Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 339: Bữa tiệc từ thiện Khóe môi Giang Dục Dương nhếch lên, nụ cười dành cho Bạch Kiểu Kiểu mang theo vẻ âm hiểm khó tả: "Cô biết chị gái tôi sao?"
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Bạch Kiểu Kiểu bị nụ cười quỷ dị ấy làm cho hoảng sợ, vội rụt người lại, ngập ngừng đáp: "Chuyện này... chuyện này thì ai mà chẳng biết..."
Chưa kịp dứt lời, Bạch Kiểu Kiểu đã bị một lực mạnh hất văng xuống giường.
Giang Dục Dương lao tới như một con thú dữ, một tay siết chặt cổ cô ả, đôi mắt vằn đỏ hằn lên sự tàn nhẫn: "Cô nhắc đến chị gái tôi? Cô bảo ai cũng biết về chị ấy? Hả?"
Bạch Kiểu Kiểu nào biết rằng chị gái chính là "vùng cấm" của Giang Dục Dương, là chủ đề mà bất kỳ ai xung quanh hắn đều tuyệt đối không dám đả động đến.













