Tình Nồng Tựa Sóng – Chương 6: Anh ba đính hôn
Tình Nồng Tựa Sóng
Một tiếng đi xe, Bạch Nhược Hi kéo chiếc vali của mình xuống xe ở một lưng chừng núi cảnh đẹp như tranh vẽ.
Biệt thự nhà họ Kiều.
Căn biệt thự xa hoa nhất khu Thanh Thành, không có căn thứ hai, giống như hai tòa lâu đài hiện đại nhất sừng sững trên lưng chừng núi non sông nước. Độ xa hoa khiến người ta phải trầm ồ kinh ngạc.
Hai căn biệt thự cách nhau khoảng hai trăm mét, lần lượt là Nam Uyển của anh cả nhà họ Kiều và Bắc Uyển của anh hai.
Mà hiện trường thím hai chết bất đắc kỳ hồ cách đây không lâu chính là ở Bắc Uyển. Cô quay về đây sống đơn thuần là để giúp thím hai tìm ra hung thủ thực sự, rửa sạch oan khuất cho mẹ.
Bạch Nhược Hi đi đến trước cổng sắt lớn nhấn chuông một cái. Một người đàn ông trung niên hiền hòa cung kính mỉm cười mở cửa: "Cô Nhược Hi buổi sáng tốt lành."
"Chú Lâm buổi sáng tốt lành!"
Chú Lâm lập tức đón lấy vali của cô, khúm núm đi phía sau: "Cô Nhược Hi quay về ở ạ?"
"Vâng." Bạch Nhược Hi mỉm cười đáp lại một tiếng, khá cảm thán đảo mắt nhìn xung quanh. Sân vườn vẫn đẹp như chốn thần tiên, xa hoa mà không mất đi vẻ cao sang, hai bên đường trồng đầy hoa nhài hương thơm nồng nặc.
Đột nhiên một chiếc xe quân sự quen thuộc đập vào mắt, Bạch Nhược Hi ngẩn người khựng lại: "Chú Lâm, chiếc xe đó là của ai vậy?"
Chú Lâm vui vẻ nói: "Là của cậu ba đấy, cậu ấy về rồi."
"Về rồi? Ý chú là sao?" Bạch Nhược Hi căng thẳng đầu ngón tay khẽ run rẩy, hơi thở đột nhiên trở nên hoảng loạn.
"Cô Nhược Hi vẫn chưa biết sao? Cậu ba tháng sau sắp kết hôn rồi."
"Kết hôn?" Bạch Nhược Hi đột ngột quay đầu nhìn chú Lâm, trái tim như trong phút chốc vỡ tan tành, đau đớn đến mức không nói nổi thành lời, vành mắt đột nhiên đỏ ướt, cổ họng đắng ngắt, đầu óc trống rỗng.
Chú Lâm không hề nhận ra điểm bất thường của Bạch Nhược Hi, vẫn cười hớn hở nói: "Tôi là người nhìn ba vị cậu chủ lớn lên. Cậu cả đã kết hôn có con rồi, cậu hai cũng có hôn thê nhiều năm, cậu ba thì suốt ngày lo lắng vất vả vì nước vì dân, tôi chỉ sợ cậu ấy quên mất chuyện đại sự cả đời của mình..."
Giọng nói mất phương hướng của Bạch Nhược Hi chậm rãi ngắt lời chú Lâm: "Anh ấy kết hôn với ai?"
"Cô cả nhà họ Doãn - Doãn Nhụy, chính là cô bạn thân của cô Nhược Hi đấy, cô ấy không thông báo cho cô sao?"
Bạch Nhược Hi dời ánh mắt sang chiếc xe đó, mím môi gượng nở nụ cười cứng đờ, u buồn lên tiếng: "Không có." Những giọt nước mắt không biết nghe lời lặng lẽ lăn dài, to như hạt đậu rơi xuống gò má cô.
Ánh nắng ấm áp, rải rác chiếu xuống người Bạch Nhược Hi, nhưng trong lòng cô lại lạnh lẽo vô cùng.
Cuối cùng vẫn giống như một kẻ ngốc, ngu ngốc đơn phương thầm yêu suốt hai mươi năm, vì anh mà giữ thân như ngọc, vì anh mà từ chối biết bao nhiêu người đàn ông tốt, vì anh mà sắp trở thành gái ế đại龄 trong miệng người khác.
"Cô Nhược Hi..." Giọng nói ngơ ngác của chú Lâm truyền đến, "Cô Nhược Hi, sao cô lại khóc rồi?"
Bạch Nhược Hi phản ứng lại, lập tức lau đi nước mắt, gượng cười khỏa lấp: "Cháu không khóc, vừa rồi một cơn gió thổi hạt cát vào mắt cháu thôi."
Cô rất tật giật mình, vừa dụi mắt vừa bước những bước lớn đi vào nhà họ Kiều.
Bước vào phòng khách dát vàng lộng lẫy, phong cách trang trí xa hoa càng hiển hiện vẻ cao quý khí phái. Ngôi nhà này cô rất quen thuộc, đồng thời cũng trở nên xa lạ rồi.
"Cô Nhược Hi tốt lành!" Người làm mở cửa rất lễ phép chào hỏi.
Tiếng của người làm làm gián đoạn hai người đàn ông trong phòng khách, đồng thời nhìn về phía cửa.
Bạch Nhược Hi đáp lại người làm bằng một nụ cười, vào cửa thay giày, khoảnh khắc ngẩng đầu đối diện với một đôi mắt đen lạnh lẽo và sắc bén, ánh mắt khiến người ta phải rợn tóc móc.
Kiều Huyền Shạc hai tay đặt trên sofa, tư thái lười biếng mà tà mị, kết hợp với áo sơ mi trắng và quần quân phục màu xám, cái cảm giác uy nghiêm pha lẫn tà khí đó khiến Bạch Nhược Hi căng thẳng đến mức toàn thân không thoải mái.
"Nhược Hi, con quay về ở sao?"
Bạch Nhược Hi bị một giọng nói trầm hùng kéo hoàn hồn, vội vàng gượng nụ cười nhìn sang người đàn ông khác, rất lễ phép khẽ gật đầu: "Bố, con quay về ở một thời gian."
Người đàn ông nói chuyện chính là bố dượng của cô - Kiều Nhất Xuyên. Thường ngày Kiều Nhất Xuyên phong độ tuấn tú trầm ổn, vì chuyện của mẹ cô mà mấy ngày không gặp đã trở nên phong sương tiều tụy, nếp nhăn nhiều hơn hẳn.
Kiều Nhất Xuyên vui vẻ nói: "Anh ba con về rồi đấy, các con nhiều năm rồi không gặp nhỉ?"
Bạch Nhược Hi gượng nụ cười gượng gạo và cay đắng, rất lễ phép khẽ gật đầu, khách khí nói: "Đã lâu không gặp rồi, anh ba."
Kiều Huyền Thạc không hề đáp lại lời chào hỏi của Bạch Nhược Hi, ánh mắt lạnh lẽo dừng lại trên mặt cô, nửa cười nửa không, khiến người ta khó mà đoán nổi.
Chú Lâm xách vali lên tầng, Bạch Nhược Hi né tránh ánh mắt của Kiều Huyền Thạc, mỉm cười nói với Kiều Nhất Xuyên: "Bố, con lên phòng dọn dẹp chút đã."
"Chuyện dọn dẹp cứ để người làm lo, con qua bên này ngồi trò chuyện với bố."
Bạch Nhược Hi đắn đo một lúc, vẫn bước qua đó. Cô ngồi xuống vị trí gần Kiều Nhất Xuyên. Mông cô vừa chạm vào sofa, Kiều Huyền Thạc liền lập tức đứng dậy, giọng điệu thản nhiên nói: "Bữa tối không cần để phần cháu đâu, cháu có việc phải ra ngoài một chuyến."
Thân hình Bạch Nhược Hi khẽ cứng đờ, cảm xúc lập tức rơi xuống đáy vực, cúi đầu đến dũng khí nhìn anh rời đi cũng không có.
"Huyền Thạc, em gái con vừa mới về, không tụ tập sao?" Kiều Nhất Xuyên gọi với theo.
Kiều Huyền Thạc không thèm quay đầu lại, bước những bước lớn rời đi.
"Cái thằng này, từ nhỏ đến lớn đều kiêu ngạo như thế, tính tình hiếu thắng lại còn lạnh lùng, thật sự là hết cách rồi, haizz..." Kiều Nhất Xuyên tự than thở cay đắng.
Bạch Nhược Hi xoắn vặn các đầu ngón tay, nhẹ nhàng cắn môi dưới, cúi đầu chìm đắm trong dòng suy nghĩ đau đớn của chính mình.
Kiều Huyền Thạc đi ra ngoài hành lang biệt thự, thình lình dừng bước chân, nhìn về phía chân trời xa xăm, im lặng trong ba giây, sau đó giơ cổ tay lên xem đồng hồ.
Trong lòng thầm đếm: "1, 2, 3, 4, 5..." Đếm mãi cho đến 15 mới nghe thấy phía sau truyền đến giọng nói vội vã: "Anh ba, anh ba anh đợi chút, em có chuyện muốn nói với anh..."
Kiều Huyền Thạc hạ cổ tay xuống, khóe miệng nhếch lên nụ cười, ánh mắt mơ hồ sâu thẳm nhìn về phía xa, hai tay đút túi quần chờ đợi Bạch Nhược Hi phía sau đuổi kịp.
Bạch Nhược Hi thở hổn hển chạy đến trước mặt Kiều Huyền Thạc, vừa thở vừa nói: "Anh ba, nếu anh đã về rồi, có thể cứu mẹ em được không? Anh có thấy bố bây giờ đau khổ thế nào không? Nếu mẹ thật sự giết người, em sẽ không để anh dùng công bộc tư đâu, nhưng mẹ bị hãm hại... anh... nếu anh đến bận này cũng không giúp, sao đối đáp nổi với bộ quân phục trên người anh cơ chứ?"
Trên khuôn mặt lạnh lẽo của Kiều Huyền Thạc không hề có bất kỳ cảm xúc nào. Cái khí thế đẩy người ta ra xa hàng ngàn dặm này cũng khiến Bạch Nhược Hi cảm thấy rất不安.
Anh cứ lặng lẽ nhìn vào mắt cô như vậy, cô liền không sợ hãi nhìn thẳng vào sự sâu thẳm lạnh như băng giá của người đàn ông.
Vành mắt Bạch Nhược Hi đỏ ướt, sương mờ bao phủ, đôi mắt trong trẻo long lanh đẫm nước, bất kỳ ai nhìn thấy cũng dấy lên lòng thương xóm.
Nhưng trong mắt người đàn ông này lại không thấy một gợn sóng nào.
Một lúc lâu sau, Kiều Huyền Thạc mới lên tiếng, giọng nói trầm thấp vô cùng lạnh lẽo: "Điều kiện gì cô cũng đồng ý sao?"
"Đúng, chỉ cần anh đồng ý cứu mẹ em, điều kiện gì em cũng đồng ý với anh, cho dù để em thay mẹ đi tù cũng không sao cả." Bạch Nhược Hi đứt khoát chém đinh chặt sắt nói.
"Không cần cô đi tù, nhưng nhớ kỹ những lời cô nói hôm nay đấy." Kiều Huyền Thạc quăng lại câu nói lạnh như băng giá, bước chân đi về phía xe quân sự.
Bạch Nhược Hi trong phút chốc mừng rỡ như điên, giống như một đứa trẻ vui vẻ đuổi theo sau lưng Kiều Huyền Thạc: "Anh ba, anh ba anh đồng ý giúp em cứu mẹ rồi sao?"
"Có phải anh đồng ý với em rồi không?"
"Điều kiện là gì vậy?"
Bạch Nhược Hi đi theo anh đến tận bên cửa xe. Kiều Huyền Thạc kéo cửa ghế phụ ra, ra lệnh không chút hơi ấm: "Vào đi."
"Ồ." Bạch Nhược Hi không cần hỏi thêm nữa, rõ ràng anh đã đồng ý, chỉ là không biết điều kiện của anh là gì, hy vọng đừng quá tàn bạo tàn nhẫn là được.
Nằm lên ghế phụ, Kiều Huyền Thạc sập cửa xe lại.
Đi vòng qua, Kiều Huyền Thạc ngồi vào vị trí lái, ánh mắt nhìn đường phía trước, giọng nói trầm thấp ra lệnh: "Thắt dây an toàn vào."
Bạch Nhược Hi quá đỗi căng thẳng, tỏ ra hơi lúng túng, vội vàng kéo dây an toàn thắt vào: "Chúng ta đi đâu vậy?"













