Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 8: Cô đến đây chẳng phải là muốn ở cùng tôi sao?
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Ôn Mạn về đến nhà.
Dì Nguyễn đang thắp hương, nhìn thấy cô trở về thì trong mắt nhen nhóm lên tia hy vọng.
Gương mặt Ôn Mạn trắng bệch, khẽ lắc đầu.
Dì Nguyễn vô cùng thất vọng, định trách móc vài câu nhưng rốt cuộc vẫn mủi lòng, chỉ nói một câu: "Quần áo ướt hết rồi, mau đi tắm rửa đi kẻo bị cảm lạnh."
Ôn Mạn gật đầu.
Cô tắm rửa xong liền uống thuốc, nhưng rốt cuộc vẫn bị cảm, đầu óc váng vất.
Nửa đêm mười hai giờ, Bạch Vi gọi điện đến, không nhịn được mà muốn biết kết quả.
Ôn Mạn khàn giọng kể lại một lượt câu chuyện.
Bạch Vi há hốc mồm kinh ngạc: "Hoắc Thiếu Đình là Liễu Hạ Huệ chuyển thế đấy à? Đều đã ôm ấp hôn hít đến mức đó rồi mà anh ta vẫn nhịn được sao? Ôn Mạn, liệu có phải cơ thể anh ta có vấn đề gì không?"
Ôn Mạn khẽ nói: "Không đâu, tớ cảm thấy khá là bình thường!"
Bạch Vi lúc này mới yên tâm, cô ấy lại cổ vũ Ôn Mạn: "Chỉ cần cơ thể anh ta không có bệnh thì tớ không tin là không hạ gục được anh ta."
Ôn Mạn cười khổ.
Trong lòng cô biết rõ, trừ khi Hoắc Thiếu Đình tự mình muốn, nếu không cô có quyến rũ thế nào cũng vô dụng.
Trò chuyện với Bạch Vi một hồi lâu, sau khi cúp máy cô lại tiếp tục đi ngủ. Khi thức dậy đã là trưa ngày hôm sau, dì Nguyễn không có ở nhà, trong căn nhà vô cùng yên tĩnh.
Ôn Mạn cảm thấy cơ thể càng thêm khó chịu, đo nhiệt độ một cái thì thấy đã lên đến ba mươi chín độ năm.
Cô gượng dậy ăn chút gì đó rồi bắt xe đến bệnh viện.
Bệnh viện rất đông người, xếp hàng ròng rã một tiếng đồng hồ mới đến lượt gọi số, bác sĩ kê cho cô đơn thuốc truyền dịch.
Lúc Ôn Mạn cắm kim truyền dịch thì đã là ba giờ chiều.
Cô bôn ba nhiều ngày qua thực sự đã kiệt sức, nửa tiếng sau liền tựa vào chiếc ghế đơn sơ mà thiếp đi.
Hoắc Thiếu Đình tháp tùng mẹ đến bệnh viện lấy thuốc, lúc chuẩn bị rời đi thì vừa vặn nhìn thấy Ôn Mạn ở trong phòng truyền dịch.
Ôn Mạn đã ngủ thiếp đi rồi.
Mu bàn tay trắng ngần cắm kim tiêm, khuôn mặt dịu dàng đang chìm trong giấc ngủ có chút nhợt nhạt, trông vô cùng đáng thương, tội nghiệp.
Ánh mắt Hoắc Thiếu Đình dừng lại thêm vài giây.
Hoắc phu nhân chú ý đến ánh mắt của con trai, bà cũng nhìn theo hướng đó, ngay sau đó liền có chút vui mừng: "Thiếu Đình, con quen biết cô gái này sao?"
Hoắc Thiếu Đình nhạt giọng đáp: "Duyên gặp gỡ một lần."
Hoắc phu nhân nói với con trai: "Vừa rồi mẹ định đi đăng ký số trước, không ngờ thủ tục lập hồ sơ của bệnh viện bây giờ phức tạp hơn trước nhiều, cũng may nhờ có cô gái này hướng dẫn mẹ, không ngờ Thiếu Đình con lại quen biết cô ấy."
Hoắc Thiếu Đình bèn liếc nhìn Ôn Mạn thêm một cái.
Ôn Mạn vừa vặn lúc này tỉnh dậy.
Cô nhìn thấy Hoắc Thiếu Đình, liền quên mất cây kim tiêm trên tay mà vội vàng đứng bật dậy. Ngay lập tức, một đoạn ống truyền dịch trong suốt biến thành màu đỏ tươi, Ôn Mạn nhíu mày khẽ kêu lên một tiếng, vội vàng ngồi sụp xuống.
Hoắc Thiếu Đình khẽ cau mày.
Hoắc phu nhân rất có thiện cảm với Ôn Mạn, bà nói với con trai: "Thiếu Đình, con ở lại bầu bạn với cô gái này đi! Một mình bị bệnh trông thật đáng thương quá."
Hoắc Thiếu Đình vốn dĩ không muốn, nhưng đối diện với ánh mắt của Hoắc phu nhân thì anh lại đồng ý.
Ôn Mạn thậm chí còn không kịp từ chối.
Hoắc Thiếu Đình tiễn mẹ ra bãi đậu xe, tài xế đã đợi sẵn từ sớm.
Hoắc phu nhân lên xe rồi vẫn không nhịn được mà nói thêm: "Cô Ôn này mẹ nhìn thấy rất được đấy! Thiếu Đình... Qua hai năm nữa con cũng ba mươi tuổi rồi, gặp được người tốt thì định sẵn đi thôi."
Hoắc Thiếu Đình đút hai tay vào túi áo, khẽ mỉm cười nhạt.
-- Nếu như mẹ biết Ôn Mạn là bạn gái cũ của Cố Trường Khanh, không biết bà có còn nhiệt tình như thế này nữa không?
Anh tùy ý nói vài câu đối phó cho qua chuyện.
Hoắc phu nhân không ép buộc được anh, trong lòng khẽ thở dài.
Hoắc Thiếu Đình quay trở lại phòng truyền dịch, Ôn Mạn đang ngồi thẫn thờ ở đó.
Hoắc Thiếu Đình thừa nhận anh thích cơ thể của Ôn Mạn, đặc biệt là đôi chân trắng ngần thon dài kia, nắm trong tay mà vân ve quả thực rất dễ khiến người ta nảy sinh xung động.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.
Anh chỉ muốn tiến vào cơ thể cô, chứ không muốn can thiệp vào cuộc đời cô.
Hoắc Thiếu Đình ngồi xuống bên cạnh Ôn Mạn, giọng điệu khá lạnh lùng hỏi: "Còn mấy chai nữa?"
Ôn Mạn không ngờ anh thực sự quay lại, cô lại không dám đắc tội với anh, nhỏ giọng trả lời: "Còn một chai nữa là kết thúc rồi."
Hoắc Thiếu Đình không nói gì thêm, anh cúi đầu lấy điện thoại ra xử lý công việc.
Ôn Mạn không tìm được cơ hội để nói chuyện, dần dần lại ngủ thiếp đi.
Trong lúc mơ màng, hình như cô nghe thấy Hoắc Thiếu Đình nói chuyện với y tá, lại có một chiếc áo khoác đắp lên chân cô, che chắn kỹ càng đôi chân đang để trần của cô lại...













