Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới! – Chương 2: Đồng mệnh ty
Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới!
Yết hầu của Dạ Thừa Phong bị bóp nghẹn, cảm giác ngạt thở ập tới. Đập vào mắt cô là đôi mắt huyết đồng đỏ rực tản ra sát ý lạnh lẽo của gã đàn ông!
Cô muốn dùng sức hất tay hắn ra, ngặt nỗi sức lực giữa nam và nữ chênh lệch quá lớn, giãy giụa nửa ngày vẫn không sao thoát khỏi bàn tay của hắn.
Vất vả lắm mới mượn xác hoàn hồn, chẳng lẽ Dạ Thừa Phong cô lại bị gã đàn ông này bóp chết ở đây sao?!
Dạ Thừa Phong tức điên lên, chợt nhớ tới thân thể này là Cực Âm Chi Thể, cô dựa theo bản năng muốn hút hết âm khí xung quanh lại để tấn công hắn.
Lúc này, sắc mặt gã đàn ông chợt đổi. Hắn lập tức buông Dạ Thừa Phong ra, ngoảnh mặt sang một bên ho sặc sụa: "Ưm... khụ khụ!"
Dạ Thừa Phong lập tức bò dậy lùi về sau, cảnh giác nhìn chằm chằm từng hành động của hắn.
Cô tinh mắt nhìn thấy một vệt máu đỏ tràn ra từ kẽ tay đang che miệng của hắn, e là gã đàn ông này đã bị thương.
Dạ Thừa Phong giơ tay lên, sợi chỉ đỏ kết nối hai người cũng khẽ đung đưa theo động tác của cô.
Phong Dực vất vả lắm mới nhịn được cơn ho, hắn ngước mắt lên nhìn sợi chỉ đỏ trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ ngỡ ngàng: "Đồng Mệnh Ty?!"
Dạ Thừa Phong sửng sốt, Đồng Mệnh Ty sao?
Gương mặt người đàn ông trở nên u ám, sát ý xẹt qua đáy mắt, hắn không chút do dự lao tới, toan cướp lại chiếc chuông.
Dạ Thừa Phong chỉ thấy tà áo trắng như tuyết bay phần phật trước mắt, cổ tay đã bị những ngón tay như kìm sắt của hắn khóa chặt.
Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một luồng khí nóng rực từ chỗ tiếp xúc truyền thẳng lên cột sống -- nhiệt độ cơ thể hắn nóng hơn cô tưởng tượng rất nhiều, dường như thứ chảy dưới da không phải là máu mà là dung nham.
"Buông ra!" Dạ Thừa Phong ngửa mạnh ra sau, mượn sức eo xoay người, mái tóc lướt qua khóe môi dính máu của Phong Dực.
Phong Dực cười lạnh, tia máu trong mắt chớp mắt đã nồng đậm hơn, hắn nương theo thế kéo cô lọt thỏm vào lòng mình.
Đầu gối Dạ Thừa Phong hung hăng thúc vào bụng hắn, nhưng lại bị hắn nghiêng người chặn lại. Giữa tiếng vải cọ xát, chiếc chuông phát ra âm thanh lanh lảnh.
"Trò mèo này mà cũng đòi phản kháng?"
Khi người đàn ông cúi người, hơi thở phả vào bên tai cô, xen lẫn trong mùi máu tươi xộc vào mặt là một mùi hương hoa lan nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể hắn.
Bất chấp việc Dạ Thừa Phong liều mạng giãy giụa và né tránh, cộng thêm tác dụng "chia sẻ cảm giác đau đớn" của Đồng Mệnh Ty, cuối cùng chiếc chuông vẫn bị Phong Dực cướp đi mất.
Phong Dực chuyển sang nhìn chằm chằm dấu máu đỏ tươi lưu lại trên chuông, nhíu mày: "Tại sao trên Hoán Hồn Linh của bản tôn lại có máu của ngươi? Rốt cuộc ngươi đã làm gì?!"
Dạ Thừa Phong đáp với giọng nhàn nhạt: "Tôi không làm gì anh cả, là cái Hoán Hồn Linh đó rơi ra từ vạt áo của anh, nhưng nó tự dưng đâm vào tay tôi, rồi cái gì mà Đồng Mệnh Ty đó cứ thế chui ra."
Phong Dực: "..."
Vẻ mặt Phong Dực trở nên kỳ quái: "Hoán Hồn Linh đâm vào ngón tay ngươi?"
Dạ Thừa Phong mặt không cảm xúc: "Đúng vậy, không phải là kết khế ước bằng máu gì đó đấy chứ?"
Phong Dực im lặng vài giây, dường như đã hiểu ra điều gì, lạnh lùng nói: "Trên Hoán Hồn Linh cũng có nhỏ máu của bản tôn. Sợi Đồng Mệnh Ty này có lẽ là do dung hợp máu của ngươi và bản tôn mà sinh ra."
Dạ Thừa Phong âm thầm cảm nhận sợi Đồng Mệnh Ty này, nhíu mày nhìn Phong Dực: "Chúng ta bị kết nối bởi Đồng Mệnh Ty thì sẽ có hậu quả gì?"
Phong Dực lườm cô một cái, đang định giải thích thì đột nhiên nhận ra điều gì đó, biểu cảm trên khuôn mặt tuấn tú bỗng cứng đờ.
"Sao thế?" Dạ Thừa Phong liếc hắn.
Sắc mặt người đàn ông trở nên cực kỳ khó coi. Hắn vung tay, một luồng khí tràn ra từ đầu ngón tay rồi nhanh chóng tiêu tán: "Tu vi của bản tôn... tại sao lại rớt từ cảnh giới Vô Ngã xuống cảnh giới Nhập Đạo thế này?!"
Nghe vậy, Dạ Thừa Phong cũng ngớ người.
Ký ức của nguyên chủ cho biết, cấp bậc tu luyện ở thế giới này được chia thành bảy cảnh giới lớn.
Theo lời người đàn ông này, tu vi của hắn ở cảnh giới Vô Ngã cao nhất, vậy thì chắc chắn hắn là một tuyệt thế cường giả rồi.
Nhưng đột nhiên lại rớt thê thảm xuống cảnh giới Nhập Đạo thấp nhất, điều này...
Phong Dực đăm đăm nhìn Dạ Thừa Phong một hồi, đột nhiên vươn tay ra, ấn lòng bàn tay lên trán cô: "Đừng nhúc nhích."
Dò xét một chốc, hắn mím môi, nói: "Cảnh giới tu vi của ngươi, trùng hợp cũng là Nhập Đạo bậc một..."
Sắc mặt Phong Dực u ám. Dù rất không muốn thừa nhận, nhưng Đồng Mệnh Ty chẳng những trói mạng hắn với thiếu nữ này làm một, mà còn bị cô ta áp chế ngược lại, kéo theo tu vi cũng rớt xuống mức thấp nhất...
Đồng Mệnh Ty một ngày không gỡ, tu vi của hắn một ngày không thể khôi phục!
Ánh mắt Phong Dực lạnh lẽo: "Ngươi phải theo bản tôn rời khỏi nơi này, đi tìm cách giải trừ Đồng Mệnh Ty."
Dạ Thừa Phong nhướng mày, không chút do dự từ chối: "Đi theo anh á? Không được."
"Ngươi không có quyền từ chối!"
Đôi mắt sâu thẳm sắc bén của nam tử khẽ nheo lại, áp lực của kẻ bề trên tỏa ra từ người hắn, ánh mắt sắc như dao lao về phía Dạ Thừa Phong, mang theo tư thế như muốn chém cô thành trăm mảnh.
Ánh mắt Dạ Thừa Phong tối sầm lại, những hắc khí trôi nổi trong không trung âm thầm bị cô gọi đến, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Tôi chẳng sợ anh đâu!"
Trong chốc lát, khí thế đối đầu của hai bên lại bất phân thắng bại!
Đồng tử đỏ rực của Phong Dực hơi co rúm lại, những thứ này là... âm khí!
Thiếu nữ này vậy mà lại có thể điều khiển âm khí!
Phong Dực suy nghĩ vài giây, đôi mắt đỏ khẽ nheo lại, buông lời đe dọa: "Đồng Mệnh Ty, đúng như tên gọi, cùng sống cùng chết. Bản tôn dùng chung một mạng với ngươi, nếu để ngươi tùy ý rời đi, cả hai chúng ta đều sẽ mất mạng!"













