Thiên Kim Giả Tỉnh Ngộ, Dứt Sạch Người Thân - Chồng Tồi Ngu Ngốc Hối Hận Muộn Màng Hối Hận Muộn Màng – Chương 19: Tin tốt, động lòng! Tin xấu, là động sát tâm!
Thiên Kim Giả Tỉnh Ngộ, Dứt Sạch Người Thân - Chồng Tồi Ngu Ngốc Hối Hận Muộn Màng Hối Hận Muộn Màng
Ở bệnh viện, Giang Tinh Vãn đã chặt đứt con đường bên phía Mạnh Trường Viên, mà hiện tại, chính tay cô ta đã chặt đứt đường lùi của Giang Tinh Vãn. Không có môi trường mô phỏng của phòng thí nghiệm, mấy con chuột bạch đó của Giang Tinh Vãn cứ chờ chết đi! Mất đi chuột bạch thí nghiệm... Cô ta để xem Giang Tinh Vãn làm sao tranh giành nghiên cứu thuốc chống ung thư với cô ta nữa!
Khi ánh mắt của Cố Thừa Châu rơi trên người cô ta, cô ta lại một lần nữa đau buồn rơi lệ: "Nhưng sự cố gắng của chị chẳng phải là thành dã tràng xe cát sao. Chị ấy chắc chắn sẽ rất đau khổ, em lo chị ấy sẽ nghĩ không thông mất."
Cố Thừa Châu một lần nữa đụng phải đôi mắt đỏ ửng của cô ta, ngọn lửa giận trong lòng lại càng lớn hơn: "Đó là do cô ta tự làm tự chịu!"
Thẩm Bán Thành hả hê trên nỗi đau của người khác: "Trước đây Giang Tinh Vãn cậy vào việc thầy hướng dẫn cho tài nguyên nên đã giật được mấy giải thưởng, kết quả sau khi em đến phòng thí nghiệm thì thầy hướng dẫn lại coi trọng em hơn. Cô ta mất đi tài nguyên liền biến thành kẻ tầm thường, trong lòng liền mất cân bằng ngay. Hiện tại cuối cùng cũng có thể cho cô ta biết bản thân rốt cuộc là cái loại hàng gì rồi, tôi thật sự là mong chờ quá đi mất."
Dung Hòa nhíu mày: "Cậu mong chờ cái gì cơ?"
Thẩm Bán Thành tựa vào lưng ghế sofa: "Mong chờ Đại hội Giao lưu Học thuật mười mấy ngày nữa đấy chứ còn gì nữa. Tôi phải đi xem xem, cô ta đem mấy con chuột chết đi dự thi như thế nào, lại làm sao thân bại danh liệt trong giới học thuật!"
Nói rồi nói rồi, bản thân anh ta lại tự bật cười lên: "Cái đứa đàn bà đó đoạn tuyệt quan hệ hủy hôn khiến A Cửu mất mặt lớn như vậy, lần này tới lượt bản thân cô ta rồi, đây chính là tự làm tự chịu mà!"
Xung quanh một trận cười rộ lên. Giang Nhiên có chút sốt ruột dậm dậm chân: "A Châu, đừng như vậy mà, em... chị..."
Cố Thừa Châu lại không có ý ngăn cản đám bạn đó, ngược lại nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô ta: "Nhiên Nhiên, ở đây không khí ngột ngạt quá, anh đưa em về nhà trước nhé, nha?"
Giang Nhiên dường như vẫn vì chuyện của Giang Tinh Vãn mà đắn đo do dự, nhưng lại giống như không muốn làm trái lại ý tốt của đối phương, cuối cùng chỉ đành khó xử gật gật đầu. Trong lòng thì sớm đã nở hoa rồi.
Thực ra Cố Thừa Châu chỉ mới tiết lộ với cô ta. Ngay từ ba tháng trước, nhà họ Cố trong một lần tình cờ đã móc nối được với Lâm gia - đại gia tộc siêu cấp ở thủ đô. Lâm gia rất coi trọng nhà họ Cố, thời gian tới sẽ có chuyên viên đến đàm phán hợp tác một dự án lớn. Nếu như nhà họ Cố có thể nắm bắt được cơ hội này thì không chỉ có thể bước lên một tầm cao mới mà còn có thể chen chân vào giới quyền quý thủ đô.
Cô ta nếu như có thể nắm giữ được trái tim của Cố Thừa Châu thì có thể cùng nhau mở rộng vòng kết nối xã giao. Nếu như có thể nắm bắt được người đàn ông chất lượng cao như Cửu gia thì tốt nhất, nếu như không nắm bắt được thì Cố Thừa Châu cũng là một sự lựa chọn không tồi.
"Có chút lạnh." Bước ra khỏi hội sở, một luồng gió lùa qua khiến vai cô ta run lên một cái.
Cố Thừa Châu không chút ngần ngại cởi áo khoác của mình ra khoác lên người cô ta: "Cảm ơn anh."
Nùng nịu đắn đo nhưng lại không địch nổi sự bá đạo của Cố Thừa Châu, cuối cùng chỉ đành e ấp chấp nhận. Cố Thừa Châu cưng chiều véo véo sống mũi cô ta: "Khách khí với anh làm gì, đi thôi, lên xe trước đã."
Đưa Giang Nhiên về nhà, vừa hay phía công ty có việc cần anh xử lý nên anh đã dịu dàng từ chối lời mời cùng ăn cơm tại nhà họ Giang của Giang Nhiên, nhanh chóng quay về công ty.
Trợ lý Tống Hải lập tức đưa tài liệu qua: "Là phía chuyên viên bên Lâm gia đã phản hồi rồi ạ, sau khi xem qua bản kế hoạch của chúng ta thì đã chốt lịch trình, ước tính là nửa tháng nữa sẽ tới thành phố Đồng. Ý của chuyên viên là bản kế hoạch tiếp tục viết xuống dưới, bởi vì ông ấy hy vọng có thể hợp tác lâu dài với Tập đoàn Cố thị."
Cố Thừa Châu vui mừng khôn xiết, không khỏi kích động đập mạnh xuống bàn một cái. Hiện tại Tập đoàn Cố thị và Tập đoàn Giang thị coi như ngang tài ngang sức, bất phân thắng bại. Nhưng nếu như hợp tác với Lâm gia thì Tập đoàn Cố thị sẽ một mình cưỡi ngựa tuyệt trần!
"Tốt, cậu dặn phòng kế hoạch lập tức tăng ca tăng kíp mà viết!"
Chuyện này vốn dĩ chẳng có vấn đề gì. Thế nhưng Tống Hải lại lộ vẻ khó khăn: "Cố tổng, chúng ta năm đó để khiến Lâm gia hài lòng đã viết hàng trăm bản kế hoạch, cuối cùng vẫn là do cô Giang đích thân ra tay mới lấy được ý định hợp tác đấy ạ."
Anh ta chỉ cần nhớ lại thời gian tăng ca đó là thấy cuộc đời tối măm không ánh sáng: "Hơn nữa bản kế hoạch này là của cô Giang, chỉ có cô ấy mới hiểu tư tưởng cốt lõi, muốn viết tiếp e là phải nhờ cô ấy tới giúp một tay rồi ạ."
Năm đó hàng trăm người ở phòng kế hoạch thức trắng một tháng trời cũng không bằng hiệu suất một tiếng đồng hồ của Giang Tinh Vãn. Tất nhiên, điều quan trọng nhất là, dù cho phòng kế hoạch có liều cả cái mạng già này thì cũng chẳng có năng lực viết ra được cái thứ đẳng cấp cao như của Giang Tinh Vãn.
Tuy nhiên, dựa vào địa vị của Cố Thừa Châu đối với Giang Tinh Vãn mà nói, chuyện này một cuộc điện thoại là có thể giải quyết được. Nhưng rất nhanh, Tống Hải đột nhiên nhận ra một điều: "Chỉ là... hai người..." Vừa mới hủy hôn xong người ta còn có thể tới làm culi cho anh sao?
Cố Thừa Châu lại một lần nữa giở xem bản kế hoạch đó. Mỗi một suy nghĩ và kế hoạch thực hiện đều cực kỳ chi tiết, hơn nữa phương án đa dạng, có thể đáp ứng được sở thích của các độ tuổi khác nhau. Quả thực rất chất lượng. Giang Tinh Vãn quả thực là có chút tài năng.
Chỉ tiếc là... Anh nhớ tới những lời nói đó của Giang Nhiên, trong mắt không khỏi lóe lên vài phần gắt gỏng: "Tôi đã nói rồi, đi bảo phòng kế hoạch nghĩ cách! Tôi trả lương nuôi bọn họ không phải để bọn họ tới dưỡng lão đâu!"
Anh còn không tin. Mất đi Giang Tinh Vãn thì anh không lấy được dự án của Lâm gia nữa chắc!
Giang Tinh Vãn quay trở về phòng thí nghiệm của Cố Thừa Châu, không ngờ Cố Thừa Châu lại về sớm hơn, đang ngồi bên cửa sổ xem dữ liệu thí nghiệm. Con mèo máy vươn vai một cái, sau khi nhìn thấy cô thì trong đôi mắt điện lực màu hổ phách giống như có dòng điện xẹt qua, lập tức nhảy vào lòng cô. Cái móng nhỏ còn chỉ chỉ vào lồng chuột bạch bên cạnh.
Hôm nay mèo mèo đã bảo vệ một đám rác rưởi nhỏ đấy nhé! Trong biểu cảm có chút tự hào nho nhỏ.
Giang Tinh Vãn xoa xoa đầu nó, có chút tò mò không biết con mèo này có phải đã nảy sinh tư duy tự thói hay không. Dù sao dù cho là mèo thật thì cũng chưa chắc có thể chuyển đổi biểu cảm mượt mà đến nhường này. Đồng thời trong lòng cũng không khỏi thán phục sức sáng tạo trong mảng công nghệ của Cố Thừa Châu.
Hít sâu một hơi, cô mỉm cười cất lời: "Cảm ơn anh."
Trông thì có vẻ như cô đang nói với con mèo nhỏ, thực ra là đang cảm ơn Cố Thừa Châu. Chuyện ở bệnh viện không thể nào lại trùng hợp như vậy được.
Cố Thừa Châu đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, giọng điệu thản nhiên: "Cũng giống như lý lẽ cô bảo vệ mấy con chuột bạch của cô mà thôi."
Ngụ ý trong lời nói: Cô bảo vệ mấy con chuột bạch của cô, cô có chờ mấy con chuột bạch đó tới cảm ơn cô không?
Giang Tinh Vãn: "..."
Cô tiến lại gần vài bước, phát hiện Cố Thừa Châu nghiên cứu lại là dữ liệu sóng não của con người. Cô lại nhớ tới vụ án mất tích thi thể ở nhà hỏa táng...
"Thầy Cố, anh chỉ có mỗi một cái phòng thí nghiệm này thôi sao?"













