Anh Chồng Luôn Thèm Muốn Tôi – Chương 4
Anh Chồng Luôn Thèm Muốn Tôi
Sau khi Thẩm Văn và Thẩm An tiến vào, cô cũng đi theo phía sau hai người, đỡ Thẩm An nằm trên giường đỏ thẫm, sau đó lo lắng nhìn người đàn ông say bất tỉnh nhân sự trên giường, quay đầu nói một câu cám ơn với Thẩm Văn: “Anh, tối nay thật sự làm phiền anh rồi!"
“Không sao, chuyện nên làm mà!” Thẩm Văn thản nhiên trả lời.
Ngay khi cô chuẩn bị đứng dậy đi chuẩn bị chút nước nóng lau mặt cho Thẩm An, cô quay đầu nhìn thấy Thẩm Văn đứng bất động tại chỗ, sau đó thuận miệng hỏi: "Anh, anh vẫn chưa đi sao?" sau đó lại cảm thấy lời này của mình nói không đúng, hắn đưa chồng về phòng giúp cô, nhưng lời này của cô giống như là muốn đuổi người đi vậy, cuống quít muốn giải thích, "Không phải... À ờm, anh à, ý của em cũng không phải là muốn đuổi anh đi đâu..."
Vì thế cô ngẩng đầu đối diện với ánh mắt trầm tĩnh của người đàn ông, sau đó xấu hổ mỉm cười, nghiêng đầu, cảm thấy cũng không nhất định là cô có vấn đề, dù sao làm gì có anh chồng nào mà cứ đứng suốt trong phòng của em dâu mà không chịu đi đâu?
Trương Lan nhìn hắn xoay người, cho là hắn hiểu được ý của mình, mới vừa thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe được cửa phòng bị đóng lại đồng thời có tiếng khoá trái cửa, người đàn ông dùng ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm cô, xem ra có chút không vui lắm hỏi: “Thế là ý gì?"
Cô khó hiểu nhìn người đàn ông trước mắt không chỉ không rời đi, ngược lại còn khóa trái cửa từ bên trong, nhìn người đàn ông đang bước tới cô, cô không tự giác kêu một tiếng “anh à”... Sau đó, đã bị người đàn ông dùng một tay bóp cổ, bá đạo hôn lên, hành vi này lập tức dọa cô sợ, đồng tử phóng to, khi tay kia của người đàn ông khoát ở trên lưng của cô, hai tay của cô lập tức chống lên ngực săn chắc của người đàn ông, giãy dụa điên cuồng. Trong miệng theo bản năng phát ra tiếng ưm ưm.
Sau đó một giây, đã bị người đàn ông ngậm lấy cánh môi, cô nhất thời cả người đều ngây dại, không biết người đàn ông này đang muốn làm gì? Là say nên nhìn nhầm sao? Trong đầu cô không ngừng thoáng hiện những ý nghĩ thái quá đó, sau đó cố gắng đẩy người đàn ông trước mặt ra, ngã xuống cuối giường, trong lòng còn sợ hãi nhìn người đàn ông trước mắt, vừa tức vừa sợ quát: “Anh điên rồi sao?!"
Nhưng thay vì nói là chính cô đẩy ra, chẳng bằng nói là Thẩm Văn cố ý buông ra, hắn nhướng mày từ trên cao nhìn xuống cô gái trước mặt một cái, sau đó đưa tay hung hăng nắm lấy cằm của cô, thờ ơ nói: “Đúng, tôi điên rồi, cho nên tối nay tôi tới giúp em trai tôi ch!ch em, sao hả?"
Lúc nghe nói như vậy, Trương Lan chỉ cảm thấy người đàn ông trước mắt chính là một người điên, có nghe nói qua chuyện anh trai giúp em trai mình cưới được vợ, nhưng chưa từng nghe nói qua chuyện lên giường cũng để cho anh trai làm thay.
Vì vậy, nói tới nói lui, Trương Lan vẫn nói ra: "Đồ điên!”













