Vì Em Chẳng Màng Đúng Sai – Chương 1: Không muốn chết thì đừng động
Vì Em Chẳng Màng Đúng Sai
Tháng sáu ở Hải Thành, cái nóng đã khiến người ta bồn chồn bực bội.
Đường Thi học xong ba tiết tự học buổi tối, đợi các bạn học khác đi gần hết mới đạp xe đạp về nhà. Cô đi qua một con hẻm hẻo lánh, tuy đường này hẻo lánh nhưng có thể tiết kiệm được hơn hai mươi phút.
Thế nhưng, còn chưa ra khỏi hẻm, cái mũi thính dã nhận ra một mùi máu nồng nặc.
Cô không hề xa lạ với mùi máu, nếu là cô gái khác thì có lẽ đã sợ đến mức quay đầu chạy biến.
Nhưng Đường Thi lại không phải cô gái bình thường, cô tiếp tục đạp xe về phía trước như không có chuyện gì xảy ra.
Quả nhiên, năm phút sau, ở con hẻm không một bóng người này, cô lại nhìn thấy một trận hỗn chiến máu me?
"Suýt——" Đường Thi một chân chống xuống đất, một chân đặt trên bàn đạp xe, một tay đút túi áo đồng phục, tay kia hờ hững vịnh ghi-đông, còn huýt sáo một tiếng thu hút sự chú ý của nhóm người.
Phía trước có mười mấy người đàn ông cao lớn đang vây công một người nam nhân. Con hẻm này không có đèn đường, lúc này nhờ ánh trăng, cô liếc qua người đàn ông đang bị vây đánh.
Người bị thương hình như chính là anh ta.
Nghe thấy tiếng huýt sáo của Đường Thi, cả hai bên đều quay sang nhìn thiếu nữ mặc đồng phục học sinh.
"Cút!"
Thấy đó là một nữ sinh cao cao gầy gầy, tên cầm đầu quát lớn.
Đường Thi nhíu mày, trong mắt tràn đầy sự thiếu kiên nhẫn.
"Cản đường."
"Muốn chết." Tên cầm đầu mất kiên nhẫn, bọn họ khó khăn lắm mới tìm được cơ hội ra tay với Lục Đình.
Bây giờ, bất luận là ai, chỉ cần cản đường thì đều phải chết.
Một ánh mắt đưa qua, lập tức có hai người đàn ông cao lớn đi về phía Đường Thi.
Đường Thi nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã mười giờ rưỡi.
Còn chưa chờ hai gã to xác tiến lại gần, chân còn lại của cô đã đặt lên bàn đạp, lập tức nhấn ga lao thẳng chiếc xe đạp về phía mười mấy kẻ áo đen.
Tốc độ đó chỉ trong vài giây, chiếc xe đạp với thế sét đánh đã đâm sầm vào một kẻ, khiến hắn ngã chổng gọng ra đất.
Đường Thi hai tay chống lên yên xe, xoay người một vòng, hai chân đạp thẳng vào mặt một kẻ khác.
Thấy cô gái nhỏ này tấn công người của mình, tên cầm đầu lập tức ra lệnh.
"Giết cả hai cho tao." Bọn họ không có nhiều thời gian, nếu đợi người của Lục Đình tới thì sẽ mất cơ hội tốt này.
Lục Đình đang thoi thóp nghe thấy vậy liền xốc lại tinh thần, Lục Đình anh không thể chết ở đây được.
Đường Thi vốn không muốn ham chiến, chỉ định dạy dỗ mấy kẻ cản đường này rồi đi.
Thế nhưng khi lướt qua Lục Đình, cô vô tình liếc nhìn anh một cái, chiếc xe đạp vốn đã lao đi liền bị cô thắng gấp dừng lại.
"Đáng chết." Đường Thi vốn đã định rời đi nay phải dừng lại đổi ý, hôm nay đành làm người tốt một lần vậy.
Khảnh khắc tiếp theo, cô nhanh chóng quay đầu xe đạp, lao về phía mười mấy người đàn ông kia.
Trong tay không có vũ khí, Đường Thi cướp lấy hai con dao ngắn trên tay bọn chúng.
Nhờ vào chiếc xe đạp, cô bắt đầu giáp lá cà với mười mấy gã đàn ông.
Đối phương thấy động tác của Đường Thi vừa ác vừa nhanh liền nghiêm túc trở lại.
"Giết bọn chúng." Tên cầm đầu hạ lệnh chết.
Đường Thi lách người một cái đã đến bên cạnh Lục Đình.
"Chưa chết chứ?"
"Chết không nổi."
Không để bọn họ tiếp tục trò chuyện, mười mấy người đàn ông lại lao vào tấn công hai người.
Thân thủ của Đường Thi rất tốt, một mình đối phó mười mấy gã mà vẫn thong dong dư dả, mỗi động tác đều ngầu và dứt khoát.
Đến khi đánh gục toàn bộ mười mấy tên, Đường Thi một chân đạp văng kẻ cản đường.
"Đi đây, không cần cảm ơn." Đường Thi không định tiếp tục bao đồng.
Trèo lên chiếc xe đạp, nhìn đồng hồ gần mười một giờ, cô phải về nhà rồi.
Thế nhưng cô đạp bàn đạp mà xe không nhích.
Ngoảnh đầu nhìn lại, là Lục Đình đang nắm lấy yên sau xe đạp của cô.
Đôi mắt đẹp đẽ tràn ngập lửa giận, đã trễ lắm rồi.
"Còn chuyện gì nữa?"
"Cảm ơn."
Nói xong, cả người anh gục xuống xỉu đi.
"Đệt!" Nhìn người nam nhân quý phái đã gục ngã dưới đất, Đường Thi không kiềm được rủa một tiếng. Cuối cùng cô vẫn đỡ anh dậy, tốn hết sức bình sinh mới vác được anh lên yên sau xe, rồi chật vật chở anh ra khỏi hẻm.
Vì trên người Lục Đình có vết thương do súng, Đường Thi không dám đưa trực tiếp vào bệnh viện.
Vết thương do súng quá nhạy cảm, hiện tại cô sống rất ổn, không muốn quay lại những ân oán thị phi ngày trước.
Hơn nữa nhìn vết thương này, nếu không xử lý đàng hoàng thì chưa tới sáng mai anh đã đi gặp Diêm Vương rồi.
Đưa người đến phòng thí nghiệm y học của Đại học Hải Thành, Đường Thi mò vào một cách vô cùng quen thuộc.
Mở đèn, cô nâng anh lên bàn phẫu thuật dùng cho sinh viên thực hành.
Đường Thi mở một tủ đồ, lấy áo blouse phẫu thuật mặc vào.
Lúc này cô cũng chẳng tìm đâu ra thuốc tê, dù sao anh cũng đã xỉu rồi, đau nữa chắc cũng ráng chịu được.
Đeo găng tay y tế, Đường Thi dùng kéo cắt phăng chiếc áo sơ mi dính đầy máu trên người Lục Đình.
Vị trí viên đạn nằm rất gần tim, chỉ cần bất cẩn một chút là tim sẽ vỡ nát.
Tiệt trùng dao phẫu thuật, gắp viên đạn.
Dù là người đàn ông sắt đá như Lục Đình, khoảnh khắc lưỡi dao phẫu thuật găm sâu vào thịt xương cũng đau đến mức tỉnh lại.
Trừng mắt nhìn cô gái nhỏ đang động dao trên người mình.
"Cô là ai? Cô muốn chết à?"
Đường Thi không ngờ Lục Đình lại tỉnh vào lúc này, nhưng thịt bị cắt ra tươi sống thế này, nếu anh không tỉnh chắc cũng chẳng khác gì chết.
"Không muốn chết thì đừng động."
Đường Thi lười để ý tới anh, không muốn nói nhảm nhiều mà tiếp tục ca phẫu thuật.
"Ưm——" Cơn đau xé thịt khiến Lục Đình hừ nhẹ một tiếng, nhưng cũng chỉ đúng một tiếng đó, suốt quá trình phẫu thuật sau đó, anh cứng cỏi không rên thêm một tiếng nào.
Lục Đình gượng đến tận khi ca phẫu thuật kết thúc mới lại ngất đi.
"Ý chí tốt đấy." Không cần thuốc tê mà vẫn tỉnh táo nhìn cô phẫu thuật, ý chí người đàn ông này đúng là biến thái.
Móc điện thoại từ trong túi anh ra, cô soạn một tin nhắn tìm cái tên thuận mắt rồi gửi đi.
Dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ trong phòng thí nghiệm, cô mới đeo ba lô lên, không liếc nhìn người đàn ông thêm cái nào mà trực tiếp rời đi.
Nam Phong nhận được tin nhắn của Lục Đình liền lập tức lao đến phòng thí nghiệm y học Đại học Hải Thành.
Nhìn thấy Lục Đình nằm trên bàn giải phẫu, Nam Phong ngơ ngác.
Là kẻ nào không cần mạng nữa rồi, có biết người nằm trên bàn giải phẫu là ai không? Đó là thái tử gia Lục Đình của Lục gia ở Kinh Thành đấy!
Lúc này, Lục Đình đã tỉnh lại, nhìn thấy Nam Phong vừa chạy tới.
"Đình Gia, là kẻ nào không cần mạng nữa?" Ai mà gan to thế, Lục Đình ở Kinh Thành là tồn tại không ai dám đụng đến.
Lục Đình liếc nhìn Nam Phong đang lải nhải không ngừng.
"Đình Gia, ai đưa anh tới đây vậy?" Từ lúc biết Lục Đình mất tích đến giờ, Nam Phong thật sự đã đổ mồ hôi hột.
Vị gia trên bàn giải phẫu này mà ngất luôn thì không biết có bao nhiêu người ở Kinh Thành phải chôn cùng đâu!
Bây giờ lại bị người ta hành ra nông nỗi này, anh thật sự tò mò rốt cuộc đối phương có lai lịch thế nào?
"Lần này đối phương thuê sát thủ nhảy dù, nôn nóng muốn lấy mạng tôi, mau查 (điều tra) xem tối nay là ai đã cứu tôi."













