Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 202: Tuổi thọ của thú nhân rất ngắn
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Bị Dạ Thừa vác lên vai, Ngôn Tích mới hoàn hồn, giãy giụa loạn xạ: "Dạ Thừa, anh làm gì vậy? Thả em xuống."
"Không phải em đang để bụng chuyện lớn tuổi hơn bọn anh sao?"
Nghe vậy, Ngôn Tích ngừng giãy giụa, nói: "Em để bụng vì các anh vẫn còn là trẻ con, anh có hiểu không?"
Dạ Thừa cười khẩy, bước vào nhà gỗ, đóng sầm cửa lại, ném cô xuống chiếc giường đá trải nệm bông.
Một tiếng "xoẹt" vang lên, chiếc áo bông dày cộm bị xé rách toạc.
Ngôn Tích hoảng hốt kêu lên: "Dạ Thừa, anh làm gì vậy? Dừng tay lại, anh vẫn còn là trẻ con, chuyện trước kia là sai lầm, chúng ta không thể tiếp tục, anh không được... a...
không được..."
Từ trong nhà gỗ vọng ra giọng nói trầm đục, đầy kiềm chế của Dạ Thừa: "Không được làm gì? Không được thế này, hay thế này, kêu to lên, anh có được thế này không?"
"Không được..." Giọng Ngôn Tích run rẩy.













