Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 5: Thấu hiểu thời thế đấy chứ
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
Đúng thật là bị mình đoán trúng rồi.
Đối phương muốn hủy bỏ ghép đôi, Lạc Thiên cũng không làm khó đối phương.
Dù sao ở đây đàn ông thiếu gì.
Bớt đi một người này, cô thật sự chẳng thèm.
Tuy nhiên lợi ích dâng đến tận mặt, Lạc Thiên tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua.
"Cứ cho là các người đã bảo tôi đưa điều kiện, vậy thì tôi đưa nhé."
Kim Diệu gật đầu: "Ngài cứ đưa ra đi ạ, chỉ cần không quá đáng và nằm trong khả năng của ông chủ chúng tôi thì chúng tôi nhất định sẽ thực hiện."
Lạc Thiên cũng không biết tiềm lực tài chính của đối phương thế nào?
Nhưng đối phương có thể có cả trợ lý thì tài chính chắc là không tệ rồi.
Cô suy nghĩ một chút, do dự vài giây rồi nói: "Thế thì cho tôi 8 viên nhân thú cấp năm, 100 vạn tiền tinh tế đi?"
Một viên nhân thú cấp năm giá bán bên ngoài là năm mươi vạn.
Tám viên nhân thú cộng với một trăm vạn tiền tinh tế đã là năm trăm vạn rồi.
Lạc Thiên ở tinh tế năm năm cũng mới chỉ tích góp được hơn ba trăm vạn tiền tinh tế.
Đây coi như là cô há miệng đòi giá trên trời rồi.
Không biết đối phương có đồng ý không, nếu không được thì giảm xuống một chút cũng được.
Lạc Thiên nói xong, trong lòng vô cùng hồi hộp, nhưng cô không dám để đối phương nhận ra, giả vờ bình tĩnh nhìn Kim Diệu.
Thấy chân mày Kim Diệu lúc này nhíu chặt lại, ánh mắt nhìn mình cũng sắc bén hơn vài phần...
Lạc Thiên trong lòng hơi giật thót, lẽ nào mình đòi nhiều quá rồi?
"Nếu như..."
Lạc Thiên vừa định cất lời nói nếu cảm thấy nhiều quá thì cho ít đi một chút cũng được...
Kết quả còn chưa kịp nói xong đã nghe Kim Diệu lên tiếng: "Năm mươi viên nhân thú cấp năm, năm trăm vạn tiền tinh tế.
Nữ giới Lạc Thiên, ngài bắt buộc phải đảm bảo sau này không được hối hận đấy nhé."
Lạc Thiên: "..."
Cô không nghe nhầm đấy chứ?
Đối phương vậy mà tự mình nâng giá lên sao?
Kim Diệu nhanh chóng lấy từ trong nhẫn ra năm mươi viên nhân thú, lại nhanh chóng thêm tài khoản quang não của Lạc Thiên rồi chuyển cho cô năm trăm vạn tiền tinh tế.
"Đồ đạc đã đưa cho ngài rồi, có thể nộp đơn xin hủy bỏ ghép đôi được chưa?"
Kim Diệu sau khi chuyển xong tiền tinh tế lập tức hỏi Lạc Thiên ngay.
Chỉ sợ đối phương đổi ý.
Anh tưởng đối phương sẽ đòi giá trên trời, kết quả không ngờ đối phương lại chỉ đòi có bấy nhiêu.
Tám viên nhân thú cấp năm, một trăm vạn tiền tinh tế?
Đúng là trò cười, chút đồ này nói ra ngoài đúng là làm mất mặt thiếu chủ nhà họ.
Hơn nữa anh sợ đối phương lấy ít quá rồi sẽ hối hận...
Nên đã chủ động nâng lên cho Lạc Thiên thành năm mươi viên nhân thú và năm trăm vạn tiền tinh tế.
"Tôi nộp đơn ngay đây."
Lạc Thiên sợ đối phương hối hận rồi đòi lại nhân thú và tiền tinh tế, ngay trước mặt Kim Diệu cô lập tức mở quang não ra.
Sau đó nhanh chóng nộp đơn xin hủy bỏ ghép đôi với Kim Kiêu lên hệ thống Thần Thú bên trong.
Hơn nữa cô còn vô cùng chu đáo xóa bạn bè của Kim Kiêu luôn.
Đùa à, chậm một giây đều là không tôn trọng nhân thú và tiền tinh tế.
Làm xong tất cả những việc này, Lạc Thiên mỉm cười nhìn Kim Diệu: "Anh thấy rồi đấy, tôi đã nộp đơn xin hủy bỏ ghép đôi với ông chủ nhà anh.
Đồng thời cũng đã xóa bạn bè của anh ta, có điều sau khi nộp đơn thì phải ba tháng sau mới được thông qua."
"Cho nên phiền ông chủ nhà anh chờ thêm một khoảng thời gian nữa nhé."
Không biết Thần Thú có phải có chỉ tiêu ghép đôi nào cần hoàn thành hay không, nộp đơn xin hủy bỏ ghép đôi mà còn phải ba tháng sau mới được thông qua.
Trong thời gian đó nếu đổi ý thì có thể rút lại đơn xin hủy bỏ.
Rút lại ư?
Lạc Thiên biểu thị tùy chọn này không tồn tại.
Lạc Thiên dứt khoát như vậy làm Kim Diệu vô cùng hài lòng, kéo theo cả nụ cười xã giao giả tạo trên mặt cũng trở nên chân thành hơn vài phần.
"Cảm ơn nữ giới Lạc Thiên, tôi không làm phiền ngài nữa, ngài nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Chuyện đã làm xong, Kim Diệu liền vội vã rời đi.
Anh còn phải đi giúp thiếu chủ tìm người nữ giới mà anh ấy chấm trúng nữa, không thể chậm trễ quá nhiều thời gian ở đây được.
Tiễn Kim Diệu rời khỏi biệt thự xong...
Lạc Thiên vui sướng đến mức suýt thì nhảy tót lên.
Cô đúng là gặp may lớn rồi, phất lên sau một đêm, trực tiếp đút túi ba nghìn vạn tiền tinh tế.
Phát tài rồi, phát tài rồi.
Nếu như cho cô thêm vài người ghép đôi như thế này nữa, chẳng phải cô sẽ trực tiếp giàu xụ, có thể nằm ngửa hưởng thụ rồi sao?
Lạc Thiên hai tay chắp lại, vô cùng thành kính cầu nguyện với Thần Thú:
"Thần Thú vĩ đại, Thần Thú từ bi, xin người hãy ban cho con thêm vài người ghép đôi rộng rãi như thế này nữa đi!"
Cầm năm mươi viên nhân thú cấp năm vừa mới nhận được, Lạc Thiên hưng phấn đến mức chẳng còn chút cảm giác buồn ngủ nào.
Quay người một cái cô liền đi thẳng vào phòng luyện công.
Có nhân thú rồi, giờ có thể lập tức củng cố dị năng được luôn.
Thơm phức!
...
Trong bệnh viện.
Kim Kiêu nghe Kim Diệu báo cáo liền hài lòng gật đầu:
"Coi như nữ giới Lạc Thiên này thấu hiểu thời thế. Mấy cô ấy đã nộp đơn xin hủy bỏ ghép đôi rồi thì phía cô ấy không cần quản nữa.
Cậu mau chóng giúp tôi tìm nữ giới đã cứu tôi đi."
Kim Diệu kính cẩn nói: "Thiếu chủ yên tâm, hệ thống giám sát của bệnh viện sắp khôi phục xong rồi. Chỉ cần nhìn thấy diện mạo của vị nữ giới đưa ngài đến bệnh viện trong giám sát...
Lấy được ảnh chụp rồi thì việc tra người sẽ dễ dàng hơn nhiều."
...
Hai ngày sau.
Lạc Thiên hài lòng bước ra khỏi phòng luyện công.
Số nhân thú mà Kim Diệu đưa đều là hàng thượng hạng.
Mới chỉ dùng đúng một viên mà dị năng của cô đã hoàn toàn ổn định, lại còn có xu hướng tăng trưởng thêm.
Dùng hết năm mươi viên này, rồi thêm tầm mười mấy viên nữa là cô có thể tăng lên cấp năm rồi.
Lạc Thiên đi tắm trước.
Định bụng một lát nữa ăn sáng xong sẽ đi vào rừng Nguyệt Lạc một chuyến.
Ở nhà hết hoa quả rồi, rau củ cũng không còn nhiều, phải đi hái một ít về.
Tiện thể tìm thêm vài con dị thú cấp bốn hoặc cấp năm để luyện tay nghề.
Chỉ dựa vào nhân thú để tăng cấp là chưa đủ, bắt buộc phải thực chiến thì mới có thể khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn được.
Tắm xong bước ra khỏi phòng tắm.
Lạc Thiên vừa định bước vào bếp thì chuông cửa vang lên.
Quản gia thông minh lập tức bước tới, chiếu hình ảnh giám sát ra.
Màn hình vừa chiếu ra, ánh mắt Lạc Thiên liền chạm phải một đôi mắt lười biếng, tức thì làm tim cô đập hẫng một nhịp.
Đó là một đôi mắt như thế nào? Lười biếng, thần bí, mạnh mẽ, ngạo thị thiên hạ, chỉ nhìn một cái thôi đã khiến người ta không cầm lòng được muốn quỳ rọ dưới chân hắn mà bái vọng!
Thân hình người đàn ông cao rỏng, trông khoảng một mét chín. Dù ngăn cách qua màn hình giám sát thì cảm giác áp lực của kẻ bề trên tỏa ra từ người hắn cũng đáng sợ vô cùng.
Gương mặt đó đi ngược ánh sáng, giống như được Thần Thú tỉ mỉ điêu khắc nên, lạnh lùng như tiên thần, chỉ liếc nhìn một cái là không thể rời mắt ra được nữa.
Bên ngoài cửa, Long Uyên lướt ánh mắt lười biếng qua cánh cửa biệt thự màu xanh lá trước mặt.
Đại trưởng lão đi theo sau hắn lập tức tiến lên nhấn chuông cửa.
Vốn dĩ chủ nhân không cho ông đi theo, nhưng ông không yên tâm.
"Ting tong."
Đại trưởng lão đứng ngoài cửa lớn, lịch sự cất lời: "Nữ giới Lạc Thiên tôn quý, người ghép đôi của ngài - chủ nhân Long Uyên nhà chúng tôi tới rồi ạ."
Người đàn ông này vậy mà lại là người ghép đôi của cô.
Chính là người đàn ông già nhất - Long Uyên.
Lạc Thiên vội vàng mở cửa lớn trên bảng điều khiển.
"Mời vào!"
Nhìn Long Uyên dẫn theo hai người cấp dưới bước vào biệt thự, cảm giác áp lực trên người người đàn ông quá mạnh khiến Lạc Thiên có chút căng thẳng.
Khí trường của người này quá mạnh rồi.
Có chút đáng sợ đấy.
Người như thế này mà làm bạn đời thì đừng nói đến chuyện ngủ cùng, cô e là đến việc nói chuyện với hắn cũng chẳng dám nói nhiều câu.
Hay là thương lượng với đối phương một chút, để cô chủ động hủy bỏ ghép đôi đi.
Người đàn ông như thế này cô thực sự không gánh nổi đâu!
Long Uyên từ lúc vào phòng khách đến giờ chưa nói một câu nào. Đôi mắt màu đen của hắn lướt qua người Lạc Thiên mang theo vài phần chê bai, rồi thong thả ngồi xuống ghế sofa.
Yếu, quá yếu.
Người phụ nữ như thế này chỉ làm vướng chân bước tiến thống nhất tinh tế của hắn mà thôi.
Chiếc ghế sofa dài hai mét, sau khi người đàn ông ngồi xuống vậy mà lại mang đến cho người ta một cảm giác chật chội dồn nén.
Lạc Thiên không hiểu rõ ý của người đàn ông này nên không lên tiếng ngay từ đầu.
Đại trưởng lão đứng bên cạnh Long Uyên, đầu tiên là đánh giá Lạc Thiên từ trên xuống dưới một lượt, tiếp đó nở nụ cười đầy nhân từ cất lời:
"Nữ giới Lạc Thiên, cô không cần căng thẳng. Chủ nhân nhà chúng tôi lần này tới đây là có chuyện muốn thương lượng với cô."
Có chuyện muốn thương lượng?
Tối hôm qua cái tên tóc vàng Kim Diệu đó cũng nói như vậy.
Trong lòng Lạc Thiên lờ mờ có chút đoán ra, cô nhìn về phía Đại trưởng lão đang cười đầy nếp nhăn trên mặt, lên tiếng hỏi:
"Các người cũng tới để hủy bỏ ghép đôi sao?"
Trong lòng Đại trưởng lão có chút bất ngờ, không ngờ lại có người còn nhanh hơn cả họ, đã đi trước một bước hủy bỏ ghép đôi rồi.
Ông nhìn Lạc Thiên, nụ cười càng thêm phần nhân từ:
"Đúng là như vậy, chủ nhân nhà chúng tôi không thích nữ giới cho lắm, cho nên muốn hủy bỏ ghép đôi."
Ông nói như vậy là để cho Lạc Thiên biết lỗi không nằm ở cô.
Là do vấn đề của chủ nhân họ.
Dù sao nam giới chủ động yêu cầu hủy bỏ ghép đôi đối với nữ giới mà nói là một loại nhục nhã.
Sẽ bị các nữ giới khác giễu cợt đấy.
"Không vấn đề gì, tôi nộp đơn ngay đây."
Lạc Thiên đồng ý một cách vô cùng dứt khoát.
"Dưa ép không ngọt, chúng ta đều có自由 lựa chọn. Các người đã không muốn thì hủy bỏ ghép đôi là điều nên làm."
Người đàn ông này mang lại cho cô cảm giác quá đáng sợ.
Cho dù tinh tế có quy định nam giới không được tổn hại nữ giới, người ghép đôi lại càng không được tổn hại nữ chủ của mình...
Nhưng quy định là chết, người là sống.
Cũng không phải là chưa từng có chuyện người ghép đôi lập mưu hại chết nữ chủ ghép đôi của mình.
Lạc Thiên hiểu rất rõ hoàn cảnh và thực lực của bản thân, cô tuyệt đối không phải là đối thủ của người đàn ông này. Đối phương muốn bóp chết cô chắc còn dễ hơn bóp chết một con kiến.
Long Uyên nghe thấy câu trả lời của Lạc Thiên, ánh mắt lười biếng dừng lại trên người cô.
Không ngờ cô gái nhỏ yếu đuối này lại khá là thấu hiểu thời thế đấy chứ.













