Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 9: Món quà đắt giá, sự đền bù cho cô
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Lúc tỉnh lại một lần nữa.
Ôn Mạn phát hiện mình đang tựa vào vai Hoắc Thiếu Đình, trên eo cô có một bàn tay to lớn đang ôm chặt lấy. Ôn Mạn ngửi thấy mùi hương trên người anh, mùi gỗ hòa quyện với mùi kem cạo râu của đàn ông, thơm tho dễ chịu giống như một loại thuốc kích dục thượng hạng.
Hoắc Thiếu Đình đang gọi điện thoại.
Giọng anh hạ thấp xuống một chút nhưng vô cùng nghiêm khắc.
Anh nghe điện thoại trong phòng truyền dịch vốn dĩ là không đúng, nhưng anh thực sự quá chói mắt, các thiếu nữ và thiếu phụ xung quanh cứ chăm chú nhìn chằm chằm vào anh, những ánh mắt đó như muốn làm tan chảy luật sư Hoắc vậy.
Hoắc Thiếu Đình cúp máy thì phát hiện Ôn Mạn đã tỉnh.
Khuôn mặt vốn dĩ nhợt nhạt nay lại nhiều thêm một vệt ửng hồng nhạt, đôi mắt lờ đờ vì mới tỉnh giấc lại thêm vài phần ngây thơ chưa hiểu sự đời, cực kỳ quyến rũ đàn ông.
Hoắc Thiếu Đình nhạt giọng hỏi: "Còn muốn tựa vào đến khi nào nữa?"
Ôn Mạn đỏ mặt, vội vàng ngồi dậy.
Hoắc Thiếu Đình nhặt chiếc áo khoác lên rồi cất điện thoại đi, anh nhìn cô và nói: "Tôi đưa cô về."
Ôn Mạn ngại không muốn làm phiền anh nữa, nhưng Hoắc Thiếu Đình khá kiên quyết.
Trên đường đi, anh nhận được một cuộc điện thoại, bàn bạc vài câu xong anh nói với Ôn Mạn: "Tôi phải quay về căn hộ lấy một bản fax, lấy xong tôi sẽ đưa cô về."
Ôn Mạn có chút do dự.
Một người phụ nữ đến căn hộ của một người đàn ông độc thân có nghĩa là gì cô hiểu rất rõ, nhưng cô lại tự giễu nghĩ thầm: Người như Hoắc Thiếu Đình đâu có thiếu phụ nữ, anh căn bản không cần phải dùng đến thủ đoạn!
Ôn Mạn không lên tiếng, coi như là đồng ý.
Căn hộ của Hoắc Thiếu Đình nằm ở khu đất vàng của thành phố B, rộng khoảng hai trăm mét vuông, trang trí xa hoa giống như một căn hộ mẫu vậy.
Hoắc Thiếu Đình bảo Ôn Mạn ngồi ở phòng khách đợi, còn bản thân anh thì đi vào phòng sách.
Đối phương gửi fax qua, anh nhận tài liệu xong liền gọi điện thoại cho trợ lý dặn dò vài câu.
Xử lý xong việc công, Hoắc Thiếu Đình đang chuẩn bị đưa Ôn Mạn về thì điện thoại trong túi áo vang lên.
Điệu nhạc chuông đặc biệt dành riêng cho một người nào đó.
Sắc mặt Hoắc Thiếu Đình khẽ thay đổi, toàn thân căng cứng rút điện thoại ra... Quả nhiên, là cuộc gọi của người đó.
Một lúc lâu sau, anh tắt cuộc gọi đi.
Người ở đầu dây bên kia cũng khá kiêu ngạo, không hề gọi lại lần nữa.
Tâm trạng Hoắc Thiếu Đình trở nên vô cùng tồi tệ, anh lấy từ trong tủ rượu ra một chai rượu mạnh.
Uống liền hai ly rưỡi, anh cầm ly rượu đứng trước cửa sổ sát đất, lặng lẽ nhìn màn đêm tăm tối bên ngoài...
Ôn Mạn ở bên ngoài đợi một lúc lâu.
Lúc đầu còn nghe thấy tiếng máy fax bên trong, sau đó điện thoại của Hoắc Thiếu Đình vang lên một hồi rồi im bặt, cô không yên tâm nên khẽ đẩy cửa phòng sách ra.
Hoắc Thiếu Đình đang quay lưng về phía cô.
Ôn Mạn không nhìn thấy khuôn mặt của anh, nhưng bóng lưng của anh tràn ngập sự cô đơn, tịch mịch.
Trực giác của phụ nữ mách bảo cô rằng trong lòng Hoắc Thiếu Đình có một người, lúc này anh đang nhớ nhung người đó.
Cô không muốn làm phiền, nhẹ chân nhẹ tay định rời đi.
"Đứng lại!"
Phía sau lưng truyền đến giọng nói hơi khàn của Hoắc Thiếu Đình.
Cơ thể Ôn Mạn cứng đờ, ngay sau đó cơ thể cô liền bị người ta nhẹ nhàng ôm lấy từ phía sau.
Hoắc Thiếu Đình khẽ gặm nhấm chiếc cổ thon thả của cô, hơi thở nóng rực phả vào bên tai cô: "Cô đến đây chẳng phải là muốn phát sinh quan hệ với tôi sao?"
Ôn Mạn không thể phủ nhận được.
Trong lòng cô có một giọng nói nhắc nhở cô rằng, cảm xúc hiện tại của Hoắc Thiếu Đình đang không ổn định, ngay cả khi ngủ với cô xong rồi thì sau đó anh cũng có thể lật lọng không thừa nhận.
Thế nhưng tay chân cô rã rời, căn bản không thể kháng cự lại được.
Cảnh đêm mê người.
Trước cửa sổ sát đất của căn hộ xa hoa tầng hai mươi tư ở trung tâm thành phố, Ôn Mạn bị người ta bóp chặt cổ tay mảnh khảnh giơ cao lên, đóng đinh chặt chẽ trên tấm kính thủy tinh.
Hoắc Thiếu Đình rất biết cách hành hạ người khác, những thủ đoạn nhỏ nhặt đó khiến Ôn Mạn gần như phát điên.
Rõ ràng là anh uống rượu, thế nhưng anh lại vô cùng tỉnh táo mà ngắm nhìn dáng vẻ chìm đắm đầy tình tứ của cô.
Nhưng Ôn Mạn không đợi được sự chiếm đoạt của anh.
Đôi mắt cô mờ mịt, bờ môi đỏ mọng khẽ mở, giọng nói cũng khàn khàn: "Hoắc Thiếu Đình... sao vậy?"
Sắc dục trong mắt Hoắc Thiếu Đình đã được thu dọn sạch sẽ không còn một mảnh.
Anh lùi lại một bước, vô cùng lạnh lùng nói: "Cô giáo Ôn, tôi uống chút rượu nên đã thất thái rồi."
Gương mặt Ôn Mạn trắng bệch, khó xử đến mức không chịu nổi.













