Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 128: Tôi Đến Đón Nam Trầm Về Nhà
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Sau khi lên xe, Lục Nam Trầm ngoái đầu nhìn lại bệnh viện một cái.
"Vừa rồi lúc tôi đi khỏi, cô và Thẩm Trạch đã nói chuyện gì với nhau?"
"Anh ta hỏi tôi hồi học đại học có phải từng cứu một người không." Hạ Thời không hề giấu giếm.
Cứu một người?
Lục Nam Trầm nhớ lại hồi Nguyễn Tinh Thần còn học đại học đã phát hiện ra Thẩm Trạch và mẹ mình gặp tai nạn xe rồi cứu hai người bọn họ.
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó thì anh đi tới."
Hạ Thời không muốn nói nhiều về chuyện đó.
Thời gian không còn sớm.
Lục Nam Trầm tối nay lại phải tham gia lễ kỷ niệm.
Hạ Thời cảm thấy không cần thiết phải đi theo anh về công ty, nhìn những chiếc lá rơi xơ xác ngoài cửa sổ xe nói: "Tôi muốn về nhà rồi."
"Tối nay cô đi cùng tôi tham gia lễ kỷ niệm."
Trong mắt Hạ Thời xẹt qua một chút ngạc nhiên.
Lục Nam Trầm cũng không giải thích, bảo tài xế lái xe đến hội trường.
Trước khi lễ kỷ niệm diễn ra.
Lục Nam Trầm xếp Hạ Thời ở trong một gian phòng bao yên tĩnh.
Cô thay một chiếc đầm dạ hội màu xanh da trời, cả người thanh cao thoát tục như một tiên nữ không vướng bụi trần.
Lục Nam Trầm đứng ở cửa phòng bao, nhìn cô, trong đôi mắt sâu thẳm xẹt qua một tia kinh ngạc cảm thán.
Yết hầu anh hơi cử động một chút: "Đợi tôi ở đây, tối cùng về."
Hạ Thời ngẩng đầu nhìn anh, hơi gật đầu: "Được."
Dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời của người phụ nữ làm gợn lên từng đợt sóng lăn tăn trong lòng Lục Nam Trầm.
Anh không nói thêm gì nữa, nhanh chóng bước đi.
Lễ kỷ niệm công ty.
Nguyễn Tinh Thần và Cố Nhã cũng đã tới từ sớm.
"Con nói là Hạ Thời đã quay về Đại Truyền rồi sao?" Cố Nhã hỏi.
"Vâng. Con cũng không biết là có chuyện gì, có thể là cô ta lại bám lấy anh Lục, dù sao hai người vẫn chưa nhận giấy ly hôn, cô ta lại là người khó bám riết."
Nguyễn Tinh Thần không nói cho Cố Nhã biết là Lục Nam Trầm bảo Hạ Thời về Đại Truyền ở.
Cố Nhã nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu đỏ trong tay.
Lần trước ở thọ yến, bà đã bắt gặp hai người mờ mờ nhân nhân với nhau.
Chẳng lẽ nói con trai vẫn còn tình cảm với Hạ Thời?
Đối mặt với Nguyễn Tinh Thần, trong mắt bà hơi hiện lên vẻ u sầu: "Rốt cuộc khi nào cô ta mới chịu tha cho con trai bác đây?"
Dứt lời, bà lại liếc nhìn Nguyễn Tinh Thần nói: "Nam Trầm đã đồng ý cưới con rồi thì con nên tìm cách sớm mang thai đi. Hôm nay bác sẽ giúp con một tay."
Nguyễn Tinh Thần ánh mắt tràn đầy biết ơn: "Bác gái, bác yên tâm, con nhất định sẽ không làm bác thất vọng đâu."
Cố Nhã hơi gật đầu.
Sau khi thư ký thông báo Lục Nam Trầm đã tới, bà liền từ chối những lời bắt chuyện của các phu nhân nhà giàu khác, đi thẳng về phía Lục Nam Trầm.
Nguyễn Tinh Thần đứng cách đó không xa nhìn theo, giật mình siết chặt ly rượu trong tay.
Lục Nam Trầm vừa xuất hiện ở tiệc rượu đã trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Cố Nhã bảo thư ký đưa anh sang một bên, lại bảo người mang rượu tới.
"Nam Trầm, công ty có được thành tựu như ngày hôm nay đều nhờ vào con, mẹ thay mặt ba và ông nội kính con một ly."
Lục Nam Trầm không tiện từ chối.
Ở một bên khác.
Hạ Thời ngồi ở phòng bao tầng hai có thể nhìn thấy rõ ràng khung cảnh bên ngoài.
Đấy là cửa kính một chiều, cô có thể nhìn thấy bên ngoài nhưng người bên ngoài không nhìn thấy bên trong.
Cô bưng một ly rượu, nhìn dòng người đông đúc bên ngoài, liếc mắt một cái đã phát hiện ra Cố Nhã và Nguyễn Tinh Thần, cùng với Lục Nam Trầm đang được vệ sĩ vây quanh.
Hạ Thời đang định dời ánh mắt đi thì đột nhiên ánh nhìn khựng lại.
Ngay vừa rồi, cô nhìn thấy nhân viên phục vụ bên cạnh Cố Nhã hình như lén bỏ thứ gì đó vào trong rượu.
Cố Nhã đã đưa ly rượu đó cho Lục Nam Trầm.
Cùng lúc đó, Nguyễn Tinh Thần đi về phía hai người bọn họ.
Hạ Thời dù có ngốc đến đâu cũng hiểu Cố Nhã và Nguyễn Tinh Thần định làm gì.
Cô không khỏi đứng dậy muốn đi ra ngoài.
Vệ sĩ vội ngăn cô lại: "Cô Hạ, Lục tổng dặn cô đợi anh ấy ở đây."
Sắc mặt Hạ Thời rất xấu: "Tôi muốn đi vệ sinh một chuyến cũng không được sao?"
Cô không phải lo lắng Lục Nam Trầm bị chính mẹ ruột gài bẫy, chỉ là không muốn người khác nhanh chân đến trước.
Nếu như đúng như cô đoán, tại sao cô không nhân cơ hội này?
Vệ sĩ không tiện ngăn cản cô nữa.













