh nhe răng cảnh cáo: "Đồ to gan lớn mật, sao dám làm thế với bạn đời của ta?"

Chú chó đang phấn khích bỗng chốc ỉu xìu, cụp hai tai ra sau gáy, nằm rạp người xuống đất và phát ra những tiếng rên ư ử sợ hãi.

Nói những lời đó với một chú chó cảnh, Ngao Manh lúc này trông không chỉ dừng lại ở mức ngốc nghếch nữa rồi. Nhưng Hứa Hủ chỉ bình thản nhìn anh một lát, có vẻ đã quá quen với sự bất thường của anh, cô khẽ đung đưa chân: "Thả em xuống đi."

"Không được!" Ngao Manh hiếm khi tỏ ra cứng rắn.

Hứa Hủ phì cười, cô véo nhẹ má Ngao Manh: "Nó chỉ là một chú chó con thôi mà, đến mùa động dục nên không biết gì thôi."

Động dục thì được phép không hiểu chuyện à? Động dục là có quyền khinh nhờn bạn đời của anh sao? Ngao Manh lườm chú chó Samoyed đang nằm bẹp dưới đất, thầm nghĩ: Thế giới loài người thật sự quá kém an toàn, đâu đâu cũng thấy những tên đực rựa to gan lớn mật, đứa nào đứa nấy đều muốn quyến rũ bạn đời của anh.

Anh bỗng muốn đưa Hứa Hủ về núi, về đầm Tiềm L.o.n.g của mình. Chẳng có kẻ nào dám bén mảng đến đầm Tiềm L.o.n.g nên nơi đó là chốn an toàn nhất.

"Thả em xuống." Hứa Hủ nhấn mạnh giọng lặp lại.

Chú rồng nhỏ bĩu môi, đặt cô xuống ghế sofa.

Rồi dang chân chắn giữa cô và chú chó Samoyed để ngăn chặn tình huống vừa rồi tái diễn.

Hứa Hủ quan sát anh rồi không nhịn được cười thành tiếng: "Ngao Manh, nó chỉ là một con chó nhỏ thôi."

"Là chó đực."

"Trắng trẻo, lông xù, đáng yêu thế kia mà, anh có muốn sờ thử nó không?"

Chú rồng nhỏ bĩu môi nghe Hứa Hủ khen ngợi con chó kia. Trắng trẻo thì đúng là đáng yêu và đẹp thật, vì bản thân anh cũng có màu trắng mà. Nhưng còn lông xù á? Lông xù thì có gì tốt chứ? Vẫn là lớp vảy nhẵn nhụi tốt hơn, đông ấm hè mát, chạm vào ấm áp, vừa trơn vừa mượt.

"Em thích đồ lông xù à?"

Hứa Hủ gật đầu: "Đồ lông xù mới đáng yêu chứ, em không thích mấy con vật không có lông, nhẵn thín trông xấu lắm."

Chẳng hạn như rắn, thằn lằn hay ếch nhái, mấy loài bò sát không lông nhẵn nhụi đó cô không những không thích mà còn thấy nổi da gà.

Ngao Manh nghe xong như sét đánh ngang tai. Hứa Hủ không thích những thứ không có lông, cô thích đồ lông xù chứ không thích lớp vảy đẹp đẽ kia. À không, cô đã không thích thì đối với cô nó đâu còn đẹp đẽ gì nữa?!

Anh là một con rồng quái dị toàn thân mọc đầy lớp vảy xấu xí!

—————

Ngao Manh Manh: Lên mạng đặt câu hỏi: "Vợ chỉ thích đồ lông xù, mà tôi lại là rồng thì phải làm sao?"

Tài khoản ẩn danh trả lời: Ông là rồng á? Tôi còn là Tần Thủy Hoàng đây này.

Tài khoản ẩn danh trả lời: Không sao, tôi cũng là rồng đây, vợ tôi ngày nào cũng hỏi: "Anh bị điếc à!"

Tài khoản ẩn danh trả lời: Rồng không phải cũng có bờm sao?

Ngao Manh Manh trả lời: Có thì có... nhưng không phải kiểu lông xù mềm mại, tôi sợ cô ấy không thích...

Tài khoản ẩn danh trả lời: Ai mà chẳng thích đồ lông xù? Hệ cuồng lông xù xin chào cả nhà. Vợ ông không sai đâu, không có lông là lỗi của ông rồi.

Tài khoản ẩn danh trả lời: Vợ ông cũng là rồng à?

Ngao Manh Manh trả lời: Cô ấy là con người, rất xinh đẹp và đáng yêu.

Tài khoản ẩn danh trả lời: Con người cũng làm gì có lông đâu? Sao cô ấy lại chê ông? À mà vợ ông đẹp lắm hả? Gửi cái ảnh xem thử nào.

Ngao Manh Manh trả lời: Cho xin cái địa chỉ đi.

Vợ tôi thực sự rất xinh đẹp và đáng yêu, ông biết không hả? Cái gì, ông biết á? Thế thì ông chuẩn bị tinh thần đi nhé.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Đầm Tiềm L.o.n.g
Chương 2: Ngao Manh
Chương 3: Hàng xóm
Chương 4: Vô tình gặp gỡ
Chương 5: Gặm chung ống hút
Chương 6: Bạn đời
Chương 7: Hướng dẫn chuyện chăn gối của loài người
Chương 8: Lời tỏ tình của rồng
Chương 9: Nụ hôn
Chương 10: Nấu ăn
Chương 11: Kẻ dòm ngó
Chương 12: Từ chối
Chương 13: Kích thước
Chương 14: Con rắn không biết điều
Chương 15: Đồ lông xù
Chương 16: Sao anh lại có tận hai cái?!
Chương 17: Sừng rồng (Liếm huyệt)
Chương 18: Muốn cái nào? (H)
Chương 19: Đuôi rồng (H)
Chương 20: Bắn đầy bên trong (H)
Chương 21: Chiếc bụng nhỏ phồng lên (Cưỡi ngựa, són tiểu)
Chương 22: Bản tính loài rồng vốn dâm đãng
Chương 23: Bàn ăn (H)
Chương 24: Cho ăn no (H)
Chương 25: Muốn (H)
Chương 26: Rạp chiếu phim (H, liếm huyệt, uống nước tiểu)
Chương 27: Giấc Mộng Đẹp (H - Mê gian)
Chương 28: Cưỡi
Chương 29: Bơi lội
Chương 30: Mất khống chế
Chương 31: Chia tay
Chương 32: Mèo con
Chương 33: Đừng sợ anh (H)
Chương 34: Chú rồng nhỏ
Chương 35: Lưỡi rồng
Chương 36: Rồng dâm (Người và rồng H)
Chương 37: Thời khóa biểu kế hoạch thân mật
Chương 38: Yêu
Chương 39: Không được
Chương 40: Về muộn
Chương 41: Của anh, của anh, của anh (H)
Chương 42: Cắm cả hai huyệt (H)
Chương 43: Mài đuôi (H)
Chương 44: Bú ngực (H)
Chương 45: Tình yêu và đau đớn (Hơi H)
Chương 46: Tai thỏ
Chương 47: Đu quay (Nới lỏng bằng ngón tay H)
Chương 48: Huyền quan (H)
Chương 49: Bố mẹ
Chương 50: Từ chối khéo
Chương 51: Vượt giới hạn
Chương 52: Nhìn trộm
Chương 53: Cộng cảm
Chương 54: Cân nhắc lại
Chương 55: Ăn khuya
Chương 56: Gọi mẹ (Bú sữa)
Chương 57: Tại sao bé cưng không phải do anh sinh ra?
Chương 58: Nhẹ thôi, bố mẹ ở phòng đối diện đấy... (H)
Chương 59: Nhặt được mèo con
Chương 60: Bắt quả tang
Chương 61: Gọi chồng
Chương 62: Độ cong của bụng dưới (H)
Chương 63: Như vụng trộm (H)
Chương 64: Trở lại núi
Chương 65: Tàng Thư Các
Chương 66: Thế này có tính là con của bé cưng không? (H)
Chương 67: Cưới và ở rể
Chương 68: Anh có muốn sống ở đây không?
Chương 69: Hoan lạc dưới đầm (Song l.o.n.g nhập động - H dưới nước)
Chương 70: Khoai tây và những ngôi sao (Hơi H - Nữ trên)
Chương 71: Trầm Du
Chương 72: Vân Tòng
Chương 73: Tìm rồng
Chương 74: Đồng tử dựng đứng
Chương 75: Thanh L.o.n.g
Chương 76: Chiếm hữu (H Rồng-Người)
Chương 77: Cao trào cộng cảm (Cao H)
Chương 78: Liếm sừng rồng
Chương 79: Tự vẫn
Chương 80: Phòng tắm (H, hơi giận dỗi)
Chương 81: Duyên phận
Chương 82: Rồng của em (H, nữ trên)
Chương 83: Ngoại truyện - Sinh con hay đẻ trứng
Chương 84: Ngoại truyện- Giường ngọc (H)
Chương 85: Ngoại truyện: Thời kỳ mang thai (Bú liếm, Hơi H)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Chương 15: Đồ lông xù

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15: Đồ lông xù
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...