Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé – Chương 6: Chơi không nổi thì đừng chơi
Anh Hoắc, Hãy Cưng Chiều Em Ngoan Ngoãn Nhé
Bên ngoài quả nhiên gió thổi lồng lộng, sấm chớp đùng đoàng. Bãi đậu xe là ngoài trời, Hoắc Thiếu Đình đi lấy xe.
Một lát sau, một chiếc Bentley Continental màu vàng kim từ từ lái đến trước mặt Ôn Mạn. Trên tay Ôn Mạn không có ô, cô cũng không có gan để Hoắc Thiếu Đình xuống xe đón mình.
Khoảng cách chỉ vài bước chân ngắn ngủi, quần áo của cô đã bị ướt mất một nửa.
Ngồi vào trong xe, cô có chút bất an, sợ Hoắc Thiếu Đình sẽ không vui.
Hoắc Thiếu Đình liếc nhìn cô một cái, không nói gì, khởi động xe.
Câu lạc bộ này nằm ở lưng chừng núi, chiếc xe phải đi quanh co mấy vòng mới xuống đến chân núi. Trong xe bật máy lạnh, chẳng mấy chốc Ôn Mạn đã lạnh đến mức run cầm cập, sắc môi cũng trở nên trắng bệch.
Trong lúc chờ đèn đỏ, Hoắc Thiếu Đình lấy một chiếc áo khoác ném cho cô: "Mặc vào đi."
Ôn Mạn khẽ nói lời cảm ơn.
Cô khoác chiếc áo của anh vào liền cảm thấy ấm áp hơn nhiều, nhưng Hoắc Thiếu Đình không hề tắt máy lạnh, anh vẫn luôn chú ý đến tình hình đường sá phía trước.
Trời mưa bão nên giao thông rất tắc nghẽn, nhảy mấy lượt đèn xanh rồi mà xe vẫn không dịch chuyển được bước nào.
Hoắc Thiếu Đình lấy từ trong hộp chứa đồ ra một gói thuốc, rút một điếu cúi đầu châm lửa. Anh từ từ phả ra một vòng khói thuốc, như thể tùy ý hỏi một câu: "Ở bên Cố Trường Khanh bao lâu rồi?"
Ôn Mạn giật mình một lúc.
Nhưng cô vẫn nói thật: "Bốn năm."
Hoắc Thiếu Đình có chút bất ngờ, ánh mắt lướt qua đôi chân trắng ngần thon dài của cô, trong mắt nhiều thêm một phân sắc dục.
Anh dịch chuyển cơ thể một chút, dáng vẻ lơ đãng: "Đã ngủ với nhau mấy lần rồi?"













