Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 97: Bác Dĩ đâu rồi?
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Hai tiếng đó trong miệng Khâu Trạch nhai đi nhai lại hồi lâu, vẫn chưa thốt ra được.
Hắn ngập ngừng: "Nhưng ta thấy nàng không được vui, từ lúc hắn rời đi, nàng dường như chẳng còn biết cười là gì. Bất luận ta có làm gì, nàng cũng không vui lên được."
Ngôn Tích sững người, ngước lên nhìn Khâu Trạch, khóe mắt lại rưng rưng.
Khâu Trạch định tựa trán mình vào trán cô, nhưng Ngôn Tích lại lùi bước.
Cô đã hứa với Dạ Thừa rồi.













