Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 6: Một giọt cũng không còn
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
"Không không không!"
Đại trưởng lão vội vàng ngăn Lạc Thiên lại: "Lạc Thiên cái thể, sự việc là thế này, chủ nhân của chúng tôi hiện giờ rất cần được vỗ về. Chúng tôi hy vọng cô có thể trong vòng ba tháng này tiến hành vỗ về cho chủ nhân. Chờ đến khi sức mạnh tinh thần của ngài ấy ổn định rồi, cô hãy nộp đơn hủy kết đôi sau."
Cái quái gì thế này? Chê cô, nhưng lại muốn cô làm không công cho hắn sao?
Lạc Thiên không đáp. Trông mặt mũi hung dữ là có quyền bắt cô làm trâu làm ngựa chắc? Cô trông giống loại người rẻ mạt lắm hay sao? Mấy tên tóc vàng yêu cầu hủy kết đôi hôm qua còn đưa cho cô hẳn năm mươi hạt năng lượng kèm năm triệu đồng tinh tú cơ đấy.
Đại trưởng lão nhận ra sắc mặt Lạc Thiên không được tốt, liền vội vàng nói tiếp: "Lạc Thiên cái thể, chúng tôi không để cô giúp đỡ không công đâu, chúng tôi có thể trả thù lao. Cần bao nhiêu đồng tinh tú cho một lần vỗ về chủ nhân, cô cứ việc lên tiếng."
Không phải con cái nào cũng có thể vỗ về cho đực thể sở hữu siêu năng lực. Chỉ có cái thể được Hệ thống Thần thú kết đôi mới làm được điều đó cho đực thể tương ứng. Bằng không, họ đã sớm tìm những con cái cấp cao khác về vỗ về cho chủ nhân rồi.
Lạc Thiên nhìn Đại trưởng lão đang cười trông rất hiền từ, rồi lại liếc sang Long Uyên đang ngồi trên ghế sofa. Cô không muốn làm chút nào. Nhưng tên này quá mạnh mẽ, không làm thì không xong.
Lạc Thiên nghiến răng, xòe một bàn tay ra: "Tôi có thể đồng ý với các ông, nhưng các ông phải trả cho tôi mỗi lần năm..."
"Năm mươi triệu đồng tinh tú một lần, không thành vấn đề!" Đại trưởng lão sảng khoái đáp lời.
Lạc Thiên ngẩn người. Cô liền nuốt chửng hai chữ "trăm ngàn" sắp vọt ra khỏi miệng vào lại trong bụng.
Mọi người ơi, không phải cô muốn chém giá đâu nhé, là tự họ đòi đưa đấy chứ.
Tuy nhiên, Lạc Thiên vẫn nói trước những điều không hay: "Tôi có thể nhận lời, nhưng tôi không biết chủ nhân các ông đạt cấp mấy. Hiện tại tôi mới chỉ ở cấp bốn, không rõ việc vỗ về của mình có tác dụng với ngài ấy hay không. Nếu các ông không phản đối, tôi có thể thử ngay bây giờ. Nếu có hiệu quả, chúng ta sẽ tiếp tục theo đúng như thỏa thuận. Còn nếu không có tác dụng, tôi sẽ không nhận một đồng tinh tú nào và xin hủy kết đôi ngay lập tức."
Số tiền này cô đảm bảo sẽ không lấy không.
Đại trưởng lão vui mừng gật đầu. Cô Lạc Thiên này quả là người tốt, chỉ lấy từng ấy đồng tinh tú mà đã sẵn lòng vỗ về cho chủ nhân. Nếu chủ nhân nhà họ chịu mở lòng, để cô gái này làm chủ nhân cái thể của ngài ấy xem chừng cũng không tệ.
Lạc Thiên chẳng hề hay biết bản thân lại tạo ấn tượng tốt đến thế cho vị Đại trưởng lão này.
Đại trưởng lão cùng một thuộc hạ khác đi theo Long Uyên nhường lại khoảng trống, cả hai cùng bước ra ngoài sân.
Lạc Thiên tiến lên một bước, nhìn người đàn ông đang tựa lưng đầy biếng nhút trên ghế sofa, đành liều mạng hỏi: "Anh đã sẵn sàng chưa? Bây giờ tôi bắt đầu vỗ về cho anh đây."
Có hai cách vỗ về:
Cách thứ nhất là đưa sức mạnh tinh thần của mình vào trong tâm trí đối phương, giúp luồng sức mạnh tinh thần đang cuồng loạn của anh ta dịu lại.
Cách thứ hai là hoan lạc cùng đối phương, để sức mạnh tinh thần của con cái quấn quít lấy đực thể, giúp đực thể giải phóng luồng sức mạnh tinh thần đang cuồng nộ ra ngoài.
Về mặt nguyên tắc, cách thứ hai sẽ mang lại hiệu quả tốt hơn, có thể xoa dịu triệt để luồng sức mạnh tinh thần của đực thể, khiến nó vĩnh viễn không còn nguy cơ sụp đổ. Thế nhưng cách thứ hai chỉ có thể thực hiện sau khi đã chính thức kết duyên.
Cho nên hiện tại, Lạc Thiên chỉ có thể dùng cách thứ nhất để vỗ về đối phương.
Cô giơ tay lên, đầu ngón tay ấm áp nhẹ nhàng chạm vào giữa hai lông mày của anh. Sức mạnh tinh thần dịu nhẹ từ từ giải phóng, chậm rãi tiến vào biển nhận thức tinh thần của đối phương.
Trong biển nhận thức tinh thần của Long Uyên, sức mạnh tinh thần hệt như dung nham cuồn cuộn, trào dâng và bùng nổ. Mỗi một đợt sóng vỗ đều mang theo sức mạnh hủy diệt, thiêu rụi biển nhận thức đến mức biến dạng vặn vẹo.
Long Uyên lúc này giống như đang ngâm mình giữa dòng dung nham, sự bỏng rát gặm nhấm từng thớ thịt và dây thần kinh của anh, mỗi phút mỗi giây đều phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng.
Đây chính là sự đau đớn khi sức mạnh tinh thần bị cuồng loạn sao? Lạc Thiên mới chỉ nhìn thấy lần đầu. Cô không biết người đàn ông trước mặt đạt cấp mấy siêu năng lực, chỉ cảm thấy biển nhận thức tinh thần của anh vô cùng đáng sợ.
Về việc liệu có thể vỗ về được đối phương hay không, Lạc Thiên chẳng có chút nắm chắc nào.
Sức mạnh tinh thần màu xanh lục tựa như ánh đom đem, từng chút một thẩm thấu vào biển nhận thức tinh thần của Long Uyên. Những luồng sáng xanh ấy khi chạm vào sức mạnh tinh thần cuồn cuộn như dung nham, chẳng khác nào giữa ngày hè oi bức bỗng nhiên có những bông tuyết từ trên trời rơi xuống.
Cái lạnh từ từ thấm qua luồng sức mạnh tinh thần nóng rực như dung nham, giống như dòng nước suối mát lành nơi khe núi chậm rãi bao bọc lấy chúng. Cảm giác mát rượi khiến Long Uyên tưởng như mình vừa thoát khỏi dòng dung nham rực cháy để lao xuống dòng suối mát lành nơi núi rừng.
Dòng nước mát lạnh bao bọc lấy toàn thân...
"Ừm~"
Cảm giác sảng khoái vô cùng ấy khiến anh không kìm được mà cất tiếng thở dài thỏa mãn.
Lúc này, bên trong biển nhận thức tinh thần của Long Uyên hình thành nên vô số xoáy nước nhỏ, giống như những con Thao Thiết tham ăn, điên cuồng hút lấy và nuốt chửng sức mạnh tinh thần của Lạc Thiên với tốc độ cực nhanh.
Chưa đầy năm phút sau, Lạc Thiên đã vì kiệt sức tinh thần mà sắc mặt tái nhợt, tinh thần ủ rũ xuống.
Sức mạnh tinh thần bị hút sạch, Lạc Thiên thấy sức mạnh tinh thần trong biển nhận thức của Long Uyên không còn cuộn trào dữ dội như lúc đầu nữa, liền nghĩ thầm việc vỗ về này chắc là đã có hiệu quả rồi nhỉ?
Bây giờ sức mạnh tinh thần của cô đã cạn sạch, hôm nay không thể tiếp tục vỗ về được nữa. Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, đầu ngón tay hơi lạnh vừa rời khỏi giữa lông mày người đàn ông thì đã bị cổ tay đối phương nắm chặt lấy.
Long Uyên mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước lặng lặng nhìn Lạc Thiên: "Tiếp tục."
Đã nhiều năm rồi anh không có được cảm giác dễ chịu như thế này. Giống như toàn bộ thân hình rồng đều được tắm mình trong dòng suối mát lành, từng chiếc vảy rồng trên người đều xòe ra, chưa bao giờ cảm thấy thư thái đến vậy. Cảm giác dễ chịu này khiến anh mê đắm.
"Hết rồi." Lạc Thiên cất lời một cách uể oải, "Đại huynh à, sức mạnh tinh thần của tôi bị anh hút sạch rồi, giờ một giọt cũng không còn. Anh muốn nữa thì phải đợi đến ngày mai thôi."
Sức mạnh tinh thần không giống như siêu năng lực. Siêu năng lực khi kiệt sức chỉ cần hấp thụ năng lượng từ hạt năng lượng là có thể phục hồi, còn sức mạnh tinh thần thì bắt buộc phải nghỉ ngơi đầy đủ mới khôi phục lại được.
Với một biển nhận thức tinh thần khổng lồ và đáng sợ như thế này, cô kiên trì được năm phút đã là giỏi lắm rồi. Ít nhất cũng không bị héo uột ngay lập tức!
Lạc Thiên rút cổ tay mình ra khỏi bàn tay to lớn rõ khớp xương của Long Uyên: "Tôi đi nghỉ đây, phiền anh nhớ chuyển thù lao của tôi vào tài khoản đồng tinh tú trên vòng tay liên lạc nhé, cảm ơn!"
Nói xong, Lạc Thiên không nhìn Long Uyên thêm lần nào nữa, bước chân xiêu vẹo đi lên tầng.
Lạc Thiên vừa đi, Đại trưởng lão ở bên ngoài liền dẫn người lao ngay vào trong: "Chủ nhân, cô Lạc Thiên sao lại lên tầng rồi? Cô ấy vỗ về cho ngài xong rồi à?"
Long Uyên tựa vào ghế sofa, dáng vẻ còn biếng nhút hơn cả lúc trước, khép hờ đôi mắt: "Ừm."
Đại trưởng lão thấy chủ nhân nhà mình như vậy thì trong lòng có chút không chắc chắn: "Chủ nhân, hiện tại ngài cảm thấy thế nào?"
Chẳng biết sự vỗ về của cô Lạc Thiên có tác dụng với chủ nhân nhà mình hay không?
Cấp độ siêu năng lực chia từ cấp một đến cấp mười lăm. Mười lăm cấp theo đồn đại thì năng lượng có thể sánh ngang với Thần thú. Thế nhưng trên toàn tinh cầu, đã mấy triệu năm nay không xuất hiện người sở hữu siêu năng lực cấp mười lăm nào rồi.
Hiện nay trong toàn bộ Đế quốc tinh cầu, người sở hữu siêu năng lực mạnh nhất chính là bốn vị cấp mười một. Một người là chủ nhân của họ, một người là Lang Vương của Tuyết Vực, và hai người còn lại đang ở Tinh Cầu Trung Tâm.
Theo lý mà nói, với cấp độ cao như chủ nhân nhà họ thì không thể nào kết đôi thành công với một con cái cấp bốn được. Nhưng Hệ thống Thần thú chưa bao giờ sai sót. Đại trưởng lão cảm thấy đây là chỉ dẫn của Thần thú, nên mới đặc biệt thuyết phục chủ nhân tới đây dùng thử xem sao.
Long Uyên mở đôi mắt đang khép hờ ra, ánh mắt rơi trên khuôn mặt đang căng thẳng của Đại trưởng lão, giọng nói uể oải vang lên: "Một cảm giác thư thái chưa từng có."
Cảm giác thư thái này thậm chí còn khiến anh có chút mê đắm.













