Thiên Kim Giả Tỉnh Ngộ, Dứt Sạch Người Thân - Chồng Tồi Ngu Ngốc Hối Hận Muộn Màng Hối Hận Muộn Màng – Chương 20: Giang Tinh Vãn cảm thấy mình bị theo dõi rồi
Thiên Kim Giả Tỉnh Ngộ, Dứt Sạch Người Thân - Chồng Tồi Ngu Ngốc Hối Hận Muộn Màng Hối Hận Muộn Màng
Nhưng lòng hiếu kỳ có lớn đến mấy thì cũng không quan trọng bằng an toàn tính mạng. Cô lại quay trở về vị trí thí nghiệm của mình, bắt đầu viết nhật ký quan sát thí nghiệm.
Dựa theo nhật ký hiển thị, tốc độ tế bào ung thư biến mất đang tăng nhanh, điều đó chứng tỏ suy nghĩ của cô là khả thi. Vậy thì phải chuẩn bị trước, kịp thời làm ra thuốc lâm sàng để sau này dùng cho thử nghiệm lâm sàng. Nếu như thử nghiệm lâm sàng cũng thông qua thì ung thư sẽ không còn là bệnh nan y không chữa được nữa!
Bất giác đã đến buổi chiều. Tiếng bụng đánh trống phản đối không đúng lúc vang lên, cực kỳ vang dội trong phòng thí nghiệm yên tĩnh.
Giang Tinh Vãn: "!!!"
Cô vội vàng ôm lấy bụng mình, sau đó lại cảm thấy đây chẳng qua là lẽ thường tình của con người nên nét mặt ngượng ngùng dần thả lỏng, thậm chí còn buông tay ra.
Ngay sau đó cô chống cằm nhìn về phía người đàn ông hoàn toàn không có chút chú ý nào đến mình. Vì ánh sáng dần tối xuống nên anh đã bật đèn. Tài liệu dữ liệu trong tay cũng đã đổi thành một cuốn sách câu chuyện khoa học viễn tưởng bằng tiếng Anh toàn bộ. Hóa ra trai công nghệ lạnh lùng cũng biết bắt trend đọc tiểu thuyết ngôn tình nữa cơ đấy.
Bận rộn cả một ngày, giọng nói của cô có chút uể uả: "Thầy Cố, làm việc trong phòng thí nghiệm của anh có bao ăn không?"
Cố Thừa Châu nghe thấy tiếng liền đặt cuốn sách xuống, nhìn về phía cô bên này. Cô gái gương mặt trắng như sứ, một tay chống cằm, trong mắt có nụ cười nhè nhẹ. Xem ra thí nghiệm tiến hành rất thuận lợi.
"Cô nên hiểu rõ, cô vừa rồi không phải là đang làm việc cho phòng thí nghiệm của tôi."
Giang Tinh Vãn đứng dậy vươn vai một cái: "Thí nghiệm nếu như thành công thì phòng thí nghiệm này sẽ nổi tiếng toàn cầu, sự đầu tư của anh đối với tôi coi như là chi phí quảng cáo giai đoạn đầu đi, có thể không hỏi những điều không nên hỏi. Nhưng nếu như thật sự có vấn đề thì sẽ không muốn phòng thí nghiệm của mình nổi tiếng đâu nhỉ."
Cố Thừa Châu cũng đứng dậy theo: "Lý do này cưỡng ép coi như chấp nhận được."
Anh bước đi ra ngoài phòng thí nghiệm, đồng thời gửi tin nhắn bảo Tần Thiếu Xuyên cùng đi ăn cơm. Tần Thiếu Xuyên hoảng hoảng hốt hốt chạy tới: "Trời ơi A Cửu, hôm nay cậu bị đoạt xá rồi sao? Lại còn có thể chu đáo gọi tôi đi ăn cơm nữa cơ đấy?"
Trước đây một khi đã bắt tay vào nghiên cứu thì Cố Thừa Châu có thể ba ngày không ăn không ngủ. Nghiên cứu kết thúc thì anh ta đã bị mệt gục rồi, thế nhưng Cố Thừa Châu vẫn có thể như người không có chuyện gì tiếp tục tham gia hai buổi hội thảo công nghệ nữa. Cho nên cái người mình đồng da sắt như vậy lại có thể nghĩ tới chuyện "ăn cơm", bản thân chuyện này đã là bất khả tư nghị rồi!
Lời vừa dứt thì anh ta đã nhìn thấy Giang Tinh Vãn đi ra cùng. Cô hình như là rất gấp gáp: "Đi thôi chứ, chết đói tới nơi rồi!"
Tần Thiếu Xuyên: "!!!"
Giục giã như vậy, Cố Thừa Châu chẳng phải sẽ lạnh mặt bảo cô cút sao. Tuy nhiên giây tiếp theo! Chìa khóa xe đã bị ném vào tay anh ta.
Cố Thừa Châu: "Đi lái xe đi."
Trái tim Tần Thiếu Xuyên trong giây đập biến thành con gà gáy thét. Cái này không khoa học! Cái này không thực tế!
Trong xe. Ghế phụ lái để một số thiết bị chơi game nên Giang Tinh Vãn và Cố Thừa Châu chỉ có thể ngồi ở phía sau. Vốn tưởng rằng Cố Thừa Châu sẽ từ chối, dù sao cái người này xoi mói đến nhường nào thì Tần Thiếu Xuyên đã từng chứng kiến rồi. Thế nhưng không ngờ Cửu gia lừng lẫy lại chẳng hề nói câu nào, âm thầm kéo cửa xe phía sau ra.
Tần Thiếu Xuyên: "!!!"
Hôm nay nhận phải quá nhiều sự hoảng sợ khiến anh ta đều có chút cảm thấy bản thân đi vào ảo cảnh rồi. Không nhịn được liền véo bản thân một cái. Đau quá! Anh ta không dám kêu thành tiếng, âm thầm siết chặt vô lăng.
Trong xe có hương thơm tinh dầu rất dễ chịu khiến người ta vô thức thả lỏng xuống. Giang Tinh Vãn tùy ý tựa vào lưng ghế, hạ cửa xe xuống một chút, thổi làn gió nhẹ, nhắm mắt dưỡng thần. Mái tóc đen mượt như gấm vóc khẽ đung đưa theo làn gió nhẹ, cắt ánh sáng và bóng tối thành vô số hình dạng. Mỗi một hình dạng đều không tuân theo quy luật của vũ trụ nhưng lại có thể dung hợp vào nhau một cách vô cùng tự nhiên, không một vết xước.
Gương mặt cô là trung tâm của những ánh sáng và bóng tối này. Ánh sáng mềm mại đè lên từng lớp từng lớp, làm tôn lên ngũ quan của cô càng thêm tinh tế.
Cố Thừa Châu đột nhiên mở một ngăn kéo nhỏ bên cạnh ra, lấy ra một cây bút và một cuốn sổ tay. Anh cúi đầu, đầu bút tạo ra tiếng "xột xoạt" trên giấy. Rất nhanh, một người ánh sáng bóng tối ba chiều hiện lên trên giấy. Anh nhíu mày, đột nhiên lại nhìn về phía Giang Tinh Vãn lần nữa. Lông mày liền chậm rãi giãn ra. Ngón tay khẽ di chuyển, bên cạnh người ánh sáng bóng tối liền có thêm một sơ đồ mạch điện.
Nét bút cuối cùng hạ xuống, trong mắt anh lóe lên một sự hài lòng.
Giang Tinh Vãn bất giác đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Cho đến khi Tần Thiếu Xuyên thắng gấp một cái rồi hô lên một tiếng "Đến rồi" thì cô mới chậm rãi mở mắt ra. Cô rất ít khi có thể ngủ thiếp đi trong một môi trường lạ lẫm. Hôm nay là một ngoại lệ. Nhưng cái tinh dầu đó quả thực không có vấn đề gì, cô chỉ đành quy cho việc dạo gần đây quá mệt mỏi mà thôi.
Bước xuống xe, cô đánh giá trang hoàng của nhà hàng này một chút. Tốt lắm. Là nhà hàng năm sao cao cấp nhất thành phố Đồng, cô chỉ mới tới một lần. Hồi đó là để chúc mừng Giang Nhiên nhận được học bổng của trường. Càng buồn cười hơn là vì cô ở nhà nghi ngờ Giang Nhiên có phải đã ăn trộm báo cáo nghiên cứu của cô hay không nên người nhà họ Giang liền bảo cô mời khách. Lúc đó cô ngốc ngếch tưởng rằng thật sự đã hiểu nhầm Giang Nhiên rồi nên còn tự bỏ tiền túi ra nữa cơ đấy. Tiền thưởng tác phẩm thí nghiệm trong chớp mắt cạn sạch. Bây giờ nhớ lại thật sự hận không thể xuyên không quay về tự tát cho bản thân lúc đó một phát.
Tần Thiếu Xuyên mỗi lần đến một nơi đều sẽ nếm thử tất cả đồ ăn ngon ở địa phương đó, cho nên món ăn gọi ra đều là những món làm tốt nhất ở đây. Giang Tinh Vãn là thật sự đói rồi, toàn bộ quá trình không tham gia vào cuộc trò chuyện của hai người bọn họ, chỉ muốn cắm đầu ăn cơm. Tuy nhiên cô giấu giếm rất tốt, trông động tác rất tao nhã, đang từ tốn thưởng thức sự tuyệt vời của thức ăn. Nhưng trên thực tế, cô vì không có quy矩 gì nên bị nhà họ Giang phạt rất nhiều lần rồi mới khắc sâu sự tao nhã này vào trong xương tủy. Chỉ là... Có chút nghẹn.
Cố Thừa Châu gọi phục vụ, phá lệ gọi một phần canh. Tần Thiếu Xuyên lại một lần nữa kinh ngạc. Cái tên này chẳng phải chỉ thích uống nước lọc, chưa bao giờ uống canh sao?
Chờ đến khi canh được bưng lên bàn, Cố Thừa Châu quả nhiên không đụng vào, ngược lại Giang Tinh Vãn tiêu thụ giúp hai bát nhỏ.
Tần Thiếu Xuyên: "..."
Anh ta luôn cảm thấy có gì đó kỳ kỳ. Nhưng cái cảm giác đó lại không nói ra lời được.
Giang Tinh Vãn cảm thấy mình bị theo dõi rồi, ngước mắt lên liền đụng phải ánh mắt dò xét đó của Tần Thiếu Xuyên.
Cô: "???"
Dáng vẻ ăn vừa rồi xấu xí lắm sao?
"Tôi đi vệ sinh một chút."
Cô dưới sự chú ý của Tần Thiếu Xuyên quay người đi thẳng, dứt khoát đóng cửa lại.
Tần Thiếu Xuyên: "..."
Cố Thừa Châu lúc này mới múc một bát canh, nếm thử hương vị.
"Cũng không tồi, cậu có thể nói với ông cụ nhà cậu rồi, nhà hàng này đáng để thu mua đấy."
Tần Thiếu Xuyên lập tức bừng tỉnh, vui vẻ đáp lại một câu: "Được thôi!"
Nhưng rất nhanh lại cảm thấy không đúng. Hai người bọn họ tới thành phố Đồng, một người là gặp phải nút thắt trong mảng đổi mới công nghệ, người còn lại thì bị ném tới để khảo sát thị trường. Tới được gần một tháng rồi, Tần Thiếu Xuyên đã nhắm trúng nhà hàng này. Nhưng lại lo lắng thu mua xong bị lỗ vốn thì sẽ bị gậy của ông cụ nhà mình đánh thành kẻ trí tuệ kém. Lúc này mới cầu xin Cố Thừa Châu giúp đỡ xem hộ. Chỉ tiếc là Cố Thừa Châu xưa nay khó mở miệng vàng, anh ta có ăn vạ cũng không nhận được sự chỉ điểm.
Sao hôm nay lại sảng khoái như vậy cơ chứ. Nếu không phải Cố Thừa Châu xưa nay luôn rất đáng tin cậy thì anh ta đều phải nghi ngờ đối phương có phải là muốn gài bẫy mình rồi hay không.













