Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 398: Anh đang bảo vệ em, cũng là đang tự bảo vệ bản thân
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Mấy đứa nhỏ như Ngôn Hoan thấy dáng vẻ thân thiết của mẹ và chị Đông Đông, liền mang những khối bùn đã đập nhuyễn đặt lên tấm ván trước mặt mẹ, nói: "Mẹ ơi, bên chỗ tụi con làm xong hết rồi, mẹ xem chừng này đã đủ dùng chưa."
Ngôn Tích lúc này mới phát hiện số lượng bùn đất đã làm có hơi nhiều.
Khối lượng này, có khi làm đủ bộ chữ của cả cuốn từ điển Tân Hoa cũng nên.
"Đủ rồi, đủ rồi. Các con ra xem lò đất bên chỗ chú Hắc Vũ thế nào rồi.
Nếu ổn rồi thì có thể mang những viên bùn đã nặn xong xếp vào lò đất trước."
Ba cô gái nhỏ vâng dạ một tiếng, xúi giục hai cậu em trai nhà mình cùng với những ấu tể non nớt của Bác Dĩ và Khuyển Nha phụ khiêng các viên bùn ra chỗ lò đất.
Đông Đông hỏi: "Những viên bùn này có thể làm thành chữ sao mẹ?"













