Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 96: Có Thể Chứ, Dạ Thừa Không
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Phải Là Vùng Cấm Của Ta
Khâu Trạch thấy cô tỉnh, liền chìa phần ăn đã ủ ấm nãy giờ cho cô: "Trời mưa rồi, khó nấu nướng lắm. Chỗ này ta nấu từ trước lúc mờ sáng, để trong thố đất nhỏ cho khỏi đổ. Ta cầm suốt nãy giờ, không bị nước mưa dính vào đâu. Nàng ăn đi, tối nay tìm được chỗ trú mưa, nàng lại ra ngoài dạo nhé."
Ngôn Tích gượng dậy nhận lấy thố đất và thìa, nhưng lại để sang một bên.
Khâu Trạch thấy cô không chịu ăn, tưởng cô lại tuyệt thực, sốt ruột: "Trước khi đi Dạ Thừa dặn nàng phải chịu khó ăn uống cơ mà."
Ngôn Tích ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt bỗng nhòe lệ.
Bỗng một cái tát giáng xuống đùi Khâu Trạch đang đứng trên xe cút kít.
Hắn quay phắt lại hỏi Chiến Tiêu đang đẩy xe: "Ngươi đánh ta làm gì?"
Chiến Tiêu hít một hơi sâu, hạ giọng rít lên:
"Đừng có nhắc tên Dạ Thừa lúc này."













