Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được – Chương 11: Nghĩ cô là quả hồng mềm, dễ nắn sao?
Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được
Tối về đến nhà, Lục Nham Thâm trực tiếp chiếm lấy chiếc giường lớn.
Trong lòng Đường Bảo Bảo đầy oán khí, bĩu môi lườm anh một cái thật sắc, nhưng cũng không nói thêm gì nhiều, chỉ lầm bầm một câu:
"Đồ tiểu nhân thừa nước đục thả câu!"
Lục Nham Thâm tâm trạng rất tốt dựa lưng vào đầu giường đọc sách, chẳng thèm để ý đến ai.
Đường Bảo Bảo lại lườm anh thêm cái nữa, ôm chăn đi ra sô pha.
Vết bỏng trên lưng cô vẫn chưa khỏi, nằm trên sô pha càng khó chịu hơn, nằm ngửa không được, chỉ có thể nằm sấp.
Đường Bảo Bảo khó chịu đến mức không ngủ được, nghĩ lại chuyện xảy ra ngày hôm nay, càng nghĩ càng thấy không đúng.
Mấy gã đàn ông đó không giống như gây án ngẫu nhiên, mà giống như đã có âm mưu từ trước.
Hôm nay cô vốn định đi thăm một người bạn cũ của ông nội, kết quả giữa đường lại đụng phải sáu tên lưu manh đó.
Lưu manh bình thường cùng lắm là cướp của cướp sắc, nhưng bọn chúng trong tay đứa nào cũng cầm axit!
Ý gì đây?
Muốn hủy dung nhan của cô sao?!
Hơn nữa mấy tên đó vừa nhìn thấy cô, lập tức có một gã lên tiếng:
"Không sai đâu, chính là cô ta!"
Những kẻ còn lại còn nhìn điện thoại như đang xác nhận điều gì đó, xác nhận xong mới bắt đầu tấn công cô.
Cô mới đến kinh thành được vài ngày, ai lại rắp tâm hãm hại cô chứ?
Lục Nham Thâm tuy đáng ghét, nhưng đây cũng không phải là phong cách làm việc của anh ta!
Ngoài Ôn Khả Nhu ra, cô cũng không nghĩ ra được ai khác!
Ngày hôm sau, trời vừa sáng Đường Bảo Bảo đã đến bệnh viện.
Người đàn ông nằm trên giường bệnh nhìn thấy cô như nhìn thấy quỷ, toàn thân run lẩy bẩy, nói năng lắp bắp:
"Cô... cô... cô đến đây làm gì? Tôi đâu có làm cô bị thương, tôi còn chưa đụng vào cô đã bị cô bẻ gãy cổ tay rồi, tôi..."
"Ai sai khiến các người làm vậy?" Đường Bảo Bảo ngắt lời hắn, lạnh lùng hỏi.
Gã đàn ông sửng sốt: "Ý... ý gì chứ?"
Đường Bảo Bảo không trả lời, cô nhìn chằm chằm vào cánh tay còn lại của hắn.
Hắn hoảng hốt: "Cô... cô... cô nhìn chằm chằm cánh tay tôi làm gì?"
Đường Bảo Bảo nói: "Một tay gãy một tay không, mất cân đối quá, nhìn chướng mắt."
Ẩn ý là, muốn bẻ gãy cho đồng đều!
Gã đàn ông làm chút vùng vẫy cuối cùng:
"Tôi nói cho cô biết, cô đừng có làm bậy, đây là bệnh viện đấy, có camera giám sát cả."
Đường Bảo Bảo liếc nhìn camera, nhổ viên kẹo cao su trong miệng ra, ngón tay khẽ búng một cái, chiếc camera liền bị kẹo cao su bịt kín mít.
Gã đàn ông sợ hãi bật khóc ngay tại chỗ:
"Tôi nói, tôi nói, là có người trả hai mươi vạn tệ sai chúng tôi dùng axit tạt cô!
Người đó yêu cầu chúng tôi chuẩn bị nhiều axit một chút, không chỉ hủy hoại khuôn mặt cô, mà còn phải hủy luôn cả da thịt trên người cô nữa!
Cô ta nhấn mạnh phải tạo thêm nhiều vết sẹo trên người cô, phải hủy hoại dung nhan cô một cách triệt để, khiến cô sống không bằng chết!
Người đó đưa cho chúng tôi ảnh của cô, nói cô là người nhà quê lên, không có quyền thế, có bắt nạt cô cũng chẳng xảy ra chuyện gì... Ai mà biết cô lại giỏi đánh đấm thế này! Bà cô ơi tôi sai rồi, người lớn không chấp kẻ tiểu nhân, xin cô tha cho tôi đi, tôi không dám nữa đâu, hu hu hu..."
Đường Bảo Bảo rất điềm tĩnh: "Người đó là ai?"
Hắn run rẩy mất nửa ngày mới thốt ra được: "Ôn... Ôn Khả Nhu."
Đường Bảo Bảo nghe vậy không hề ngạc nhiên, từ hôm qua cô đã đoán ra rồi.
Cô mới đến kinh thành được vài ngày, lạ nước lạ cái, làm gì có thời gian mà gây thù chuốc oán với ai, ngoài Ôn Khả Nhu ra thì chẳng còn ai khác.
Hừ, còn muốn dùng axit hủy dung nhan cô, cái đồ đàn bà độc ác này, bắt nạt cô nghiện rồi sao?
Nghĩ cô là quả hồng mềm, dễ nắn chắc?!
Đường Bảo Bảo đứng dậy đi tìm mấy tên đàn ông khác trong bệnh viện, sau khi nhận được thông tin trùng khớp, cô mới rời khỏi đó.
Nửa giờ sau, Đường Bảo Bảo xuất hiện trước cửa nhà Ôn Khả Nhu.













