Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Cả Nhà Cưng Chiều – Chương 1: Ta Là Cô Nãi Nãi Của Ngươi
Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Cả Nhà Cưng Chiều
“Người đâu rồi?”
Trong sân bay, một thiếu niên với mái tóc đỏ rực ngông cuồng mất kiên nhẫn gào lên với điện thoại.
Đầu dây bên kia không biết nói gì, cậu trực tiếp cúp máy.
Thẩm Mộ Dã thầm nghĩ trong lòng, tiểu gia ta đây chỉ đợi thêm một phút nữa thôi, không đến nữa thì tự mình đi mà đón người đi lão già thối!
Đang xụ mặt, chợt cảm thấy quần áo bị thứ gì đó kéo một cái, cậu cúi đầu nhìn xuống.
“Nhãi ranh ở đâu ra đây, ra chỗ khác chơi.”
Đứng cạnh Thẩm Mộ Dã là một bé gái mặc tiểu đạo bào màu xám đậm, mái tóc đen ngắn buộc thành búi củ tỏi, chừng ba tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt vô cùng, mập mạp tinh xảo hệt như búp bê Tây.
Trên cổ cô bé còn đeo một cái bình sữa nhỏ, sau lưng đeo một chiếc ba lô nhỏ, cả người trông mềm mại đáng yêu vô cùng.
Đối mặt với một đứa trẻ như vậy, cho dù là Thẩm Mộ Dã đang bực bội thì giọng điệu cũng dịu đi một chút, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi.
Đổi lại là người khác, Thẩm Mộ Dã đã sớm tặng cho một chữ “cút” rồi.
Cậu không có kiên nhẫn chung đụng với trẻ con.
“Ngươi là Thẩm Mộ Dã sao?”
Bé con không hề rời đi, ngược lại còn dùng giọng nói búng ra sữa hỏi thiếu niên.
Thẩm Mộ Dã cúi đầu, nghiêm túc đánh giá cô bé, cậu không nhớ mình từng gặp cục nợ nhỏ này khi nào, tuy cậu không thích nhớ mặt người khác, nhưng với dung mạo của đứa trẻ này, nếu thật sự từng gặp thì cậu chắc chắn sẽ có ấn tượng.
“Nhãi ranh, nhóc là ai?”
Thẩm Tri Âm phồng má có chút không vui, giơ bình sữa trong tay lên lắc lắc.
“Ta là cô nãi nãi của ngươi, cô nãi nãi Thẩm Tri Âm của ngươi!”
Thẩm Mộ Dã xì một tiếng, cười khẩy ngậm một điếu thuốc vào miệng, hai tay đút túi quần bày ra dáng vẻ ngông nghênh ngút trời.
“Cô nãi nãi của tôi? Nhãi ranh bé tí tẹo mà dã tâm không nhỏ nhỉ, nhóc mà thật sự là cô nãi nãi của tôi, thì tôi còn là thái gia gia của nhóc đấy.”
Thẩm Tri Âm: …………
Cô bé mím môi hừ hừ hai tiếng, cất kỹ bình sữa, lục lọi trong ba lô tìm ra một bức thư đưa cho cậu.
Thẩm Mộ Dã nhướng mày: “Làm gì?”
Thẩm Tri Âm quá lùn, đứa bé ba tuổi này còn chưa cao bằng chân Thẩm Mộ Dã, cô bé kiễng mũi chân vô cùng nỗ lực đưa bức thư cho cậu.
“Thư, ngươi xem xong sẽ biết thôi.”
Thẩm Mộ Dã chậc một tiếng rồi nhận lấy, đối với đứa trẻ trước mắt ngược lại không có chút phòng bị nào, dù sao một thằng đàn ông đến xác như cậu chẳng lẽ còn bị một đứa nhãi ranh bắt cóc bán đi được sao?
“Thời đại nào rồi mà còn viết thư tay.”
Mở ra liếc nhìn một cái, cơ thể cậu dần dần đứng thẳng lên, biểu cảm cũng từ chỗ lơ đãng ban đầu chuyển sang chấn động.
Nhìn nội dung trên thư rồi lại nhìn đứa trẻ chưa cao bằng chân mình trước mặt, trong mắt tràn đầy sự khó tin, ngay sau đó mặt đen lại.
“Nhóc... nhóc thật sự là cô nãi nãi của tôi? Cô nãi nãi còn chưa cai sữa!”
Bé con gật đầu, ngậm bình sữa hút mạnh một ngụm, cố ý giữ khuôn mặt nhỏ vô cùng non nớt với giọng điệu trầm trầm.
“Chất tôn, ngươi vừa rồi, quá không lễ phép, thái gia gia của ta, chết sớm rồi.”
Có lẽ vì tuổi còn nhỏ, cô bé nói chuyện hơi chậm, chỗ ngập ngừng cũng nhiều, nhưng lại rất rõ ràng.
Không giống khả năng diễn đạt mà một đứa trẻ ba tuổi nên có.
Nhưng Thẩm Mộ Dã không biết trẻ con ba tuổi nói chuyện sẽ như thế nào, cho nên cũng không lấy làm lạ.
Chỉ là Thẩm Mộ Dã bị cô bé làm cho nghẹn họng.
Ai hiểu cho chứ, đi đón cô nãi nãi lại gặp một đứa nhãi ranh sữa còn chưa cai tự xưng là cô nãi nãi của mình, không ngờ lại là thật!
Cú vả mặt này, Thẩm Mộ Dã hận không thể đánh cho ông bố ruột của mình một trận, ông ấy cũng đâu có nói với cậu người mang vai vế cô nãi nãi này lại là một đứa nhãi ranh đâu!
Chuyện này... chuyện này cũng quá ảo ma rồi!
“Còn nữa, bên trong này là sữa bò, còn có thuốc của ta.”
Bình sữa thì làm sao? Đừng có coi thường bình sữa, cái này mang theo rất tiện lợi đấy.
Thẩm Mộ Dã không tranh luận mấy thứ này với cô bé, cậu đưa mắt nhìn xung quanh: “Chỉ có một mình nhóc thôi à?”
Thẩm Tri Âm gật đầu “Vâng” một tiếng.
Thẩm Mộ Dã có chút phát điên rồi, không phải nói dưới quê có người đưa cô bé đến sao? Kẻ nào mất trí đến mức để một đứa trẻ đi máy bay một mình vậy?
Thiếu niên đen mặt dẫn Thẩm Tri Âm rời khỏi sân bay, nhưng khi đi ngang qua một cửa hàng bán đồ ngọt, cô bé đứng im không nhúc nhích, đôi mắt đen láy dính chặt vào những chiếc bánh ngọt tinh xảo kia.
“Bạn nhỏ, phụ huynh của em đâu?”
Thẩm Tri Âm chớp chớp mắt, sau đó vô cùng chắc nịch nói: “Không có phụ huynh.”
Nếu thật sự phải tính toán, thì ta mới là phụ huynh đấy.
“Vậy sao...”
Chị gái nhân viên cửa hàng nhìn quanh quất, cảm thấy cô bé chắc là đi lạc rồi, thế là lấy một chiếc bánh mì bơ sữa đưa cho cô bé.
“Có phải đi lạc với phụ huynh rồi không, đói rồi đúng không, em ăn trước đi chúng ta cùng đợi được không.”
Thẩm Tri Âm ngoan ngoãn gật đầu, cầm bánh mì cắn một miếng nhỏ, đôi mắt lập tức sáng rực lên.
Ngon quá, mềm quá!
Đáng yêu quá!!!
Trần Hiểu An gào thét trong lòng, sắp bị manh hóa rồi, đây là con cái nhà ai mà cứ như thiên tiên hạ phàm vậy!
“Cảm ơn ngươi.”
Thẩm Tri Âm nhìn cô cất giọng mềm mại ngọt ngào cảm tạ, cúi đầu bắt đầu lục lọi trong chiếc túi nhỏ của mình, sau đó tìm ra một tấm bùa vàng gấp thành hình tam giác đưa cho cô.
“Cái này cho ngươi.”
Trần Hiểu An ngơ ngác, sao quà gặp mặt lại tặng cái này?
Kỳ dị quá đi.
Vừa định hỏi gì đó, đúng lúc này Thẩm Mộ Dã mang vẻ mặt hắc ám đi tới.
“Nhóc đang làm gì đấy? Sao không theo kịp!”
Cậu đi đằng trước một lúc thì thấy quá yên tĩnh, quay đầu lại thì ôi chao, người vừa đón được đã biến mất tăm.
Tìm một lúc lâu mới thấy Thẩm Tri Âm ở cửa hàng bánh ngọt, lại còn đang nói cười vui vẻ với một người lạ.
Đứa ngốc này e là bị bán đi rồi còn phải giúp người ta đếm tiền mất!
Thẩm Tri Âm hừ một tiếng ngoảnh cái đầu nhỏ sang hướng khác không thèm nhìn cậu.
“Không biết xấu hổ, đi nhanh như vậy, bắt trẻ con phải đuổi theo!”
Cô bé còn thò một cái chân ngắn cũn ra lắc lắc trước mặt Thẩm Mộ Dã.
“Cái chân ta ngắn thế này, chạy cũng đuổi không kịp nha!”
Thẩm Mộ Dã cúi đầu liếc nhìn cái chân nhỏ mập mạp ngắn tũn của cô bé cũng thấy chột dạ.
Chưa từng chăm trẻ con, chỉ cắm đầu đi về phía trước.
Cái miệng nhỏ của Thẩm Tri Âm vẫn còn đang lải nhải: “Chất tôn hư đốn, không kính già, không yêu trẻ, suýt chút nữa làm mất cô nãi nãi!”
Già và trẻ ta đều chiếm cả đấy, vai vế lớn lắm đó hừ!
Thẩm Mộ Dã: …………
Cái đứa nhãi ranh này sao mồm mép tép nhảy thế, ăn cũng không bịt được miệng nhóc đúng không!
“Ăn không chưa, có đi nữa không.” Thẩm Mộ Dã cố làm ra vẻ hung dữ mất kiên nhẫn ngắt lời lải nhải của cô bé.
Liếc nhìn chiếc bánh mì trong tay cô bé, ánh mắt ghét bỏ, liếc nhìn Trần Hiểu An: “Gói cho tôi chiếc bánh kem Rừng Đen kia.”
Trần Hiểu An vội vàng nhét tấm bùa vào túi áo: “Vâng, quý khách đợi một lát.”
“Đi thôi.”
Xách chiếc bánh kem đã được đóng gói, Thẩm Mộ Dã hất cằm nói.
Thẩm Tri Âm quyết định người lớn không chấp kẻ tiểu nhân, không thèm vì vậy đo với đứa chất tôn này nữa.
Mới không phải vì chiếc bánh kem trong tay cậu ta đâu nhé.
Trước khi rời đi, Thẩm Tri Âm nói với Trần Hiểu An: “Lúc ngươi về nhà, nếu gặp xung đột thì đừng có hóng hớt, nếu không, sẽ có họa đổ máu đấy.”
Ây dô, cái thân thể hiện tại này, nói chuyện mệt quá đi mất.
Trần Hiểu An và Thẩm Mộ Dã đều bị lời nói của cô bé làm cho ngơ ngác.













