Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 201: "Dạ Thừa, anh dạy dỗ lại Ngôn Tích đi, bọn tôi sắp bị cô ấy làm cho tức chết rồi."
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Bác Dĩ cũng muốn bảo cô cưỡi lên lưng mình.
Ngồi trên lưng cậu, tầm nhìn sẽ thoáng đãng hơn, lại có hai cái sừng dê vững chãi để bám vào.
Mùa đông giá rét, tầm nhìn xa nhất cũng chỉ vỏn vẹn năm mươi mét. Vượt qua khoảng cách đó là một màu xám xịt mờ ảo.
Với thị lực của Ngôn Tích, cách xa họ năm mươi mét là coi như mù tịt, đừng hòng tìm thấy họ.
Nhưng không rõ thị lực của thú nhân có thể nhìn xa hơn năm mươi mét hay không.
Ngôn Tích nghĩ mình là chị cả, không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào mấy đứa em trai chăm sóc, cô xua tay: "Tôi tự đi được."
Nói xong, cô bước theo dấu chân của Khâu Trạch, lững thững đi về phía trước.
Chiến Tiêu và Bác Dĩ đưa mắt nhìn nhau.
Cạn lời.
Lấy cái xẻng dựa ngoài hiên, Chiến Tiêu bước lên trước xúc tuyết dọn đường cho cô.













