Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới! – Chương 1: Trùng sinh
Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới!
"Con tiện nhân kia, đừng giãy giụa nữa, ngoan ngoãn dang chân ra cho tụi này sướng một chút đi!"
"Đúng là tiểu thư được nuôi dưỡng trong đại gia tộc có khác, làn da còn non mịn hơn cả đậu hũ, sờ sướng tay thật..."
Thân thể gầy gò yếu ớt của thiếu nữ nằm bất động trên mặt đất, bên tai là những lời dâm ô khó nghe thi nhau vang lên.
Quần áo trên người bị đám đàn ông xé rách tơi tả chỉ còn lại một mảnh vải nhỏ, trên làn da trần trụi chằng chịt những vết roi da rướm máu bong tróc thịt, nhìn mà giật mình.
"Tại sao lại đối xử với tôi như vậy..." Thiếu nữ trợn tròn mắt, như muốn khắc sâu toàn bộ hình dáng của những kẻ đang giở trò đồi bại với mình vào trong tâm trí.
Bàn tay thô ráp của gã đàn ông sờ soạng từng tấc trên người cô, cười dâm tà: "Đừng trách bọn tao nhé, đây là lệnh của đại tiểu thư, bọn tao không thể làm trái được."
"Mày ngoan ngoãn một chút, bọn tao sẽ nhẹ nhàng thôi, haha..."
Trong lòng thiếu nữ càng lúc càng tuyệt vọng. Dạ Thiên Kiêu, gia tộc họ Dạ... Cô ghi nhớ từng người đã hãm hại mình vào trong đầu, sau đó lựa chọn cắn lưỡi tự sát.
"Mẹ kiếp! Sao lại chết rồi?! Nó chết rồi thì anh em mình chơi kiểu gì!"
"Nhanh lên, nhân lúc xác nó còn ấm, chơi nó trước đã..."
Âm phong từng cơn thổi tới, một tia hắc khí không biết từ đâu chui ra chầm chậm gợn sóng trong không trung, bao bọc chặt lấy thân thể thiếu nữ, cuối cùng chui tọt vào cơ thể cô.
Hồi lâu sau, tròng mắt trống rỗng của thiếu nữ chợt chuyển động.
Gã đàn ông đang ngồi trên người cô còn chưa kịp phản ứng, đã bị cô vươn tay bóp chặt cổ. Một tiếng hét thảm thiết cũng chưa kịp phát ra, xương cổ đã bị bóp nát ngay tức khắc!
"Cái gì?!"
Gã đàn ông còn lại thấy đồng bọn cứ thế bị bóp chết, mặt mày trắng bệch định quay người bỏ chạy -- Con ranh này không phải là một đứa phế vật sao? Lấy đâu ra sức lực mà giết người?!
Nhưng thiếu nữ không cho gã cơ hội. Cô tung cước đá văng cái xác chết cứng trên người ra, nhanh chóng nhặt một hòn đá dưới chân, dùng sức ném mạnh vào gáy gã đàn ông kia.
Hòn đá đập trúng phóc vào gã đàn ông, gã ngã gục xuống. Chưa kịp bò dậy, thiếu nữ đã lao tới, dùng hòn đá sắc nhọn đập lấy đập để vào đầu gã!
Máu tươi nóng hổi bắn tung tóe, văng đầy lên người thiếu nữ.
Cho đến khi đầu gã đàn ông kia bị đập cho nát bét, tắt thở hoàn toàn, Dạ Thừa Phong mới chịu dừng tay, ánh mắt mờ mịt nhìn quanh.
Nơi này là... chỗ nào đây?
Vô số ký ức không thuộc về cô ồ ạt xông vào trong đầu, kích thích khiến Dạ Thừa Phong không nhịn được phải ôm lấy trán.
Cô vốn là lính đánh thuê số một của thế kỷ 26, trong một lần làm nhiệm vụ gặp sự cố bị bom nổ chết, linh hồn vậy mà lại trùng sinh vào cơ thể của một thiếu nữ cùng tên cùng họ ở một thế giới khác.
Nguyên chủ vốn là Ngũ tiểu thư của Dạ thị - một danh môn vọng tộc ở nước Thanh Huyền thuộc Nhân giới. Tuy chỉ là con nuôi, nhưng cô vẫn giống như những con cháu khác của Dạ thị, đến năm mười tuổi được kiểm tra Huyền linh. Vì không thể ngưng tụ Huyền linh nên cô bị gán cho cái danh phế vật tuyệt thế.
Hôm nay, nguyên chủ bị Đại tiểu thư nhà họ Dạ là Dạ Thiên Kiêu vứt bỏ ở núi Cô Hồn, lại còn gọi hai gã đàn ông đến làm nhục. Thiếu nữ ôm nỗi hận thù tột độ mà cắn lưỡi tự sát.
Còn cô, Dạ Thừa Phong đã tiếp nhận thân xác của nguyên chủ, đạt được trùng sinh.
Sau khi tiêu hóa xong những ký ức trong đầu, Dạ Thừa Phong thè lưỡi liếm đôi môi khô nứt, cười lạnh: "Thừa Phong, Thừa Phong (Cưỡi gió), có cái tên với chí hướng to lớn như vậy mà lại có kết cục thế này..."
"Đã vậy, ta sẽ thay cô báo thù rửa hận, khiến cho những kẻ từng tổn thương cô đều phải chịu cảnh ngộ thê thảm hơn cả lúc cô chết!"
Gió lạnh ùa tới, Dạ Thừa Phong bất thình lình hắt xì một cái, lúc này mới phát hiện quần áo trên người mình đã rách rưới, thầm chửi thề một tiếng.
Cũng chính lúc này, cô phát hiện quanh người mình lởn vởn những tia hắc khí, như muốn nuốt chửng cô vào trong.
Những thứ này là...
Dạ Thừa Phong cẩn thận cảm nhận một phen, bỗng sững sờ.
Những hắc khí này lại đều là âm khí!
Thảo nào lại có nhiều âm khí vây quanh mình như vậy... Hóa ra cơ thể này, chính là Cực Âm Chi Thể (Thân thể Cực Âm) hiếm có trong truyền thuyết!
Dạ Thừa Phong bẻ các khớp tay, trong lòng có chút suy đoán, có lẽ Cực Âm Chi Thể này có thể giúp cô đả thông con đường tu luyện.
Giây tiếp theo, Dạ Thừa Phong cảm nhận được có một sức mạnh vẫy gọi truyền đến từ ngay phía trước.
Có thứ gì đó đang gọi cô?
Dạ Thừa Phong nhíu mày, rảo bước đạp lên xương trắng rải rác đầy đất, đi về phía một hang động ngay đằng trước.
Sau khi bước vào hang động, Dạ Thừa Phong nhìn thấy một bóng người mặc áo trắng đang ngồi khoanh chân trên một tảng đá -- là một nam tử trẻ tuổi, dung nhan tuấn mỹ, mày kiếm mũi cao, dưới khóe mắt phải có một nốt ruồi lệ nhỏ xíu, đôi môi mỏng hơi mím lại, màu da trắng bệch như người ốm.
Hắn mặc một bộ cẩm bào màu trắng tuyết không vương bụi trần, tĩnh tọa ở đó, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với bãi tha ma nồng nặc mùi máu tanh này.
Tựa như trích tiên sa đọa xuống địa ngục.
Dạ Thừa Phong chuyển ánh mắt sang lớp áo bào trên người hắn, mắt sáng lên. Lúc này cô đang quần áo rách nát, vừa hay cần một bộ đồ mới...
Không nói hai lời, thiếu nữ trực tiếp vươn tay ra lột quần áo của hắn--
"Keng..."
Một chiếc chuông rơi ra từ vạt áo của người đàn ông.
Dạ Thừa Phong cúi đầu nhìn xuống, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.
Cô nhặt chiếc chuông lên cẩn thận quan sát. Toàn thân chiếc chuông có màu đỏ sậm, bên trên lượn lờ một tia khí màu đỏ pha đen, mặt trước chuông còn khắc một hình đầu lâu màu vàng.
Trực giác của Dạ Thừa Phong mách bảo chiếc chuông này tuyệt đối không phải là vật phàm, cô không muốn rước họa vào thân.
Cùng lúc đó, chiếc chuông đột nhiên rung bần bật không thể khống chế, trên chuông bất ngờ nở rộ ra một vầng sáng đỏ như máu!
Dạ Thừa Phong cảm thấy xương sống tê rần, nơi đầu ngón tay cũng truyền đến một cơn đau nhói. Trên chuông như mọc ra một lưỡi dao cắt đứt ngón tay cô, vài giọt máu tươi bắn ra dính lên chuông.
Một sợi chỉ đỏ chui ra xuyên qua chiếc chuông, kết nối Dạ Thừa Phong và người đàn ông lại với nhau!
Dạ Thừa Phong kinh hãi theo bản năng muốn vứt chiếc chuông đi, thì người đàn ông ngồi im lìm trên tảng đá kia chợt mở bừng mắt!
Chưa kịp để Dạ Thừa Phong phản ứng, năm ngón tay thon dài của người đàn ông đã vươn tới bóp chặt lấy cổ cô, đè bẹp cô xuống đất: "Ngươi là ai?!"













