Anh Chồng Luôn Thèm Muốn Tôi – Chương 5
Anh Chồng Luôn Thèm Muốn Tôi
Thẩm Văn nghe xong, nhướng mày cười, ngón tay hắn dùng sức siết chặt, trên khuôn mặt xinh đẹp của người phụ nữ nhăn lại, sau đó cúi đầu ghé sát lại gần nói: “Em đã nói tôi là người điên, vậy tôi đương nhiên phải nổi điên cho em xem rồi, em thấy chí lý không hả em dâu?" Nói xong, tay kia của người đàn ông xoa lên mặt cô, ngón tay thô ráp vuốt ve cánh môi cô, khóe miệng hơi nhếch lên, ánh mắt khi nhìn về phía cô đều lộ ra vẻ điên cuồng.
Trương Lan lập tức sợ hãi, cô cảm thấy Thẩm Văn thật sự không phải uống say, mà hắn điên thật rồi, sự hưng phấn rõ ràng ở đáy mắt thể hiện rõ ràng là hắn đang muốn ch!ch cô ngay trong phòng tân hôn của em trai mình! Hai tay cô nắm chặt cổ tay Thẩm Văn, khuôn mặt thống khổ nói: “Thẩm Văn, đừng… đừng như vậy…”
Nhưng mà một giây sau, người đàn ông nắm cằm cô đẩy ngã cô trên giường, sau đó dùng một tay rút dây đeo màu đỏ trên người cô, chất liệu tơ lụa trơn nhẵn bị thô bạo xé rách ra, lập tức biến thành một miếng vải rách trong tay người đàn ông, lúc này Trương Lan mới nhận ra sức mạnh của người đàn ông trước mắt này đáng sợ đến mức nào, nếu như hắn muốn chiếm hữu cô, như vậy cho dù Thẩm An có tỉnh lại cũng không làm được gì.
Cô ngẩng đầu lên, cho dù khuôn mặt bị hắn bóp đến méo mó cũng chỉ có thể liên tục gọi hắn là anh, hi vọng hắn tỉnh táo lại hiểu được quan hệ giữa họ, nhưng mà, cho đến toàn thân bị cởi sạch hết quần áo, cô cũng không đánh thức được Thẩm Văn, ngược lại bị hắn đè ở dưới thân ngậm lấy môi đỏ mọng, cô nức nở, khi bàn tay người đàn ông xoa lên cặp vú no đủ của cô, nước mắt khuất nhục theo khoé mắt chảy xuống.
Sau đó bị người đàn ông nắm cằm khiến cho cô ngẩng đầu há mồm, đầu lưỡi trơn nhẵn tiến vào trong miệng cô công thành chiếm đất, hôn cô gần như sắp không thở nổi, cả người như nhũn ra, tay nắm cổ tay người đàn ông cũng không còn sức chớ nói chi là đẩy hắn ra, cô gần như tuyệt vọng phát hiện, lúc này không ai có thể tới cứu cô được, cô quay đầu, chồng cô đang nằm trên giường vẫn ngủ say bất tỉnh nhân sự, làm cô tức đến mức độ lệ rơi đầy mặt. Dưới đáy lòng điên cuồng chất vấn Thẩm An, vì sao? Sao lại say hả? Tại sao lại để anh trai đưa anh về phòng…
Thẩm Văn gần như thô bạo ngậm lấy môi cô mút, quấy rầy nước miếng trong miệng cô, sau đó lại dây dưa với răng môi cô, hút nước bọt của cô, ngay cả nước mắt hơi mặn của cô cũng ăn vào trong miệng, đầu lưỡi trơn nhẵn liếm qua đôi môi đỏ mọng của cô, người đàn ông ngẩng đầu bóp chặt cái cổ thon dài của cô, sau đó cười nói: “Thích khóc như vậy là bởi vì được làm từ nước sao? Hửm? Để tôi xem bên dưới em có nhiều nước không nhé?”













