Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 338: Chu Hoài Cảnh là anh rể của Giang Dục Dương Ông cậu Thẩm túm chặt lấy Vân Phong Bắc, cười khẩy: "Mày còn định lừa ông à?"
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
"Vân Nhu là thứ đồ thừa bị nhà họ Lục vứt bỏ, Chu Hoài Cảnh mà thèm nhặt lại sao?"
Vân Phong Bắc bực dọc đáp: "Biết đâu Chu Hoài Cảnh lại thích cái kiểu đó thì sao?"
Ông cậu Thẩm hừ lạnh: "Mày nói đứa nào thì tao còn tin, chứ Chu Hoài Cảnh thì không đời nào.
Vân Phong Bắc bị sự ngây ngô của ông ta chọc cười: "Cậu ơi, từ bao giờ cậu lại hiểu rõ Chu Hoài Cảnh thế?"
Một người là rồng phượng trên mây, một kẻ là kiến hôi dưới đất, lấy cái gì ra mà hiểu?













