Anh Chồng Luôn Thèm Muốn Tôi – Chương 3
Anh Chồng Luôn Thèm Muốn Tôi
Thẩm Văn làm anh trai, nên mới giúp ngăn lại, sợ chậm trễ đêm tân hôn, nhưng, biết tửu lượng của Thẩm Văn rất tốt, nên không ai dám mời rượu, ngược lại Thẩm An bị rót rượu càng lúc càng nhiều.
Trong phòng, Trương Lan ngồi ở trong phòng khách sạn được bố trí thành phòng cưới, vui vẻ ở trên giường lăn hai vòng sau lại ngồi dậy sửa sang ga giường lại, đơn giản là do cô quá vui, hôm nay là ngày vui của cô, cũng là ngày kết thúc tình yêu mười lăm năm giữa cô và Thẩm An để tiến đến một bước ngoặc mới, bọn họ từ trung học đến chính quy, sau đó lại đến công tác, gần như luôn ở bên cạnh nhau, cùng nâng đỡ nhau bước tiếp.
Quen biết mười lăm năm, yêu nhau mười năm, cô tự nhận là không có ai hiểu rõ Thẩm An hơn cô, cũng không có ai yêu cô hơn Thẩm An, cô tin chắc Thẩm An chính là bạch mã hoàng tử của cô, hai người bọn họ cuối cùng sẽ làm bạn cả đời.
Đơn giản là, ở trong mắt của rất nhiều người, một khi làm người yêu là đã ngầm thừa nhận vì có thể lên giường với nhau, nhưng là Thẩm An lại khác, anh thủy chung khắc chế hữu lễ, có mấy lần cô đều cảm thấy sẵn sàng dâng hiến cho anh rồi, nhưng mà Thẩm An lại nói với cô là anh yêu cô, yêu chính con người cô, cho nên muốn dành thứ trân quý của cô vào đêm tân hôn, cái này làm cho cô cảm động vô cùng, mà ngay cả mẹ cô nghe xong đều nói Thẩm An không tệ, là một người đáng để cô nương tựa.
Mà tối nay, cô sắp nghênh đón một đêm mà giấc mơ của cô trở thành sự thật.
Cô đỏ mặt thẹn thùng nhắm mắt lại, tưởng tượng Thẩm An sẽ cùng cô vượt qua một đêm kích tình như thế nào.
Lúc cửa bị gõ vang, Trương Lan đang ngủ say, sau đó định thần lại mới phát hiện không biết mình đã ngủ thiếp đi trên giường từ lúc nào, theo bản năng sờ soạng khóe miệng, xác định sau khi mình ngủ không có chảy nước miếng, sửa sang lại lễ phục trên người mình, xác nhận không có gì không ổn sau đó cõi lòng chờ mong mở cửa phòng ra.
Khóe miệng giương lên độ cong còn cứng ở trên mặt, lại nhìn thấy có hai người đứng ở cửa, Thẩm Văn đang đỡ Thẩm An say khướt, không nhúc nhích nhìn chằm chằm cô, cuối cùng vẫn là Thẩm Văn mở miệng nói chuyện trước, mấy lời nói ra mang theo thái độ tức giận nói: “Em còn định đứng đơ ra đấy đến khi nào?"
Lúc này Trương Lan mới định thần lại, a một tiếng kinh ngạc che miệng nói câu xin lỗi, sau đó lui về phía sau một bước tránh ra một chút, thuận tiện giúp Thẩm Văn đỡ Thẩm An vào phòng, Thẩm An chỉ là đi ngang qua bên cạnh cô, cô đã ngửi thấy một mùi rượu nồng đậm, cũng không biết uống bao nhiêu mới say thành cái dạng này, trong ấn tượng của cô, Thẩm An cũng không phải là một người có tửu lượng tốt lắm.
Nghĩ tới đây, cô không khỏi hơi oán trách những người đã mời rượu kia, biết rõ hôm nay là ngày họ kết hôn, còn rót cho chú rể uống nhiều rượu như vậy làm gì?













