Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 397: Đông Đông muốn đi du ngoạn
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
"Muối đi! Thú nhân trên cạn phải ăn muối thì mới không bị bệnh hay phù nề, nên hãy mang muối về."
"Các con cũng đâu phải đi ngay bây giờ đúng không! Tạm thời mẹ chưa nghĩ ra cần mang thứ gì, đợi khi nào nghĩ ra, mẹ sẽ nói với các con được không?"
Lam Huyền cười đáp: "Dĩ nhiên là được, khoảng hai tháng nữa sau mùa viêm nhiệt chúng con mới sinh hạ những ấu tể này, thời gian đến đại dương vẫn còn dư dả."
Ngôn Tích gật đầu, đưa mắt nhìn mấy anh em Lam Huyền rời đi.
Đám người Lam Huyền vừa đi khuất, Ngôn
Tích đã nghe thấy Ponyo thở dài ở bên cạnh.
Ngôn Tích khó hiểu nhìn con bé.
Đông Đông ngẩng đầu lên xoa xoa mái tóc của thiếu nữ, nói: "Mới tí tuổi đầu, em thở dài cái gì?"
Ngôn Tích cũng tò mò không biết Ponyo đang buồn phiền chuyện gì, bèn nhìn con bé.













