Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 300: Vị Khách Không Mời Từ
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Không Trung
Sao Ngôn Tích lại có khả năng dẫn họ đến một nơi kỳ diệu thế này?
Nơi đây hệt như một chiều không gian độc lập, hoàn toàn tách biệt khỏi đại lục Thú Thế.
Ngôn Tích ngoảnh lại, bắt gặp ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc của Thanh Khoa. Cô sực nhớ ra, đây là lần đầu tiên Thanh Khoa và cả Khuyển Nha được bước chân vào không gian đất đen của cô.
Cô từ tốn giải thích cho Thanh Khoa: "Đây là món quà mà Thú Thần đại nhân đã ban tặng cho tôi khi tôi kết đôi cùng Dạ Thừa. Nó chính là cái bớt hình chiếc lá trên trán tôi này. Hình như mỗi lần tôi có thêm một thú phu, chiếc lá sẽ mọc thêm một phiến, và không gian bên trong cũng tự động nhân đôi diện tích. Giờ thì nó rộng lớn đến nhường này rồi." Sự thật là ngay chính Ngôn Tích cũng chẳng đo đếm nổi cái không gian này hiện tại rộng cỡ nào.













