Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 81: Đêm Trước Buổi Tệc
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Cậu bé giả vờ cảnh giác: "Bà Cố ơi, cô giáo dạy là tự tiện thăm hỏi gia cảnh của người khác là không lịch sự đâu ạ."
Cố Nhã ngẩn người, lúc này mới nhận ra bản thân quả thực đã hỏi quá nhiều. Tuy nhiên, bà cũng phát hiện đứa trẻ trước mắt này thật sự vô cùng thông minh, còn nhỏ thế này mà đã biết cảnh giác với người lạ.
"Bà xin lỗi, là bà sai rồi." Bà đưa tay ra muốn xoa đầu Hạ Vân Cảnh, nhưng cậu bé đã nhanh né qua một bên. Bàn tay Cố Nhã khựng lại giữa không trung.
Ở bên cạnh, Lục Minh Phi không ngờ bà cô họ vốn dĩ chẳng mấy khi để ý đến mình lại yêu thích Tiểu Cảnh đến vậy, trong lòng không khỏi có chút không vui.
"Bà cô họ ơi, cháu còn phải dẫn Tiểu Cảnh đi xem mấy chỗ khác nữa, không quấy rỡ bà nữa ạ."
Cố Nhã cũng không tiện giữ lại, chỉ nói: "Được rồi, các cháu cứ chơi vui vẻ nhé, có cần gì thì cứ tìm bà."
Sau khi hai đứa trẻ đi khỏi, bà vẫn không nỡ buông tha, liền gọi thư ký của mình tới: "Cậu thu xếp thời gian đi điều tra thân thế đứa trẻ này cho tôi, đặc biệt là bố mẹ nó."
"Vâng."
Đứa trẻ này thực sự quá giống Lục Nam Trầm hồi nhỏ. Nếu Lục Nam Trầm có con, chắc chắn cũng sẽ trông giống hệt như vậy.
"Đúng rồi, Nam Trầm đã tới chưa?"
Thư ký nhìn đồng hồ: "Còn một tiếng nữa mới tới giờ bắt đầu bữa tiệc, Lục tổng chắc vẫn đang trên đường ạ."
Cố Nhã gật đầu. Chờ con trai tới, bà nhất định phải nhắc nó chú ý nhiều hơn đến các tiểu thư khuê nữ trong bữa tiệc, mau chóng tìm lấy một người phụ nữ để sinh cho bà một đứa cháu trai mập mạp.
Ở một diễn biến khác, trước khi tham dự tiệc, Hạ Thời và Triệu Duy Duy đang cùng nhau chọn lễ phục. Vì cả hai đều không muốn quá nổi bật nên chỉ chọn hai bộ lễ phục đơn giản bình thường. Thế nhưng, trang phục càng đơn giản lại càng tôn lên vẻ đẹp kiều diễm, động lòng người của Hạ Thời.
Triệu Duy Duy ngây người trầm trồ: "Chao ôi, đẹp quá đi mất! Người khác là nhờ trang phục tôn dáng, còn cậu lại là người làm cho bộ trang phục trở nên sang trọng hẳn lên."
Hạ Thời mỉm cười nhẹ nhàng, lại càng thêm phần thu hút. Thực ra Triệu Duy Duy cũng không hề tệ, cô thuộc tuýp người càng nhìn càng thấy đẹp, tuy không giật gân kiều diễm như Hạ Thời nhưng càng nhìn lâu lại càng có duyên.
Hai người cùng nhau bước ra ngoài, tài xế lái xe chỉ cảm thấy vô cùng đã mắt.
Chiếc xe lăn bánh hướng về phía nhà cũ nhà họ Lục. Hạ Thời nhớ rõ lần cuối cùng mình tới đây đã là từ năm năm trước. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, trôi qua thật nhanh.
Bên ngoài nhà cũ nhà họ Lục, từng chiếc xe sang đắt tiền nối đuôi nhau đậu kín. Mừng thọ Lục Lão Gia Tử (Ông nội nhà họ Lục), những nhân vật có máu mặt ở Đào Châu đều đến tham dự, họ còn dẫn theo cả con cái của mình.
Bố của Triệu Duy Duy đã đứng chờ sẵn ở bên ngoài từ sớm. Lần này, ông quyết tâm phải trông chừng Triệu Duy Duy, bắt cô bằng mọi giá phải câu được một anh chồng đại gia.
Triệu Duy Duy vừa nhìn thấy ông là đã thấy nhức đầu.
"Thời Thời, xem ra lát nữa cậu phải tự một mình đi tìm Lục Nam Trầm rồi. Tớ phải đi giải quyết bố tớ trước đã."
Hạ Thời gật đầu: "Được rồi."
Triệu Duy Duy bước xuống xe trước, đi về phía bố mình: "Bố."
"Bây giờ mới chịu tới à? Con có biết mấy đứa con gái nhà họ Lý, nhà họ Vương đã đến từ sớm để nịnh bợ Cố thái thái rồi không..." Bố Triệu vừa nhìn thấy cô là đã bắt đầu cằn nhằn. Triệu Duy Duy chỉ đành đứng một bên chống chế qua qua.
Ngồi trên xe nhìn theo bóng lưng hai bố con họ, Hạ Thời trong lòng dâng lên niềm ngưỡng mộ chân thành. Nếu như bố cô còn sống, hôm nay cô cũng có thể khoác tay bố mình bước vào.
Nhưng cô không quá ủy mị sụt sùi, liền bảo tài xế tìm một chỗ vắng người để đỗ xe rồi bước xuống. Hạ Thời nhìn đồng hồ, chỉ còn sáu phút nữa là tiệc bắt đầu.
Lục Nam Trầm là người rất đúng giờ. Cô tìm đến con đường mà Lục Nam Trầm bắt buộc phải đi qua để quay về, rồi đi về hướng tổ chức tiệc. Quả nhiên không lâu sau, một chiếc Bentley khiêm tốn chậm rãi lăn bánh qua bên cạnh cô.
Ở hàng ghế sau, Lục Nam Trầm đang xử lý công việc.
"Đó chẳng phải là Hạ tiểu thư sao?" Tài xế cất tiếng.













