Tình Nồng Tựa Sóng – Chương 7: Thăm nuôi
Tình Nồng Tựa Sóng
Kiều Huyền Thạc giữ im lặng không nói.
Khởi động xe, đạp ga, lái xe rời khỏi nhà họ Kiều.
Suốt chặng đường, Bạch Nhược Hi cảm thấy sắp nghẹt thở đến nơi rồi. Rõ ràng cửa sổ xe đang mở, hai người cách nhau một khoảng, nhưng cô không thể nào khống chế được trái tim mình, đập quá nhanh quá mạnh, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Đây là lần đầu tiên sau khi trưởng thành cô ở cùng Kiều Huyền Thạc trong một không gian nhỏ hẹp như thế này suốt nửa tiếng đồng hồ, đến thở cũng không dám dùng lực, chỉ sợ làm lộ tâm tư của mình.
Xe dừng lại trước cửa một tòa nhà quân khu. Bạch Nhược Hi nhíu mày, vội vàng kéo dây an toàn ra, đẩy cửa bước xuống xe.
Tòa nhà trước mặt chính là khu giam giữ mẹ cô.
Vì vụ án trọng đại, trước khi mở phiên tòa, ngoài luật sư ra thì những người khác đều không được phép gặp mặt.
Dùng hết mọi cách, cô cũng chưa từng được gặp mẹ mình.
Bạch Nhược Hi kinh ngạc nhìn sang Kiều Huyền Thạc vừa xuống xe ở đầu bên kia. Chỉ thấy anh đi qua bên cạnh, lấy điện thoại ra gọi điện.
Hai phút sau, một quân nhân trang bị đầy đủ mở cửa bước ra, đứng nghiêm chào Kiều Huyền Thạc.
Bạch Nhược Hi nhìn đến ngơ ngác.
Trước thứ quyền lực mà cô cho rằng uy nghiêm không thể xâm phạm, trong tay Kiều Huyền Thạc lại dễ dàng như vậy, chỉ là chuyện nhỏ của một cuộc điện thoại.
Khoảnh khắc này, trái tim ngưỡng mộ đó lại lần nữa sôi sục.
Cô khúm núm đi theo Kiều Huyền Thạc, suốt chặng đường thông suốt không gặp trở ngại qua vài cánh cửa sắt, đến phòng hội ngộ.
Khoảnh khắc Bạch Nhược Hi bước vào phòng, liền nhìn thấy mẹ cô đã ở trong phòng chờ họ từ sớm.
Gương mặt phong sương vẫn không thể che giấu được khí chất tao nhã. Ánh mắt bà vô thần, nhưng nụ cười lại từ ái đến thế.
"Mẹ..." Bạch Nhược Hi nhẫn nại nước mắt, lao qua ôm chầm lấy An Hiểu.
Vành mắt An Hiểu đỏ ướt, giọng nói nghẹn ngào thầm thì: "Nhược Hi, sao con vào được đây?"
Bạch Nhược Hi chớp chớp mắt, nuốt nước mắt vào trong bụng, vội vàng đẩy mẹ mình ra. Cô đến không phải để ôn lại chuyện cũ: "Mẹ, là anh ba dẫn con vào đấy."
An Hiểu cúi đầu lén lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, gượng nụ cười ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Kiều Huyền Thạc chậm rãi bước vào, ánh mắt dịu dàng, giọng điệu cũng thay đổi hẳn so với sự lạnh lùng thường ngày, trở nên dịu dàng: "Mẹ, vẫn tốt chứ ạ?"
An Hiểu cười nhẹ: "Rất tốt, người ở đây đều rất chăm sóc mẹ, mẹ ở đây sống như thái hậu rồi, ăn no ngủ kỹ, không phải làm gì cả."
Bạch Nhược Hi ngẩn người, vô cùng kinh ngạc.
Cô quay đầu nhìn Kiều Huyền Thạc, chỉ thấy thái độ của người đàn ông đối với cô và đối với mẹ cô là hoàn toàn khác biệt.
"Ngồi xuống nói chuyện đi." Kiều Huyền Thạc làm động tác mời, rất tôn trọng.
Trong lòng Bạch Nhược Hi ấm áp. Mặc dù người đàn ông này ghét cô, nhưng ít nhất vẫn tôn trọng mẹ cô, cũng không uổng công mẹ cô hơn hai mươi năm qua đã đem tất cả tình mẫu tử trao cho ba anh em họ.
An Hiểu ngồi xuống đối diện họ, Bạch Nhược Hi và Kiều Huyền Thạc ngồi sánh vai nhau.
Mặc dù rất đau buồn, nhưng trên mặt An Hiểu vẫn cố gắng giữ nụ cười rạng rỡ, chậm rãi nói: "Huyền Thạc à, con đừng cho mẹ đặc quyền gì nữa, như vậy ảnh hưởng không tốt đâu."
Bạch Nhược Hi mặt đầy mờ mịt.
Kiều Huyền Thạc cười chua chát: "Đây không tính là đặc quyền gì đâu ạ."
"Đến mấy người vệ sĩ gặp mẹ còn gật đầu khum lưng, mẹ đâu phải đến đi tù chứ? Rõ ràng là đến hưởng phúc, hại những phạm nhân khác đều coi mẹ như Diêm Vương vậy, sợ lắm."
Kiều Huyền Thạc mím môi, rủ mắt không nói năng gì.
Bạch Nhược Hi vội vàng nắm lấy tay An Hiểu: "Mẹ, tiên đừng nói những chuyện này nữa, mẹ kể lại diễn biến vụ án cho anh ba nghe đi, còn mẹ..."
"Lần trước nó đến thăm mẹ chẳng phải đã..." An Hiểu ngơ ngác.
"Khẹc khẹc!"
Kiều Huyền Thạc bị sặc nắm tay nhẹ nhàng ho vài tiếng, ngắt lời An Hiểu.
Bạch Nhược Hi nghi ngờ nhìn Kiều Huyền Thạc.
Cô gian khổ trăm đắng nghìn cay cầu xin anh, hóa ra anh chỉ coi cô như con khỉ mà trêu đùa? Chẳng phải nói sẽ không quản sao? Tại sao lại gài bẫy cô?
"Mẹ, mẹ kể lại diễn biến vụ án đi!" Giọng điệu thản nhiên của Kiều Huyền Thạc tỏ ra thiếu tự tin.
An Hiểu cảm thấy Kiều Huyền Thạc rất kỳ lạ, nhưng vẫn không hề phiền hà mà kể lại một lần nữa chuyện xảy ra hai tuần trước.
"Hôm đó..."
"Hôm đó thím hai con hẹn mẹ đi tiệm spa. Mẹ nghĩ sau này con và Doãn Nhụy kết hôn, cô ấy chính là con dâu nhỏ của mẹ, muốn tiếp xúc nhiều hơn một chút, nên mẹ cũng gọi cô ấy đi cùng. Ba người chúng ta đi tiệm spa, ăn trưa bên ngoài, đi mua sắm. Khoảng ba giờ chiều, Doãn Nhụy nói muốn học làm bánh kem, vừa khéo thím hai con là cao thủ làm bánh, chúng ta liền cùng nhau đến Bắc Uyển làm bánh kem."
"Hôm đó chú hai và các con của chú ấy đều không có ở nhà, hai người làm trong nhà cũng ở trên sân thượng cọ rửa bể bơi. Chúng ta làm xong bánh kem, còn ngồi cùng nhau ăn trà chiều. Gần chiều tối, Doãn Nhụy rời đi trước, ngay sau đó mẹ cũng quay về Nam Uyển... Nhưng không ngờ chưa đầy một tiếng sau, mẹ đã nghe thấy tiếng xe cấp cứu và xe cảnh sát còi gầm rú. Ngày hôm sau cảnh sát liền đến bắt giữ mẹ."
Bạch Nhược Hi mặt đầy âu lo: "Camera thì sao ạ? Trong bếp có camera cơ mà."
"Cảnh sát nói vừa khéo hôm đó hệ thống camera của nhà họ Kiều toàn bộ đều bị hỏng, hơn nữa áo khoác và điện thoại của mẹ quên không cầm về nhà."
"Con dao gọt hoa quả cắm trên tim thím hai tại sao lại có dấu vân tay của mẹ?"
An Hiểu lắc đầu, thở dài nói: "Haizz, chuyện này thật sự rất oan khuất. Mẹ hôm đó phụ trách gọt hoa quả, trên dao đương nhiên là có dấu vân tay của mẹ rồi."
Bạch Nhược Hi ôm mặt, lo âu bất an chống tay lên mặt bàn. Bây giờ cô rất giận bản thân không đủ thông minh, lòng càng cuống thì suy nghĩ lại càng rối loạn.
Kiều Huyền Thạc chậm rãi nhả ra một câu: "Quan trọng hơn là trong kẽ móng tay thím hai có kẹp tóc của mẹ, kết quả DNA đã xác nhận."
An Hiểu gật đầu, rất bình tĩnh: "Đây là cố tình hãm hại. Mẹ bị vu khống không sao cả, chỉ tội nghiệp thím hai con còn trẻ như vậy mà đã mất rồi. Kẻ sát nhân mất hết tính người này nhất định sẽ gặp quả báo."
"Doãn Nhụy có thể làm chứng cho mẹ không?" Bạch Nhược Hi rụt rè nhìn Kiều Huyền Thạc, ánh mắt là luồng sáng trưng cầu.
"Tại sao lại hỏi tôi?" Lông mày Kiều Huyền Thạc khẽ nhíu lại, sắc mặt sầm xuống.
Bạch Nhược Hi bị khí thế lạnh lẽo của người đàn ông đè ép không dám cất tiếng, trong lòng thầm thì: Vì Doãn Nhụy là hôn thê của anh cơ mà.
An Hiểu phá tan bầu không khí đóng băng này: "Không có tác dụng đâu, Doãn Nhụy rời đi trước mẹ, mẹ có thể chứng minh cô ấy không có mặt ở hiện trường, nhưng cô ấy không có cách nào chứng minh mẹ không giết người."
Bạch Nhược Hi hít sâu một hơi, chậm rãi nhắm mắt lại. Đầu óc rà soát lại một lượt những lời mẹ cô vừa nói, đột nhiên giật mình, vui vẻ hai tay đập mạnh xuống bàn: "Mẹ, con tìm thấy điểm đột phá rồi..."
An Hiểu thì lại bị sự phấn khích đập bàn của cô dọa cho giật bắn mình, ôm lấy lồng ngực, ngơ ngác nhìn cô.
Đôi mắt đen của Kiều Huyền Thạc lóe lên một luồng sáng kỳ vọng nhìn cô.
"Người làm, hôm đó hai người làm ở trên sân thượng cọ rửa bể bơi đúng không ạ?"
"Ừm ừm." An Hiểu gật đầu.
Bạch Nhược Hi xúc động vô cùng, ánh mắt lấp lánh bình minh của hy vọng: "Thực ra hai người làm cọ rửa bể bơi là chuyện rất bình thường, nhưng con sống ở nhà họ Kiều mười mấy năm, thím hai trong ấn tượng của con là người ghét nhất người làm tụ tập lại một chỗ. Thím ấy nói vừa trò chuyện vừa làm việc sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất và chất lượng. Bể bơi vốn dĩ không khó cọ rửa, thím hai không thể nào bảo hai người cùng đi cả."
An Hiểu lại không hề biết người phụ nữ đó có tính nết như vậy.
Sự sâu thẳm của Kiều Huyền Thạc lóe lên ánh mắt tán thưởng, khóe miệng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa như không.
Bạch Nhược Hi nghiêm túc tiếp tục phân tích: "Chúng ta có thể điều tra xem hai người làm ngày hôm đó tại sao lại phản thường đòi cùng nhau làm việc như vậy, hơn nữa thím hai còn ở nhà, lẽ nào họ không sợ bị mắng sao?"
An Hiểu và Kiều Huyền Thạc đều giữ im lặng.
Bạch Nhược Hi tỏ ra hơi hoảng loạn, chỉ sợ bản thân nói ra những lời nhảm nhí, không chắc chắn nhìn mẹ mình, rồi lại nhìn Kiều Huyền Thạc.
Khựng lại một lúc, Kiều Huyền Thạc đứng dậy: "Mẹ, chúng con về trước đây, lần sau qua sẽ đón mẹ về nhà."
Trong lòng An Hiểu ngọt ngào, rất yên tâm gật đầu: "Được."
Bạch Nhược Hi còn chưa phản ứng kịp, người đàn ông đột nhiên nắm lấy bàn tay cô: "Đi thôi."
Nhiệt độ ấm áp, cảm giác thô ráp mà săn chắc, giống như dòng điện từ lòng bàn tay cô chấn động đến toàn thân chân tay, trái tim trong phút chốc tan chảy.
Đầu óc trống rỗng, đến lời tạm biệt cũng quên không nói với mẹ, bị lôi kéo bước nhanh rời khỏi phòng.
Chỉ sợ bước chậm một chút, bàn tay to lớn này sẽ buông cô ra. Cô chạy nhỏ tăng tốc độ đuổi theo anh, cảm giác trái tim đập như muốn nổ tung.
Đi đến cánh cửa sắt thứ hai, anh liền buông tay cô ra. Một hồi hụt hẫng lập tức đong đầy trong lòng Bạch Nhược Hi, xem ra chỉ là đóng vở diễn cho mẹ cô xem mà thôi.













