Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Cả Nhà Cưng Chiều – Chương 2: Thẩm Mộ Dã: Lời Nguyền Rủa Thật Độc Ác!

Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Cả Nhà Cưng Chiều

Tác giả: Mao Đoàn Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Tri Âm lại không định giải thích thêm gì nữa, chỉ lạch bạch đôi chân ngắn cũn đi theo bên cạnh Thẩm Mộ Dã rời đi.

Lần này Thẩm Mộ Dã phải đi chậm hơn rất nhiều.

“Yo, tiểu cô nãi nãi còn biết xem bói cơ đấy, nói hươu nói vượn với người khác cẩn thận bị ăn đòn.”

Giọng điệu mang theo chút trào phúng.

Thẩm Tri Âm ăn bánh mì hơi bị nghẹn, kéo ngón tay cậu: “Chất tôn ta muốn uống nước.”

Sữa của cô bé đã uống hết rồi.

Thiếu niên lập tức xù lông: “Đừng gọi chất tôn, gọi tôi là Thẩm Mộ Dã.”

Bị một đứa trẻ con như vậy gọi là chất tôn, nếu để đám bạn chí cốt của cậu biết được chắc cười chết cậu mất.

“Ta muốn uống nước.”

Sữa của nàng uống hết rồi, lão đạo sĩ keo kiệt bủn xỉn chỉ rót cho nàng một bình sữa, nàng đều phải tiết kiệm mới được!

Thẩm Mộ Dã trợn trắng mắt sắp lật lên tận trời, nhưng vẫn cam chịu dẫn cô bé đi mua nước.

“Uống nước lọc hay sữa chua?”

Mắt Thẩm Tri Âm sáng lên: “Ta muốn sữa chua!”

Hai người ra khỏi sân bay, nhìn chiếc mô tô mình lái tới, Thẩm Mộ Dã trầm mặc.

Cái thứ này, có thể chở trẻ con được không?

Câu trả lời đương nhiên là không thể, Thẩm Mộ Dã vẫn chưa muốn bị tóm vào cục bằng cách này.

Cậu xụ mặt gọi xe đi về, ngồi trên xe, Thẩm Tri Âm ôm sữa chua mở cửa sổ ghế sau, đôi mắt đen láy tràn đầy tò mò quan sát thành phố hiện đại này.

Nàng không phải người của thời đại này, nói chính xác thì linh hồn không thuộc về thời đại này, cộng thêm kiếp này nàng đã có ký ức của ba kiếp rồi.

Kiếp thứ nhất là một thiếu nữ nông thôn bình thường thời Dân Quốc ở Hạ Quốc, vì chiến tranh lan rộng mà chết, sau đó đầu thai đến thế giới tu tiên, trải qua sự nỗ lực cần cù chăm chỉ nâng cao tu vi của bản thân, ba ngàn năm sau cuối cùng cũng trở thành đại lão sắp phi thăng.

Nhưng lúc độ lôi kiếp cuối cùng không biết xui xẻo bốc khói thế nào lại ẩn chứa một tia quy tắc chi lực của thiên đạo, trơ mắt nhìn sắp gánh vác qua rồi, thì đạo sét cuối cùng lại “rắc” một tiếng đánh nàng tan thành mây khói.

Mở mắt ra lần nữa đã đến thế giới này rồi, hơn nữa còn là một đứa bé sơ sinh.

Thế giới này gọi là Lam Châu Quốc, nàng từng hỏi lão đạo sĩ một số lịch sử của quốc gia này, phần trước thì gần giống với thế giới đầu tiên trong ký ức của nàng, nhưng đến cuối thời nhà Đường thì lịch sử rẽ ngoặt, xuất hiện một nhân vật sánh ngang với Lý Thế Dân xoay chuyển tình thế cứu vãn nhà Đường đang sụp đổ.

Sự phát triển về sau hoàn toàn khác biệt với Hạ Quốc, tác phong hành sự của người đó cũng gần giống với Lý Thế Dân, đến tận bây giờ vẫn có người suy đoán xem có phải Lý Thế Dân trọng sinh, hay là có người xuyên không hay không.

Cũng vì vậy mà mức độ phát triển của thế giới này tuy rất giống Hạ Quốc, nhưng một số thứ lại tiếp tục sử dụng đồ của thời cổ đại.

Ví dụ như đồn cảnh sát ở đây gọi là Cục Tuần Bắt, cảnh sát gọi là Tuần Bắt Viên, cũng vẫn còn sự tồn tại của hoàng tộc, nhưng phát triển đến hiện tại hoàng tộc đã không còn quyền lực, cơ bản thuộc về sự tồn tại giống như linh vật.

Thẩm Tri Âm là thai xuyên đến thế giới này, cơ thể bé sơ sinh vừa chào đời không chịu nổi hồn lực của nàng, chủ hồn bị phong ấn một phần dẫn đến lúc mới sinh nàng có chút ngốc nghếch, cộng thêm trước khi sinh nàng mẹ vốn đã mắc bệnh ung thư, sinh nàng ra xong thì buông tay nhân hoàn, cha là ai cũng không biết.

Cuối cùng nàng được đưa đến một đạo quán nhỏ trên núi ở Thẩm Gia Thôn, được ông ngoại cũng là quán chủ duy nhất của đạo quán đó nuôi dưỡng đến bây giờ.

Lão già đó tính tình kỳ quái lắm, chỉ cho nàng gọi là sư phụ không cho gọi là ông ngoại.

Nàng ở thế giới này đến tuổi này đáng lẽ phải đi học rồi, bên kia không có điều kiện đi học tốt cộng thêm lão đạo sĩ thật sự nghèo rớt mùng tơi nên đành phải gửi đến đây.

Trải qua ba năm điều dưỡng, chủ hồn của nàng dần dần khôi phục được một chút, nhưng khoảng cách đến lúc hoàn toàn khôi phục ước chừng còn một khoảng thời gian khá dài, cho nên hành vi tuy tốt hơn những đứa trẻ thực sự, nhưng rất nhiều lúc cũng chẳng khác gì trẻ con.

Nhưng điều này cũng không cản trở việc nàng tu luyện.

Trở về biệt thự nhà họ Thẩm, căn biệt thự đến lớn chỉ có một quản gia, một dì chuyên nấu ăn và hai người hầu phụ trách dọn dẹp mỗi ngày.

Bọn họ cũng biết hôm nay sẽ có khách quý đến, đã chuẩn bị từ sớm.

“Thiếu gia, sao không để tài xế đi đón hai người, vị cô nãi nãi kia đâu rồi?”

Thiếu gia không phải đi đón người sao? Cô nãi nãi không thấy đâu chỉ thấy một bé con đi theo bên cạnh thiếu gia.

Ây dô thật là đáng yêu, còn đáng yêu xinh xắn hơn cả các thiếu gia hồi nhỏ nữa!

“Ở đây này.”

Thẩm Mộ Dã mang biểu cảm không được tốt cho lắm nhìn về phía Thẩm Tri Âm, mặc dù cậu vạn phần không muốn thừa nhận.

Quản gia: …………

Cái vai vế này lớn đến mức hơi thái quá rồi, vậy gia chủ chẳng phải cũng phải gọi đứa bé vắt mũi chưa sạch này là cô sao?

“Chào ngươi.”

Thẩm Tri Âm dùng giọng nói búng ra sữa chào hỏi, trên mặt mang theo lớp thịt mềm mại mập mạp cũng đáng yêu vô cùng, giọng nói cũng ngọt ngào mềm mại.

Cực kỳ giống một con mèo Ragdoll xinh đẹp, lại còn là loại mới được một tháng tuổi.

“Chào ngài, bữa trưa và phòng ốc đã chuẩn bị xong rồi, thiếu gia hai người dùng bữa bây giờ luôn chứ?”

Dù có kinh ngạc đến đâu, quản gia cũng lấy ra tố chất chuyên nghiệp của mình mỉm cười đáp lại.

Nghe thấy ăn cơm, mắt Thẩm Tri Âm sáng rực lên.

Mặc dù trên xe đã ăn bánh kem Thẩm Mộ Dã mua, nhưng bây giờ nàng vẫn có thể ăn thêm rất nhiều thứ!

Thẩm Tri Âm lập tức lạch bạch chạy theo vào trong, chỉ là lúc đi ngang qua một người hầu trong số đó, bước chân nàng khựng lại ngẩng đầu nhìn sang.

Người nọ cúi đầu nở một nụ cười chất phác với nàng.

“Chào tiểu thư, tôi là tài xế của Thẩm gia.”

Thẩm Tri Âm chớp chớp mắt gật đầu, không nói gì đi ăn cơm trước.

Gia quy của Thẩm gia rất tốt, thức ăn trên bàn đều được làm theo khẩu phần của hai người, không hề xa xỉ bày kín cả bàn.

Nhìn những món ăn sắc hương vị đều đủ kia, Thẩm Tri Âm không thể giữ nổi khuôn mặt nhỏ non nớt kia nữa, thèm đến mức nước miếng suýt chảy ra.

“Đồ vô dụng.”

Thẩm Tri Âm mới không thèm để ý đến cậu, trước mặt mỹ thực mọi thứ đều dẹp sang một bên!

Lúc ăn cơm trên bàn rất yên tĩnh, Thẩm Tri Âm ăn rất nghiêm túc, món nào nàng cũng cực kỳ thích.

Mỹ thực ngon như vậy, kiếp trước nàng chính là chịu thiệt thòi từ chưởng môn sư huynh, bị lừa gạt chỉ ăn Tích Cốc Đan, nàng đã đánh mất quá nhiều rồi!

Thẩm Mộ Dã trơ mắt nhìn cô bé xơi tái một cái đùi gà, khá nhiều rau xanh, non nửa con cá cùng với khá nhiều thịt viên.

Ánh mắt cậu bất giác rơi xuống bụng bé con, một người nhỏ xíu như vậy rốt cuộc làm sao ăn được nhiều đồ như thế?

Quan trọng nhất là, ăn xong cô bé còn ôm bình sữa gọi bảo mẫu rót một bình sữa bò vào.

Ăn không uống say, Thẩm Tri Âm ôm bình sữa ợ một cái.

“Muốn đi tản bộ tiêu thực, chất tôn ngươi có đi không.”

“Không muốn đi,”

Ai bảo nhóc ăn nhiều như vậy, đáng đời.

“Sau bữa ăn tiêu thực cơ thể khỏe mạnh, ngồi im không nhúc nhích mông biến dạng.”

Thẩm Mộ Dã: Lời nguyền rủa thật độc ác!

Cuối cùng cậu vẫn không tình nguyện bị Thẩm Tri Âm kéo đi tiêu thực.

Hai người không nhanh không chậm đi vòng quanh biệt thự, chủ yếu là do chân Thẩm Tri Âm quá ngắn.

“Tài xế kia, làm việc ở Thẩm gia mấy năm rồi?”

“Bốn năm, sao tự dưng lại hỏi đến ông ấy.”

Thẩm Tri Âm vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình, giọng nói mềm mại thả ra một quả bom.

“Vậy ngươi điều tra ông ta một chút đi, ta thấy ông ta và nhà các ngươi có một cọc nhân quả dây dưa đấy, ta bấm ngón tay tính toán nguyên nhân là tài khí của Thẩm gia, nếu xử lý không tốt, Thẩm gia sẽ có người gặp họa đổ máu đó.”

Thẩm Mộ Dã: …………

“Không phải chứ nhóc còn nhỏ tuổi sao lại học cái thói thần côn đó rồi? Trước đây rốt cuộc là sống ở đâu vậy?”

Mặc dù mọi chuyện xảy ra trên xe trước đó quả thực có chút huyền hồ, nhưng Thẩm Mộ Dã căn bản không tin mấy thứ thần thần bí bí đó.

Đôi mắt đen láy của Thẩm Tri Âm nghiêm túc nhìn cậu.

“Ngươi không tin ta, vậy ngươi đi điều tra một chút đi, điều tra vị tài xế kia và người nhà của ông ta, trong vòng nửa tháng bọn họ sẽ có người nợ một khoản tiền rất lớn.”

Những thứ này đều là Thẩm Tri Âm nhìn ra từ tướng mạo của tài xế kia.

Bởi vì có dây dưa với Thẩm gia nên nàng mới nói với Thẩm Mộ Dã.

Đứa chất tôn này tuy có chút không lễ phép với trưởng bối, nhưng con người vẫn không tồi.

Huống hồ sau này nàng phải sống ở Thẩm gia, cũng coi như nợ nhân quả của Thẩm gia rồi, cho nên giúp đỡ bọn họ cũng là điều nên làm.

Thẩm Mộ Dã gật đầu qua loa.

“Biết rồi biết rồi.”

Thẩm Tri Âm nhìn một cái là biết cậu không hề nghe lọt tai lời mình nói, có chút tức giận phồng má.

“Ngươi không tin lời ta nói, vậy tự mình đi điều tra, ta đã nhắc nhở ngươi rồi đấy nhé.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Ta Là Cô Nãi Nãi Của Ngươi
Chương 2: Thẩm Mộ Dã: Lời Nguyền Rủa Thật Độc Ác!
Chương 3: Cảm Tạ Tiểu Thần Tiên Cứu Cái Mạng Chó Của Tôi
Chương 4: Thẩm Tri Âm: Ngao Ngao Ngao!
Chương 5: Đúng Là Cao Thủ
Chương 6: Ta Là Cô Nãi Nãi Của Nó
Chương 7: Chữ Ta Viết Là Cuồng Thảo
Chương 8: Giả Vờ Như Không Bói Ra
Chương 9: Alo Có Phải 110 Không Ạ?
Chương 10: Ta Thấy Việc Nghĩa Hăng Hái Làm
Chương 11: Đứa Trẻ Quỷ
Chương 12: Còn Không Mau Về Nhà Là Mất Vợ Đấy
Chương 13: Sao Trong Miệng Tôi Lại Có Mùi Sữa Thế Này
Chương 14: Ai Cướp Ta Chọc Người Đó
Chương 15: Thông Tin Bùng Nổ
Chương 16: Hổ Béo Đại Mễ
Chương 17: Hóng Hớt
Chương 18: Hóng Hớt Tại Trận
Chương 19: Cho Các Người Một Bất Ngờ Này
Chương 20: Tỉnh Táo Chưa Hả?
Chương 21: Thẩm Mộ Dã: Cháu Muốn Tu Tiên
Chương 22: Đặt Tên Đại Mễ Không Phải Là Lừa Đảo Sao?
Chương 23: Tôi Nói Cô Bé Là Cao Thủ Các Người Có Tin Không?
Chương 24: Tiểu Tổ Tông Cho Họ Biết Tay
Chương 25: Thôn Tiểu Dương
Chương 26: Động Vật Nhỏ Dò La Tin Tức
Chương 27: Tôi Cảm Thấy Bây Giờ Rắn Sợ Cô Hơn
Chương 28: Kinh Hỉ
Chương 29: Bầy Sói Tổn Thất
Chương 30: Mẹ Của Bạch Khả Khả
Chương 31: Một Ngàn Một Tấm
Chương 32: Tai Nạn Xe Cộ
Chương 33: Tai Nạn Xe Cộ Không Đơn Giản
Chương 34: Bạch Khả Khả Báo Thù
Chương 35: Cháu Bị Thiếu Não Hả
Chương 36: Khí Vận Bị Đánh Cắp
Chương 37: Kẻ Trộm Khí Vận
Chương 38: Pha Này Đúng Là Lấy Oán Báo Ơn
Chương 39: Không Động Não Sẽ Bị Ngốc Đấy
Chương 40: Mở Quỷ Môn
Chương 41: Trục Vớt Hài Cốt
Chương 42: Chuột Lão Đại
Chương 43: Chân Thoại Phù, Thẩm Vấn
Chương 44: Thế Thân Cổ
Chương 45: Phản Kích
Chương 46: Báo Ứng Của Triệu Gia
Chương 47: Sự Báo Thù Của Quỷ
Chương 48: Ác Giả Ác Báo
Chương 49: Mưu Tính Của Vương Gia
Chương 50: Vô Số Quả Dưa Chấn Động Của Nhà Họ Vương
Chương 51: Báo Ứng Của Vương Vọng Bắt Đầu
Chương 52: Người Nhà Họ Vương Bị Đánh
Chương 53: Chân Tướng, Bà Cụ Vương Phát Điên
Chương 54: Báo Ứng Của Nhà Họ Vương
Chương 55: Kết Cục Của Vương Gia
Chương 56: Thẩm Ngọc Trúc
Chương 57: Thẩm Ngọc Trúc Đa Sầu Đa Cảm
Chương 58: Đứa Nhỏ Này Thật Sự Tò Mò Với Mọi Thứ A
Chương 59: Chú Có Bản Lĩnh Trộm Hoa Thì Có Bản Lĩnh Ra Đây A
Chương 60: Cháu Chẳng Yên Tâm Chút Nào Hết
Chương 61: Sao Không Giảng Võ Đức Mà Lại Báo Cảnh Sát Rồi?
Chương 62: Thẩm Tri Âm: Nói Hươu Nói Vượn Gì Mà Trúng Phóc Thế
Chương 63: Đơn Mộc Linh Căn
Chương 64: Nó Là Vật Sống Mà
Chương 65: Tiểu Cô Nãi Nãi Đánh Nhau Chưa Từng Thua
Chương 66: Chồn Hương Thành Tinh
Chương 67: Thanh Ngọc Liên
Chương 68: Đối Chiến Đại Xà
Chương 69: Dụ Dỗ Chồn Hương Xuống Núi
Chương 70: Chúng Ta Có Phải Đã Quên Mất Gì Rồi Không?
Chương 71: Nhất Định Là Tiểu Cô Nãi Nãi Đang Nhớ Cậu Rồi
Chương 72: Sóng Gió Triển Lãm Tranh
Chương 73: Cậu Ấy Chết Rồi Nha
Chương 74: Hóng Hớt Lại Hóng Trúng Người Nhà
Chương 75: Ông Đang Kinh Ngạc Cái Gì Chứ
Chương 76: Giải Quyết Rắc Rối
Chương 77: Thẩm Mộ Dã Thành Công Dẫn Khí Nhập Thể
Chương 78: Hậu Truyện Nhà Họ Lý
Chương 79: Tần Trăn: Cô Có Tin Tôi Báo Cảnh Sát Bắt Ngay Tại Trận Không
Chương 80: Nữ Chính Truyện Cẩu Huyết Bước Ra Đời Thực
Chương 81: Chữa Bệnh Cho Tần Ba Ba
Chương 82: Đơn Thuốc
Chương 83: Đây Chính Là Người Các Ông Muốn Tìm
Chương 84: Là Thịt Rắn Đó
Chương 85: Là Học Sinh Thì Oai Lắm À
Chương 86: Tôi Muốn Xuống Xe!
Chương 87: Cứu Thoát Thành Công
Chương 88: Bắt Được Hung Thủ
Chương 89: Muốn Đến Thần Nông Giá
Chương 90: Trốn Đi Chơi
Chương 91: Xem Quẻ
Chương 92: Không Phải Như Cô Nghĩ Đấy Chứ
Chương 93: Hóng Hớt Hay Không Không Quan Trọng, Chủ Yếu Là Ngứa Mắt Tra Nam
Chương 94: Quần Chúng Xem Náo Nhiệt Hai Mắt Sáng Rực: Có Dưa Lớn!
Chương 95: Bà Lão Giở Thói Ăn Vạ
Chương 96: Bà Lão Độc Ác Bị Đánh
Chương 97: Bà Lão Họ Vương Nhận Tội
Chương 98: Không Ngờ Quỷ Còn Dùng Được Như Thế Này
Chương 99: Dịch Vụ Đánh Thuê Nhận Không? Mười Vạn Một Lần
Chương 100: Âm Binh
Chương 101: Thẩm Tri Âm Dạy Phù Trận
Chương 102: Các Giáo Viên Đến Từ Địa Phủ
Chương 103: Linh Thú Trong Hồ
Chương 104: Sinh Vật Khổng Lồ
Chương 105: Món Quà Của Linh Quy
Chương 106: Tiểu Bí Cảnh
Chương 107: Bế Quan, Luyện Khí Tầng Chín
Chương 108: Đó Là...
Chương 109: Toàn Quy
Chương 110: Tham Gia Yến Tiệc
Chương 111: Các Ngươi... Muốn Làm Đàn Em Của Ta?
Chương 112: Hoán Mệnh Phù
Chương 113: Cô Bạn Thân Rắn Rết
Chương 114: Thẩm Mộc Cẩn Hóng Dưa
Chương 115: Thương Đàm
Chương 116: Liễu Uẩn Vừa Lên Đã Tặng Ngay Một Bạt Tai
Chương 117: Đã Tin
Chương 118: Chuẩn Bị Đón Tết
Chương 119: Không Khí Đón Tết Của Nhà Họ Thẩm
Chương 120: Tình Cảnh “Thảm Thương” Của Lưu Kiến An
Chương 121: Chân Ta Sao Lại Ngắn Thế Này
Chương 122: Lớn Lên Có Hứng Thú Đi Tòng Quân Không
Chương 123: Tới Đây, Khai Chiến Đi
Chương 124: Lưu Gia Đống Gặp Mẹ
Chương 125: Vạch Trần Thân Phận Tiêu Như Nguyệt
Chương 126: Ngửa Bài Với Tiêu Như Nguyệt
Chương 127: Tiểu Ngũ Ghen Rồi Kìa
Chương 128: Giọng “Dẹo” Của Ma Nữ
Chương 129: Vị Khách Không Mời
Chương 130: Cục Quản Lý Đặc Biệt
Chương 131: Bất Lực Với Tiêu Đề
Chương 132: “Thông Minh Tuyệt Đỉnh”
Chương 133: Bạn Gái Ngươi Sắp Biến Thành Bạn Gái Cũ Rồi
Chương 134: Tạo Nghiệp Mà, Rốt Cuộc Gã Đã Rước Phải Thứ Gì Thế Này!
Chương 135: Thế Giới Trong Gương
Chương 136: Hung Sát Ác Quỷ
Chương 137: Đồ Tể
Chương 138: Diệt Đồ Tể
Chương 139: Rời Khỏi Thế Giới Trong Gương
Chương 140: Đây Là Trận Pháp Tụ Linh
Chương 141: Tiểu Hữu, Người Còn Thu Đồ Đệ Không?
Chương 142: Phi Cương Xuất Thế
Chương 143: Trúc Cơ
Chương 144: Trảm Sát Phi Cương
Chương 145: Gây Rối Ở Bệnh Viện
Chương 146: Bịa Đặt Vô Lý
Chương 147: Xóa Bỏ Cấm Chế
Chương 148: Đâu Phải Là Thủy Liêm Động Ở Hoa Quả Sơn Chứ?
Chương 149: Lấy Mật Ong
Chương 150: Ong Chúa Sắp Lột Xác Thành Linh Trùng
Chương 151: Tiểu Cô Nãi Nãi Giúp Cháu Một Tay Với
Chương 152: Đồng Ý Đến Cục Quản Lý Đặc Biệt
Chương 153: Gặp Phải Quân Uyên
Chương 154: Ta Giúp Ngươi Xả Giận, Có Bồi Thường Gì Không
Chương 155: Minh Đế Bị Lừa Thê Thảm
Chương 156: Đùa Cái Gì Quốc Tế Thế
Chương 157: Thầy Giáo Nhỏ Họ Thẩm
Chương 158: Tâm Pháp Tu Luyện
Chương 159: Tục Cốt Đan
Chương 160: Giao Dịch Với Cục Quản Lý Đặc Biệt
Chương 161: Ta Tên Quân Uyên
Chương 162: Có Biết Uống Rượu Không Được Lái Xe Không?
Chương 163: Chúng Ta Tuy Là Địa Phủ, Nhưng Cũng Phải Theo Kịp Thời Đại
Chương 164: Vì Uống Rượu Mà Vạch Trần Chuyện Xấu Của Nhau
Chương 165: Lũ Nhóc Nặn Quả To Hết Cho Bà
Chương 166: Trận Ném Tuyết Này Đúng Là Quá Sức Khốc Liệt
Chương 167: Cậu Nghe Mà Tức Nghẹn Cả Lồng Ngực
Chương 168: Cóc Ghẻ Bình Phẩm Con Người
Chương 169: Tiểu Cô Nãi Nãi Bảo Vệ Cháu!
Chương 170: Ong Chúa Lột Xác Thành Linh Trùng
Chương 171: Quy Hoạch Hoa Viên Nhà Họ Thẩm
Chương 172: Fan Cuồng Lẻn Vào Lúc Nửa Đêm
Chương 173: Đừng Có Bắt Cóc Đạo Đức Với Tôi, Giờ Tôi Không Có Đạo Đức Đâu
Chương 174: Từ Dì Biến Thành Mẹ Đẻ
Chương 175: Là Cô Ép Tôi Tung Tuyệt Chiêu Đấy
Chương 176: Câu Chuyện Cẩu Huyết Của Nhà Fan Cuồng
Chương 177: Đứa Trẻ Bị Bóp Nghẹt Đến Chết
Chương 178: Mẹ Kế Độc Ác Bị Đánh
Chương 179: Dịch Vụ Hậu Mãi
Chương 180: Mẹ Ruột Của Cô Có Lời Nhờ Tôi Chuyển Lời
Chương 181: Thẩm Tri Âm: Cái Nhà Này Không Có Ta Là Tan Nát
Chương 182: Cô Không Tin Thì Tự Nấu Mà Ăn Đi
Chương 183: Cái Nhà Này Không Có Nàng Sớm Muộn Gì Cũng Loạn!
Chương 184: Thẩm Tri Âm Trèo Cây
Chương 185: Đợi Đứa Tứ Chất Tôn Vô Dụng Của Người Với!
Chương 186: “Thú Cưng” Của Thẩm Tri Âm
Chương 187: Ngươi Đừng Có Qua Đây!
Chương 188: Bắt Nạt Con Nít, Đồ Không Biết Xấu Hổ
Chương 189: Báo Gấm Lại Đến
Chương 190: Thế Là Đã Đánh Nhau Rồi Sao?!
Chương 191: Quả Dưa Của Vu Hân Nhiên
Chương 192: Khá Lắm, Kích Thích Thật!
Chương 193: Quả Dưa Nhà Họ Trịnh
Chương 194: Cây Thanh Mai
Chương 195: Quần Chúng Ăn Dưa Đông Như Thế, Thêm Một Thẩm Mộc Cẩn Tôi Thì Đã Làm Sao!
Chương 196: Vô Đề
Chương 197: Củ Mài Rừng
Chương 198: Sao Lại Thế Này!
Chương 199: Tìm Thức Ăn Ngày Mưa
Chương 200: Không Phải Ai Cũng Có Số Hưởng Nằm Thắng
Chương 201: Ngọc Melo
Chương 202: Bạch Lạc Hoàn Toàn Xé Bỏ Lớp Mặt Nạ
Chương 203: Bản Thân Ông Suýt Nữa Bị Trúng Độc Nhập Viện
Chương 204: Quả Dưa Lớn Thời Thơ Ấu Của Bạch Lạc
Chương 205: Làm Thật Đấy À
Chương 206: Kết Cục Của Nhà Họ Trịnh
Chương 207: Bạch Lạc Suy Sụp
Chương 208: Kẻ Muốn Đánh Người Nguyện Chịu
Chương 209: Bắt Cá Trong Sóng Biển
Chương 210: Đường Ai Nấy Đi
Chương 211: Mấy Kẻ Kia Là Tội Phạm Bị Truy Nã!!
Chương 212: Không Phải Chứ... Phỏng Đoán Của Các Người Sao Càng Lúc Càng Vô Lý Vậy?
Chương 213: Cá Voi Sát Thủ
Chương 214: Tiểu Cô Nãi Nãi Của Tôi Bảo Người Có Thể Đỡ Đạn
Chương 215: Bị Bắt
Chương 216: Thẩm Mộc Cẩn Độc Mồm Độc Miệng
Chương 217: Đảo Mê Lạc
Chương 218: Giải Cứu Động Vật Hoang Dã
Chương 219: Ngươi Tưởng Chỉ Mình Ngươi Đông Người Chắc?
Chương 220: Bỏ Móng Vuốt Ra, Đừng Có Không Biết Lớn Nhỏ

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Cả Nhà Cưng Chiều
Chương 2: Thẩm Mộ Dã: Lời Nguyền Rủa Thật Độc Ác!

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2: Thẩm Mộ Dã: Lời Nguyền Rủa Thật Độc Ác!
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...