Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 7: Thiếu Đình, con quen biết cô ấy sao?
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Hoắc Thiếu Đình hỏi thẳng tuột như vậy khiến Ôn Mạn có chút khó xử.
Trên thực tế, cô chưa từng làm chuyện đó với Cố Trường Khanh!
Cô không trực tiếp trả lời mà lấy hết can đảm để thương lượng điều kiện với anh: "Luật sư Hoắc, anh chắc là có để tâm đến sự tồn tại của tôi đúng không? Nếu như chúng ta phát sinh quan hệ, anh cứu bố tôi ra ngoài, tôi đảm bảo sẽ rời khỏi thành phố B và mãi mãi không quay trở lại, không gây ra bất kỳ điều gì không vui cho cuộc hôn nhân của anh."
Hoắc Thiếu Đình bỗng nhiên khẽ cười một tiếng: "Cô giáo Ôn, cô rốt cuộc là muốn cứu bố cô hay là muốn phát sinh quan hệ với tôi?"
Mặt Ôn Mạn đỏ bừng.
Một câu hỏi vô tiết tháo như vậy cô không cách nào trả lời được.
Hoắc Thiếu Đình cũng không truy hỏi thêm, anh thong thả hút xong điếu thuốc thì vừa vặn dòng xe cộ đã di chuyển.
Anh tấp xe vào lề đường.
Ôn Mạn còn chưa kịp hỏi thì đã nghe thấy một tiếng động nhỏ, anh đã cởi khóa dây an toàn của cô ra.
Ngay sau đó, cô bị bế đặt ngồi lên đùi anh.
Áo khoác bị lột ra, cơ thể bên trong ăn mặc vô cùng mát mẻ, quần áo lại bị ướt một nửa, nhanh chóng làm ướt một mảng lớn trên chiếc quần tây màu xám sắt của anh, chỉ nhìn thôi cũng thấy vô cùng ám muội.
Bên ngoài, gió rít mưa xối xả.
Trước kính chắn gió, cần gạt nước có nhịp điệu đưa qua đưa lại... Cảnh tượng bên trong xe lúc thì rõ ràng, lúc lại mờ ảo.
Ôn Mạn bị ép phải nằm bò trên người người đàn ông, cùng anh ôm hôn.
Kỹ thuật của Hoắc Thiếu Đình rất tốt, chỉ vài chiêu đã khiến Ôn Mạn đầu hàng vô điều kiện, cô mơ màng ngã vào lòng anh, để mặc cho anh muốn làm gì thì làm.
Thỉnh thoảng mở mắt ra, nhìn thấy dáng vẻ lẳng lơ của chính mình phản chiếu trên cửa kính xe, cô cũng thầm giật mình kinh hãi.
Người phụ nữ phóng đãng như vậy, thực sự là mình sao?
Mắt thấy sắp sửa tiến xa hơn, một người có thân phận như Hoắc Thiếu Đình đương nhiên không đời nào giải quyết ở trong xe. Anh ghé sát vào khóe miệng nhỏ nhắn của cô, giọng nói khàn đặc hỏi: "Bên cạnh có một homestay cao cấp, đến đó qua đêm nhé?"
Ôn Mạn tỉnh táo lại một chút.
Dù bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng nhưng cô vẫn phân biệt rõ ràng được, cho đến thời điểm hiện tại Hoắc Thiếu Đình chỉ muốn cùng cô có một đoạn tình cảm qua đường mà thôi. Cô ôm lấy cổ anh, khẽ giọng cầu xin: "Luật sư Hoắc, bố tôi..."
Hoắc Thiếu Đình lập tức mất hết hứng thú.
Anh đưa tay lấy một điếu thuốc khác châm lửa, thong thả rít một hơi rồi mới nói: "Chơi không nổi thì đừng chơi, chẳng có vị gì cả."
Ôn Mạn mặt dày, lại rướn người hôn hôn anh.
Hoắc Thiếu Đình không hề đáp lại, đôi mắt thâm sâu nhìn chằm chằm cô.
Mặt Ôn Mạn đỏ bừng lên, cô chưa bao giờ chủ động như vậy, chỉ là chút sự trêu chọc này căn bản không đủ để làm lung lay Hoắc Thiếu Đình.
Anh hút được nửa điếu thuốc liền dập tắt, giọng nói khôi phục lại vẻ lạnh lùng: "Tôi đưa cô về!"
Ôn Mạn không còn mặt mũi nào mà ngồi trên đùi anh nữa, đành phải chậm rãi dịch người ra xa.
Chuyện nam nữ ấy mà, người trưởng thành đều hiểu rõ, đang tiến hành đến một nửa mà phanh gấp thì ai cũng không dễ chịu gì.
Hoắc Thiếu Đình nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, hơi thở có chút dồn dập, nóng rực hơn.
Ôn Mạn ngồi lại vào ghế phụ, cô không khoác áo của anh nữa, khẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Cô hiểu rõ, dù cô có nhan sắc đi chăng nữa thì Hoắc Thiếu Đình cũng căn bản không vì thế mà phá bỏ nguyên tắc của mình.
Trong lòng cô ít nhiều dâng lên sự tuyệt vọng.
Khoảng thời gian tiếp theo, trong xe là một bầu không khí im lặng bao trùm, không ai nói câu nào.
Hoắc Thiếu Đình đưa cô về đến nhà thì mưa cũng đã tạnh. Anh không xuống xe mở cửa cho cô, chỉ giữ lễ gật đầu với cô một cái.
Ôn Mạn không muốn từ bỏ: "Luật sư Hoắc, kết bạn qua ứng dụng trò chuyện nhé?"
Hoắc Thiếu Đình từ chối, nhưng có lẽ vì đã có tiếp xúc thể xác với cô nên anh đã chỉ cho cô một con đường: "Cô đi tìm luật sư Khương Minh đi, nếu ông ấy giúp bố cô đánh quan司 thì có thể giảm được vài năm tù đấy."
Nói xong, anh nhoài người chọn một tấm danh thiếp từ trong hộp chứa đồ ra: "Phương thức liên lạc của luật sư Khương."
Ôn Mạn nắm chặt tấm danh thiếp trong lòng bàn tay nhưng trì hoãn mãi không muốn xuống xe.
Hoắc Thiếu Đình trực tiếp rướn người qua mở cửa xe giúp cô, đồng thời nhạt giọng nói: "Cô giáo Ôn, dùng thân thể để giao dịch với đàn ông, sau này cô sẽ hối hận đấy."
Ôn Mạn dù mặt dày đến đâu cũng không thể nào tiếp tục bám trụ lại trên xe được nữa.
Cô bước xuống xe, cửa xe vừa đóng lại thì Hoắc Thiếu Đình lập tức nhấn ga phóng xe đi mất.
Ôn Mạn đứng trong màn đêm tăm tối, toàn thân dấy lên cái lạnh thấu xương.













