Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được – Chương 12: Anh nói xem, chuyện này nên giải quyết thế nào?
Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được
Ôn Khả Nhu không có nhà, người mở cửa là mẹ cô ta - Lưu Tuệ Lan.
Lưu Tuệ Lan nhìn thấy Đường Bảo Bảo thì hơi sững lại:
"Cô gái, cô tìm ai?"
Đường Bảo Bảo không đáp, chỉ xác nhận lại: "Nhà của Ôn Khả Nhu?"
"Hửm? Cô là ai? Cô là người hâm mộ của Khả Nhu hay là..."
Chưa đợi Lưu Tuệ Lan nói hết câu, Đường Bảo Bảo đã bước thẳng vào nhà.
Lưu Tuệ Lan thấy kẻ đến không có ý tốt, liền tỏ vẻ không vui:
"Này, tôi nói cô sao lại vô lễ như vậy, chưa được chủ nhà mời sao cô dám tự tiện xông vào, cô thế này là tự ý xông vào nhà dân đấy, tôi có thể báo cảnh sát bắt cô, mau đi ra ngoài cho tôi!"
Đường Bảo Bảo không nhúc nhích, cô nheo mắt liếc nhìn bức ảnh của Ôn Khả Nhu trên tường, khóe mắt lóe lên tia khinh bỉ.
Giây tiếp theo...
Choang!
Bốp!
Xoảng!
Lạch cạch loảng xoảng...
Lưu Tuệ Lan kinh ngạc đến rớt cằm, đợi khi bà ta phản ứng lại thì căn nhà tươm tất đã bị Đường Bảo Bảo đập phá gần như tan hoang.
"Á!"
Lưu Tuệ Lan hét lên một tiếng thất thanh, vội vàng gọi điện cho Ôn Khả Nhu:
"Khả Nhu, con mau về đi, nhà mình có một con điên xông vào, không nói không rằng đập phá đồ đạc, nhà mình bị đập phá tan tành rồi!
Ngay cả cái bình hoa cổ mấy hôm trước con mua mười triệu tệ cũng bị đập vỡ rồi! Con mau về đi! Chắc chắn đây là antifan của con!"
Ôn Khả Nhu: "..."
Khi Ôn Khả Nhu hớt hải chạy về đến nhà, căn nhà xinh đẹp đã biến thành một bãi rác, không nỡ nhìn.
Đường Bảo Bảo vẫn chưa đi.
Cô khoanh tay trước ngực ngồi trên sô pha, vẻ mặt kiêu ngạo, bên cạnh là Lưu Tuệ Lan đang ngồi bệt trên sàn nhà khóc lóc om sòm.
Ôn Khả Nhu gầm lên: "Đường Bảo Bảo! Cô điên rồi sao?! Cô làm cái quái gì vậy!"
Đường Bảo Bảo không nói gì, Lưu Tuệ Lan đã lên tiếng trước:
"Nhu Nhi, mau gọi điện cho Nham Thâm đi, con ả này đúng là coi trời bằng vung rồi! Bảo Nham Thâm chống lưng cho chúng ta, nhất định phải tống nó vào tù, phạt nó tù chung thân!
Nhà của tôi, ông trời ơi, xót chết tôi mất, giết tôi đi cho xong! Hu hu hu..."
Ôn Khả Nhu cũng tức muốn hộc máu:
"Đường Bảo Bảo, cô ức hiếp chúng tôi thế này, đợi anh Nham Thâm đến xem có đánh chết cô không!"
Ôn Khả Nhu hậm hực nói rồi định gọi điện cho Lục Nham Thâm, nhưng số còn chưa kịp bấm, Lục Nham Thâm đã đến nơi.
Ôn Khả Nhu không suy nghĩ xem tại sao Lục Nham Thâm lại đột nhiên xuất hiện, cô ta khóc lóc thảm thiết như hoa lê đái vũ:
"Anh Nham Thâm, anh đến rồi thì tốt quá, em không sống nổi nữa rồi, Đường Bảo Bảo bắt nạt người quá đáng, hu hu hu..."
Lưu Tuệ Lan cũng ở bên cạnh thêm mắm dặm muối:
"Nham Thâm! Cháu nhất định không được tha cho con điên này! Cháu mau gọi cảnh sát đến, bắn bỏ nó đi..."
Hai mẹ con này khóc lóc thảm thiết, Lục Nham Thâm đau cả đầu.
Anh còn đang bận bù đầu, thì bị Đường Bảo Bảo gọi điện đến đây!
Hoàn toàn không thể làm việc đàng hoàng được!
Lục Nham Thâm nhìn về phía Đường Bảo Bảo đang ngồi như không có chuyện gì xảy ra, nhíu mày hỏi:
"Rốt cuộc cô muốn làm gì? Tại sao lại đập phá nhà của Khả Nhu?"
"Đương nhiên là trả thù!" Đường Bảo Bảo không hề che giấu.
Cả ba người đều sững sờ: "?!"
Đường Bảo Bảo lấy điện thoại ra, bật đoạn ghi âm ngay trước mặt Lục Nham Thâm:
"... Là Ôn Khả Nhu sai chúng tôi làm vậy, cô ta nói cô là đồ nhà quê, có bắt nạt chết cũng chẳng ai quan tâm, cô ta đưa cho chúng tôi hai mươi vạn tệ bảo chúng tôi đem axit đi hủy dung nhan cô.
Cô ta còn đặc biệt dặn dò không chỉ tạt vào mặt, mà phải hủy hoại luôn cả da thịt trên người cô, khiến cô biến thành kẻ xấu xí, khiến cô sống không bằng chết..."
Giọng nói của mấy gã đàn ông lần lượt vang lên trong phòng khách, Ôn Khả Nhu phút chốc sợ đến mức khóc không thành tiếng.
Đường Bảo Bảo không nhìn Ôn Khả Nhu, mà nhìn Lục Nham Thâm nói:
"Tôi đã nói với anh là quản cho tốt người của anh, đừng có chọc vào tôi chưa? Tôi còn nói, nếu cô ta còn dám chọc vào tôi, tôi sẽ không tha cho cô ta đâu!
Nếu tôi không biết chút võ vẽ, bây giờ tôi đã là một phế nhân xấu xí vô cùng rồi! Anh nói xem, chuyện này nên giải quyết thế nào?"













