Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng – Chương 127: Cứu Nhầm Người
Vợ Giả Chết Rời Đi, Sếp Lục Phát Cuồng
Thẩm Trạch nghĩ cô có chỗ không bôi tới được nên đưa tay qua muốn giúp cô.
Hạ Thời thấy tay anh ta vươn tới, theo bản năng tưởng anh ta định đánh mình liền né tránh, tuýp thuốc mỡ rơi ngay lên mu bàn tay Thẩm Trạch.
"Xin lỗi." Hạ Thời đứng dậy: "Tôi đi đây."
Thẩm Trạch biết cô đã hiểu lầm nên không khỏi giải thích: "Vừa rồi tôi chỉ muốn giúp cô bôi thuốc thôi."
"Cảm ơn, không cần đâu." Hạ Thời muốn bước đi.
Thẩm Trạch không muốn cô lại hiểu nhầm mình nên đã cản cô lại.
"Anh Lục nói rồi, bảo cô đợi anh ấy quay lại."
Hạ Thời nhìn anh ta, ánh mắt lộ ra vẻ lạnh nhạt: "Tôi ra ngoài đợi là được."
Nhìn một Hạ Thời như vậy, trong lòng Thẩm Trạch vô cùng khó chịu.
"Cô đừng sợ tôi, tôi sẽ không làm tổn thương cô nữa đâu."
Đừng sợ? Sẽ không làm tổn thương nữa?
Hạ Thời giống như nghe thấy chuyện hài lớn nhất đời, trước đây Thẩm Trạch vì muốn cô thả lỏng cảnh giác cũng đã từng nói như vậy.
"Phiền anh nhường đường cho."
Dù có tổn thương hay không, loại người này cô không muốn tiếp xúc.
Thẩm Trạch vẫn chắn ở cửa không chịu nhúc nhích: "Bôi thuốc xong rồi hẵng ra ngoài."
Hạ Thời không biết anh ta lại đang giở trò gì, sợ tính cách thất thường của anh ta lại bộc phát, bớt một việc còn hơn thêm một việc nên đi bôi thuốc.
"Sau này đừng ngốc như thế nữa, nhảy xe nguy hiểm biết bao. May mà bây giờ chỉ là thương nhẹ." Trong mắt Thẩm Trạch mang theo sự quan tâm.
Hạ Thời không thèm lên tiếng.
Thẩm Trạch vốn dĩ vui buồn thất thường, cô đã nhìn thấu từ lâu rồi.
Cô nhanh chóng bôi xong thuốc: "Thẩm thiếu, tôi bôi xong rồi, có thể đi được chưa?"
Đối diện với ánh mắt trong trẻo nhưng đầy xa cách của người phụ nữ, trái tim Thẩm Trạch bị đâm một cú thật đau.
"Cô cứ ở lại đây đi, tôi bảo đảm sẽ không làm gì cô đâu, được không?"
Anh ta cố gắng thả lỏng giọng điệu trở nên dịu dàng.
Ánh mắt Hạ Thời u ám đi một chút, cô biết ngay người này nói lời không giữ lời.
Nhưng biết làm sao được, ở trên địa bàn của người ta, anh ta lại là anh em tốt của Lục Nam Trầm, cô chắc chắn không đi nổi.
Hạ Thời không nói thêm gì nữa, cũng không đòi đi nữa.
Thẩm Trạch thấy cô không định rời đi liền đi lấy thêm một ít thuốc mỡ, đóng gói xong rồi đưa cho cô.
"Sau khi về nhớ mỗi ngày bôi ba lần thì sẽ không để lại sẹo đâu."
Nếu không phải vì những việc làm trước đây của anh ta thì Hạ Thời nhất định sẽ cảm thấy anh ta là một bác sĩ tốt tính dịu dàng.
"Cảm ơn." Hạ Thời nhận lấy thuốc.
Thẩm Trạch thấy sự đề phòng của cô dành cho mình đã giảm bớt, muốn nói rõ chuyện năm xưa với Hạ Thời, nhưng lời đến khóe miệng lại chẳng thể nào thốt ra lời.
Nhận nhầm người cứu mạng mình, lại còn buông lời ác ý, tùy ý tổn thương người đã cứu mạng mình...
Anh ta thực sự không biết phải mở lời làm sao.
Thế là Thẩm Trạch đổi sang một cách khác.
"Hạ Thời, cô còn nhớ khoảng thời gian hồi cô còn học đại học từng cứu một người không?"
Sao có thể không nhớ chứ?
Nếu không phải vì cứu anh ta, anh ta lấy ân trả oán thì tai của cô cũng không bị tổn thương vĩnh viễn như thế này.
"Nhớ chứ, tôi còn nhớ người đó nói sẽ đền đáp tử tế cho tôi." Hạ Thời thản nhiên nói.
Cổ họng Thẩm Trạch nghẹn lại.
Hạ Thời liền chuyển hướng câu chuyện: "Có điều tôi hối hận rồi, nếu như có thêm một cơ hội nữa, tôi nhất định sẽ không cứu anh ta."
"Hạ Thời, tôi..."
Thẩm Trạch muốn giải thích thì Lục Nam Trầm lúc này đi tới, ngắt lời trò chuyện của hai người.
"Đi thôi."
Hạ Thời đứng dậy, đi theo Lục Nam Trầm ra bên ngoài rồi đem toàn bộ số thuốc Thẩm Trạch đưa ném hết vào thùng rác.
Ai mà biết được anh ta có dở trò gì trong đống thuốc này hay không.
Thẩm Trạch đứng cách đó không xa, tận mắt nhìn thấy Hạ Thời ném hết thuốc đi.
Lục Nam Trầm hỏi cô: "Ném cái gì thế?"
"Rác rưởi."













