Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 299: Kẻ Lạ Đột Nhập Không Gian Đất Đen?
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Ngay khi sắp chạm đất, Thanh Khoa giang rộng đôi cánh, nhẹ nhàng nhấc bổng Ngôn Tích lên cao.
Bay lượn dường như đã ăn sâu vào máu thịt gã. Chỉ cần xác định được phương hướng và nương theo chiều gió, gã có thể bay lượn trên không trung mà chẳng cần dùng đến thị giác.
Bởi vậy, khi Thanh Khoa hạ cánh xuống căn nhà nhỏ, gã không nói lời nào nên Ngôn Tích cũng chẳng hề hay biết họ đã về đến nơi.
Mãi đến khi tiếng gầm gừ của đàn hổ con vang lên, Ngôn Tích mới giật mình nhận ra mình đã đáp đất.
Cô vội vã tuột xuống khỏi người Thanh Khoa, quay lại thì chạm ngay ánh mắt đầy ẩn ý của
Khâu Trạch.
Cái nhìn đó khiến Ngôn Tích ngượng ngùng vô cùng.
Cô luống cuống cúi xuống bế hai chú hổ con rồi chạy biến vào trong nhà.













