Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 12: Từ chối
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Hứa Hủ nhận ra Ngao Manh có gì đó không ổn. Từ lúc cô quay lại, cơ thể anh chưa từng thả lỏng chút nào, cứ cứng đờ ra.
“Anh sao thế? Không thích bộ phim này à?” Hứa Hủ ngẩng mặt lên hỏi.
Tâm trạng chú rồng nhỏ không được tốt, chẳng hiểu sao lại thấy hơi tủi thân, đôi mắt ướt át l.o.n.g lanh: “Anh hôn em được không?”
Hứa Hủ không từ chối. Cô thích sự chừng mực của Ngao Manh, anh luôn tôn trọng ý kiến của cô.
Chỉ là nụ hôn hôm nay hơi vội vã. Ngao Manh nóng lòng mút lấy đầu lưỡi cô, lực mút cũng mạnh hơn mọi khi. Nước bọt trong khoang miệng Hứa Hủ không kìm được tiết ra, ngay khi suýt tràn ra khóe môi liền bị Ngao Manh ngậm chặt lấy cánh môi, nuốt trọn vào trong.
Hôn mổ, ngậm nhẹ, liếm láp, quấn quýt, bú mút... Hứa Hủ không hiểu nổi tại sao chỉ với hai khuôn miệng, hai chiếc lưỡi mà lại có thể tạo ra nhiều động tác đến thế, quấn lấy nhau lâu đến vậy. Lâu đến mức gốc lưỡi cô bắt đầu mỏi nhừ, bờ môi cũng bị mút đến tê dại.
Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, đầu óc Ngao Manh chỉ còn lại hai chữ: Giao phối.
Kỳ kinh nguyệt của Hứa Hủ đã qua, sức khỏe cô đang rất tốt, tâm trạng cũng vui vẻ, trời lại đang tối dần, đây chính là thời điểm thích hợp nhất để giao phối.
Anh muốn giao phối với cô, vì chỉ có làm vậy mới để lại dấu ấn của anh trên người cô.
Có thế mới khiến lũ đàn ông đủ mọi thể loại không biết trời cao đất dày ngoài kia vừa nhìn thấy cô đã phải chùn bước, cút đi thật xa.
Cô là bạn đời của anh. Anh muốn đưa cô lên núi, về lại đầm Tiềm L.o.n.g, dùng đuôi quấn chặt lấy cô, dùng vảy rồng vuốt ve từng tấc da thịt trên cơ thể cô. Anh sẽ dùng loại lụa giao kiêu đẹp nhất để bọc lấy cô, dâng tặng những món trang sức lộng lẫy nhất cho cô chơi đùa, dùng linh khí thuần khiết nhất đất trời để bồi bổ cho cô. Anh sẽ luôn ở bên cô, ngoài anh ra, không ai được phép chạm vào cô.
Bàn tay Ngao Manh vừa mới luồn vào trong vạt áo đã bị Hứa Hủ đè lại. Cô né tránh nụ hôn của anh, vừa thở dốc vừa chất vấn: “Anh muốn làm gì thế?”
“Muốn giao phối.” Chú rồng nhỏ nhìn thẳng vào mắt Hứa Hủ, hoàn toàn không có ý định nói giảm nói tránh, anh bổ sung: “Bảo bối, anh muốn giao phối với em.”
“……”
Sau một hồi im lặng, Hứa Hủ hít sâu một hơi, ngồi dậy khỏi lòng Ngao Manh, chỉnh đốn lại trang phục rồi ra lệnh bằng giọng điệu vô cùng bình tĩnh: “Bây giờ, về nhà anh ngủ đi.”
Ngao Manh vẫn chưa kịp phản ứng, cứ ngơ ngác nhìn cô.
“Ngao Manh!” Hứa Hủ cao giọng. “Ngay lập tức!”
Chú rồng nhỏ sợ hãi vội vàng bò xuống khỏi ghế sofa, tủi thân đứng ở cửa ra vào, dùng đôi mắt to tròn tội nghiệp nhìn Hứa Hủ, hy vọng cô có thể đổi ý cho anh ở lại.
Hứa Hủ không thèm bận tâm, cô lạnh mặt hỏi: “Không nghe rõ à?”
Ngao Manh lập tức đi ra ngoài, trước khi đóng cửa còn lí nhí chào tạm biệt: “Bảo bối, ngủ ngon.”
Tiếng khóa mật mã cửa vang lên rồi im bặt, dây thần kinh căng thẳng của Hứa Hủ cuối cùng cũng được thả lỏng. Cô cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá nhanh, gặp nhau một cách mơ hồ, yêu đương cũng như đi trong sương mù. Mới chưa đầy hai tháng, cái tên Ngao Manh đến cả ống hút còn không biết dùng kia lại dám trưng ra vẻ mặt nghiêm túc để nói với cô rằng anh muốn giao phối với cô.
Dù cô có cởi mở đến đâu thì khoảnh khắc nghe thấy hai chữ "giao phối" kia cũng lập tức tụt hết cả hứng.
Giao phối? Anh ta là chó đấy à?
Chú rồng nhỏ trốn về núi, lại quẫy nước suốt một đêm trong đầm Tiềm L.o.n.g.
Ngao Manh vô cùng ủ rũ, lời đề nghị giao phối của anh đã bị bạn đời từ chối. Con người không có mùa động dục cố định, điều này đồng nghĩa với việc sau khi trưởng thành về mặt sinh lý, họ luôn ở trong trạng thái có thể động dục và giao phối bất cứ lúc nào.
Nhưng tại sao Hứa Hủ lại từ chối anh chứ?
“Có phải lúc đó cậu vội vàng quá không?” Thanh Ngọc ngồi bên mép đầm, thử phân tích giúp anh. “Trong xã hội loài người, bất kể đối phương có phải bạn đời hay không, nếu cưỡng ép giao phối thì đều sẽ bị trừng phạt, họ gọi đó là... cưỡng hiếp.”
Ngao Manh thổi bong bóng dưới nước, nhớ lại tình cảnh lúc đó mà vô cùng áy náy: “Vậy là tôi làm cô ấy sợ à? Tôi chỉ... tôi chỉ quá muốn giao phối để để lại dấu ấn của mình trên người cô ấy thôi. Tôi ngửi thấy mùi của một con rắn trên người cô ấy, tên đó định đánh dấu cô ấy, tôi tức điên lên được!”
Chú rồng nhỏ càng nói càng giận, quất mạnh đuôi một cái làm mặt đầm lập tức dậy sóng dữ dội.
“Cô ấy là của tôi! Cô ấy là của tôi!” Chóp đuôi của Ngao Manh đỏ tươi như máu, hơi thở phả ra như mây mù, bờm rồng dựng ngược lên vì giận dữ, vảy trên người cũng rung lên bần bật. “Con rắn chết tiệt kia, sao hắn dám nhòm ngó bạn đời của tôi chứ?!”
Thanh Ngọc sợ bị vạ lây, vội vàng trốn lên một cành cây ở đằng xa.
“Có khi lại liên quan đến con rắn kia thật đấy chứ?” Thanh Ngọc lý nhí đoán mò. “Trong mùa động dục, nếu có con đực khác xuất hiện, con cái sẽ từ chối giao phối, chỉ có con đực giành chiến thắng cuối cùng mới có quyền giao phối.”
Giả thuyết này khiến máu nóng khắp người Ngao Manh sôi sục, bản tính hiếu chiến ẩn sâu trong huyết mạch thôi thúc anh ngay lập tức đi lôi con rắn kia ra để phân cao thấp.
“Ngao Manh!”
Lão Lộc chẳng biết đã đến từ lúc nào, ông lườm kẻ đang châm dầu vào lửa là Thanh Ngọc một cái, sau đó niệm pháp quyết kéo Ngao Manh vừa mới lao lên khỏi mặt nước trở lại.
“Ta đã dặn con thế nào rồi hả? Con định xuống núi thế này sao? Nếu để cô Hứa nhìn thấy, liệu cô ấy có sợ đến mức từ giờ không dám gặp con nữa không?”
Ngao Manh lập tức sợ hãi cuộn tròn lại, giấu đầu dưới đuôi, ngọn lửa giận dữ vừa bùng lên đã bị lời của Lão Lộc dập tắt ngúm: “Con không muốn, con không muốn Hứa Hủ không gặp con, con không muốn cô ấy sợ con.”
Lão Lộc gật đầu, ân cần dạy bảo: “Quan niệm về giao phối của con người khác với chúng ta, con nên tôn trọng lựa chọn của bạn đời. Con rắn kia có lẽ cũng không biết cô Hứa đã có bạn đời, con có thể đổi cách khác để nhắc nhở hắn.”
“Cách gì ạ?”
“Trong gác Tàng Bảo chẳng phải vẫn còn giữ những chiếc vảy rồng con từng lột ra sao?”
Ngày hôm sau, Ngao Manh nấu vài món mới mang đi đưa cơm.
Đứng ngoài cửa, Ngao Manh không cảm nhận được hơi thở của Hứa Hủ, chứng tỏ lúc này cô không có nhà.
Chú rồng nhỏ quyết định vào nhà đợi cô về, liền giơ tay bấm mật mã.
“Tít tít tít, mật khẩu sai.”
Ngao Manh ngẩn người, xác nhận rõ ràng là cánh cửa này không sai, liền nhập lại mật khẩu lần nữa, nhưng vẫn báo sai.
Sao cứ sai mãi thế nhỉ? Rõ ràng là mật khẩu này mà! Chú rồng nhỏ cuống cuồng xoay như chong chóng, vội lấy điện thoại ra gọi cho Hứa Hủ.
Sau hai tiếng chuông, cuộc gọi được kết nối.
“Alo?”
Sau một đêm cuối cùng cũng được nghe lại giọng nói của Hứa Hủ, Ngao Manh ngượng ngùng lên tiếng: “Anh làm mấy món mới, nhưng anh không mở được cửa nhà.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó vang lên giọng nói vô cùng lạnh nhạt của Hứa Hủ: “Ừ, tôi đổi mật mã rồi.”
Ngao Manh không hiểu lắm ý của câu này, tại sao Hứa Hủ lại đổi mật mã chứ, vì cô không thích sao? Giống như thỉnh thoảng anh cũng nổi hứng dọn mấy tảng đá lớn dưới đáy đầm sang chỗ khác vậy.
“Ồ, thế em đổi thành số nào rồi?”
Ngao Manh ngoan ngoãn chờ đợi, nhưng đầu dây bên kia mãi vẫn không có tiếng trả lời.
“Bảo bối?”
Hứa Hủ cuối cùng cũng lên tiếng: “Tôi đang ăn cơm ở ngoài.”
“Thế khi nào em mới về?”
“Ngao Manh.” Hứa Hủ thở dài một tiếng, dường như có chút không đành lòng. “Thực ra anh không cần mang cơm cho tôi nữa đâu.”
Chú rồng nhỏ không hiểu, nhưng anh cảm nhận được sự xa cách của cô, liền lý nhí hỏi: “Em không thích sao?”
Không thích món anh nấu? Hay là... không thích anh?
Hứa Hủ im lặng. Không thích sao?
Ai mà không thích cho được chứ? Nhưng cô luôn cảm thấy bản thân rất nhiều lúc bị mất kiểm soát, đặc biệt là khi đối mặt với Ngao Manh. Rõ ràng cô không hề có ý định yêu đương, nhưng cô vẫn không kìm lòng được mà đồng ý. Chỉ cần nhìn vào mắt Ngao Manh, cô như mất đi khả năng suy nghĩ, từ ôm, hôn, rồi từng bước một tiến lại gần.
Nếu hôm qua không phải vì cách dùng từ của Ngao Manh quá mức thẳng thừng, e rằng cô cũng sẽ không kiềm chế được mà đồng ý.
Chuyện này thật đáng sợ.
Một người đàn ông bỗng dưng xuất hiện trong cuộc sống của bạn, sở hữu gương mặt đẹp đẽ đến thế, đối xử với bạn dịu dàng chu đáo, mọi thứ đều đúng gu của bạn. Từ ngoại hình, vóc dáng, tính cách, cho đến tài nấu nướng tuyệt vời! Chưa đầy nửa tháng đã thành người yêu, cô thậm chí còn đưa thẳng mật mã nhà mình cho anh.
Điều đáng sợ nhất chính là cô không hề ghét Ngao Manh.
Tình huống này, hoặc là chiêu trò lừa tình đoạt tiền trong các chương trình cảnh giác pháp luật, hoặc là bị bỏ bùa ngải trong các chương trình tâm linh kỳ bí.
“Ngao Manh.”
“Dạ?”
“Sau này đừng nấu ăn cho tôi nữa.”
—————————
Thiết lập mặc định của mọi nữ chính dưới ngòi bút của tôi: Cực kỳ mê trai đẹp, cuồng nhan trị, chỉ thích đàn ông đẹp mã.













