Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 82: Mắc Bẫy Trong Căn Phòng Cũ
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã lùi trở lại.
Cửa kính xe hạ xuống, Lục Nam Trầm gập chiếc máy tính xách tay trong tay lại, hơi nghiêng đầu, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng hướng về phía Hạ Thời.
Hôm nay, cô khoác trên mình bộ lễ phục hở lưng màu trắng ngà, càng làm tôn lên làn da trắng nõn nã. Trong mắt Lục Nam Trầm thoáng qua một sự ngỡ ngàng thán phục.
Thế nhưng anh không hề lấy làm lạ, bởi vì ngay từ khi xe của cô và Triệu Duy Duy chạy tới nhà họ Lục, vệ sĩ đã báo lại với anh rồi.
"Thật là trùng hợp." Anh cười như không cười.
Ánh mắt Hạ Thời trong veo như nước: "Đúng vậy, thật trùng hợp."
"Lên xe." Lục Nam Trầm không nói nhiều thêm.
Hạ Thời cũng không từ chối, leo lên xe ngồi xuống bên cạnh anh.
"Anh cố tình tới tìm tôi à?" Con đường này người ngoài hoàn toàn không biết, chỉ có tài xế của anh mới lái qua đây.
"Tôi muốn xem xem liệu có thể tìm lại được ký ức đã mất ở đây không." Hạ Thời nói dối mà mặt không biến sắc.
Lục Nam Trầm nghe vậy thì ánh mắt trở nên thâm trầm khó đoán. Anh nói với tài xế: "Trước tiên về chỗ ở của tôi."
Chỗ ở mà Lục Nam Trầm nói chính là nơi ở của anh tại nhà cũ.
Hạ Thời còn chưa hiểu ý anh là gì, Lục Nam Trầm đã quay sang nhìn cô: "Đã muốn tìm lại ký ức thì nên về phòng tân hôn của chúng ta tìm trước."
Căn nhà mới của hai người ở Đái Xuyên, nhưng phòng tân hôn ngày cưới lại nằm ở bên nhà cũ này. Căn phòng của Lục Nam Trầm vẫn giống như trước đây, mang một tông màu đơn sắc đồng nhất.
Anh bước vào trong, ngay trước mặt Hạ Thời bắt đầu cởi quần áo. Đầu tiên là áo vest ngoài, tiếp theo anh chậm rãi cởi từng chiếc cúc ở cổ tay và cổ áo.
Hạ Thời ngẩn người, thân hình trở nên hơi cứng đờ. Rõ ràng cô không hề lường trước được Lục Nam Trầm lại làm như vậy, bất giác dời ánh mắt đi nơi khác.
Lục Nam Trầm thong thả nhìn cô, phát hiện một bên gò má cô đã đỏ lựng lên quá nửa. Anh cố tình bước lại gần: "Sao lại không dám nhìn tôi?"
"Không muốn tìm lại ký ức nữa sao?"
Ánh mắt rực cháy của người đàn ông rọi xuống từ trên cao. Cơ mặt Hạ Thời nóng bừng như lửa đốt, vốn dĩ phải là cô quyến rũ Lục Nam Trầm mới đúng, sao cảm giác bây giờ lại lệch hướng thế này?
Cô đè nén tâm trí rối bời, chậm rãi ngẩng đầu lên. Mấy chiếc cúc trên chiếc áo sơ mi trắng của người đàn ông đã được mở hết. Nhìn ngược lên trên, cô chạm ngay phải đôi mắt đen thẳm như giếng cổ của Lục Nam Trầm.
Yết hầu Lục Nam Trầm cuộn lên khan hiếm. Bàn tay lớn của anh nắm lấy cổ tay cô, đặt bàn tay cô lên người mình: "Em sờ thử xem, có quen thuộc không?"
Bàn tay Hạ Thời chạm vào vùng bụng săn chắc của anh, lòng bàn tay nóng bừng lên. Cô giả vờ bình tĩnh: "Tôi vẫn chưa nhớ ra."
Bàn tay cô khẽ run rẩy di chuyển lung tung khắp nơi. Toàn bộ cơ bắp trên người Lục Nam Trầm cứng đờ lại, nhưng anh vẫn nhận ra sự sợ hãi sâu trong lòng cô. Rõ ràng là vô cùng căng thẳng, vậy mà lại vờ như rất thạo đời.
Khóe miệng Lục Nam Trầm hơi nhếch lên, anh bế bổng Hạ Thời lên, ép thẳng cô vào mảng tường rồi cúi xuống hôn ngấu nghiến.
Lúc này, tiệc mừng thọ đã bắt đầu.
Cố Nhã đợi mãi mà không thấy Lục Nam Trầm tới, nghe tài xế nói anh đã trở về phòng nên liền tìm tới nơi.
Ngay trước tiệc mừng, bà đã gặp qua không ít tiểu thư của các gia tộc giàu có, cô nào cô nấy đều rất xuất sắc. Vừa nghĩ tới Hạ Vân Cảnh nhìn thấy lúc nãy, bà lại càng thêm sốt ruột, muốn mau chóng giục con trai sinh con.
Vừa tới trước phòng Lục Nam Trầm, bà phát hiện cửa phòng đang khép hờ, không đóng kín. Bà chậm rãi đẩy ra, không ngờ lại nhìn thấy Lục Nam Trầm và Hạ Thời đang quấn lấy nhau hôn môi.
Cố Nhã lập tức quay mặt đi chỗ khác. Dù bà không thích Hạ Thời, nhưng cứ nghĩ tới đứa cháu trai mà mình hằng ao ước, đấu tranh tư tưởng một hồi rồi bà liền lặng lẽ rời đi.
Bên trong phòng, Hạ Thời bị hôn đến mức choáng váng đầu óc. Rất kỳ lạ, Lục Nam Trầm chỉ hôn cô, mặc cho cô làm gì thì người đàn ông đó nhất quyết không chịu tiến thêm bước nữa.
Hàng lông mày cô nhíu chặt, cắn răng tiến tới tiếp xúc mãnh liệt hơn.
Yết hầu Lục Nam Trầm lăn lộn hai cái rồi đột ngột dừng lại. Anh chộp lấy tay cô, ánh mắt sâu thẳm khó lường: "Em là muốn khôi phục ký ức, hay là muốn có được tôi?"













