Thà Làm Người Dưng – Chương 5: Người đàn ông tự tin thái quá
Thà Làm Người Dưng
Tiêu Tiêu không biết Tiêu Nam Khuếch đang nghĩ gì, anh ta ở lại trường làm giảng viên, xuất hiện ở đây cũng không tính là kỳ lạ, cô không nghĩ nhiều, lạnh giọng nói: "Tôi chuyển chuyên ngành rồi, ở ngành sinh hóa học thuộc khoa hóa học."
Lời của cô vừa thốt ra, ánh mắt Tiêu Nam Khuếch nhìn cô lập tức mang theo vài phần giễu cợt và khinh bỉ.
"Tốt quá rồi, chị ơi, chúng ta lại ở cùng nhau rồi. Anh hai ở lại trường làm giảng viên, cũng là ngành sinh hóa học đấy!"
Giọng nói vui vẻ của Tiêu Đông Noãn vang vọng bên tai, sắc mặt Tiêu Tiêu hơi trầm xuống, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, trong con ngươi đen láy toàn là sự chán ghét, không có nửa điểm vui vẻ.
Giữa việc chuyển sang chuyên ngành không thích và việc phải nhẫn nại với hai anh em nhà họ Tiêu, cô chọn cái sau.
Bởi vì cô cần phòng thí nghiệm.
Nghĩ đến đây, tâm trạng cô thả lỏng hơn một chút, nhìn về phía giáo viên trong khoa, đưa ra yêu cầu muốn sử dụng phòng thí nghiệm của mình.
"Là thế này, em học sinh, tân sinh viên thì không được sử dụng phòng thí nghiệm đâu, đây cũng là vì sự an toàn của các em mà thôi."
Giáo viên quản lý phòng thí nghiệm ôn hòa nói.
"Thầy ơi, em không tính là tân sinh viên đâu ạ, thầy có thể tra một chút, ba năm trước em từng học phụ ngành sinh hóa học một năm rồi." Tiêu Tiêu tiếp tục tranh thủ.
Giáo viên nghe vậy liền nhập thông tin cá nhân của cô vào máy để tra cứu, sau đó vẻ mặt trở nên có chút kỳ lạ, đối phương áy náy nhìn cô một cái: "Em học sinh họ Tiêu, rất làm tiếc phòng thí nghiệm vẫn không thể giao cho em được."
"Tại sao ạ?"
Tiêu Tiêu nhíu mày, trước đây cô đã từng học phụ ngành sinh hóa học, hơn nữa cũng từng độc lập xin sử dụng phòng thí nghiệm rất nhiều lần. Từ nhật ký ghi chép có thể thấy cô hoàn toàn có năng lực xin sử dụng phòng thí nghiệm.
Giáo viên thở dài một tiếng: "Xin lỗi em, thật sự không thể giao cho em được, ít nhất là trong ba tháng này em không thể độc lập xin sử dụng phòng thí nghiệm."
Giáo viên nhấn mạnh ba tháng, Tiêu Tiêu còn cái gì mà không hiểu nữa cơ chứ.
Sắc mặt cô trong phút chốc tái bệch đi!
Sao cô lại quên mất, cô có ba tháng quản chế, trong thời gian này, cô là một quả bom nổ chậm di động. Trong phòng thí nghiệm có nhiều sản phẩm hóa học như vậy, nhỡ đâu cô làm ra chuyện gì phản xã hội, ai sẽ chịu trách nhiệm chứ?
Sau ba tháng, cô cũng chưa chắc đã xin được phòng thí nghiệm, ai bảo cô đã có tiền án tiền sự rồi cơ chứ?
Từ thiên đường rơi xuống địa ngục chỉ trong một khoảng khoảnh khắc, sự đau đớn trên mặt Tiêu Tiêu không giấu nổi, ngay cả Tiêu Nam Khuếch cũng không kiềm chế được mà nhìn cô thêm hai cái.
Chỉ trong một khoảnh khắc, Tiêu Tiêu đã điều chỉnh xong cảm xúc, cô khách khí cảm ơn giáo viên rồi rời đi.
"Chị ơi..."
Tiêu Đông Noãn gọi một tiếng, nhưng lại không đuổi theo.
Tiêu Nam Khuếch nghĩ đến nét đau thương thoáng qua trên mặt Tiêu Tiêu vừa rồi, trong lòng vô cớ cảm thấy có chút không dễ chịu, anh ta vội vàng nói với Tiêu Đông Noãn một câu, "Em đi quanh khoa dạo chơi trước đi." Sau đó liền đuổi theo.
Tiêu Nam Khuếch chân dài, vài bước đã đuổi kịp Tiêu Tiêu: "Có chuyện gì thế? Ba năm trước em từng học phụ ngành sinh hóa học sao? Tại sao trong nhà lại không biết?"
Tiêu Tiêu nhấc mí mắt liếc anh ta một cái, bên trong không có sự giễu cợt, nhưng Tiêu Nam Khuếch lại cảm thấy tật xấu vớ vẩn.
Đúng vậy, học phụ một chuyên ngành, đây cũng coi là chuyện lớn rồi, vậy mà họ lại hoàn toàn không biết.
Anh ta mơ hồ nhớ thành tích của Tiêu Tiêu hình như rất tốt, nghĩ đến đây, anh ta nhíu mày: "Lúc đó em muốn đăng ký chuyên ngành gì?"
Tiêu Tiêu vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, Tiêu Nam Khuếch lại không biết điều cứ dồn dập gặng hỏi, cô cuối cùng cũng không nhẫn nại nổi mà giễu cợt lên tiếng: "Tôi thích cái gì, có quan trọng không?"
Sắc mặt Tiêu Nam Khuếch biến đổi, rõ ràng cũng nhớ tới chuyện 'khuyên lơn' Tiêu Tiêu đổi chuyên ngành năm đó. Lúc đó, dường như không có một ai hỏi qua cô thích cái gì, họ chỉ quan tâm Đông Noãn thích cái gì mà thôi.
Trong lòng có chút bực bội và một chút áy náy, anh ta lạnh giọng nói: "Sinh hóa học không thích hợp với con gái đâu."
"Em không cần phải vì muốn thân thiết với anh mà tự hành hạ bản thân đi học cái này."
"Em có học hay không, em vẫn là em gái của anh, đây là thực tế do sinh học quy định rồi."
Anh ta không nghĩ Tiêu Tiêu thật sự thích sinh hóa học, như vậy, chỉ có một nguyên nhân, Tiêu Tiêu học cái này là vì anh ta.
Anh ta nhớ lúc đó cô liều mạng muốn nói chuyện với anh ta, nhưng anh ta trước sau như một đều ngó lơ. Sau này có một lần thật sự không nhẫn nại nổi, anh ta lạnh giọng nói:
'Anh nói chuyện gì với em chứ? Nói về sự thay đổi hình thái phân tử, nói về mật mã gen em có nghe hiểu không?'
Sau lần đó, cô mới ngoan ngoãn được một thời gian dài.
Nghĩ đến chuyện cũ, thái độ anh ta dịu đi một chút, nhưng vẫn cao cao tại thượng dùng giọng điệu như ban ơn mà nói với cô:
"Sau này anh sẽ không không nói chuyện với em nữa đâu."
Nhìn dáng vẻ tự phụ này của anh ta, Tiêu Tiêu không kiềm chế được mà phát ra một tiếng khẩy nhẹ: "Hừ!"
Dáng vẻ này của cô khiến Tiêu Nam Khuếch vô cùng bất mãn:
"Nói năng đàng hoàng vào!"
Anh ta đã nhượng bộ rồi, cô còn làm nũng nữa là quá đà rồi đấy.
"Trời ạ! Đã là năm 3034 rồi, cái thể loại đàn ông tự tin thái quá như anh lại còn chưa tuyệt chủng sao?"
"Cậu hai thân mến ơi, anh thật sự là làm cho tôi được mở rộng tầm mắt rồi đấy."
Cô không muốn đấu khẩu đâu, ai bảo lúc tâm trạng cô không tốt, từng câu từng chữ của Tiêu Nam Khuếch đều đâm trúng phóc vào vết thương của cô chứ.
Đúng, ban đầu tiếp xúc với sinh hóa học đúng là vì Tiêu Nam Khuếch. Thế nhưng, về sau cô chọn cái này là vì cô thích.
Giờ đây cô không muốn nịnh bợ bất kỳ ai nữa!
Họ, đều không xứng!
Tiêu Nam Khuếch không biết từ tự tin thái quá có nghĩa là gì, nhưng nghe qua thì chẳng phải từ ngữ tốt đẹp gì, anh ta sa sầm mặt mũi, sự nho nhã tri thức trên người biến đâu mất sạch, chỉ còn lại sự nghiệt ngã:
"Tiêu Tiêu, em đừng có mà hối hận!"
Hối hận? Làm sao có thể cơ chứ?
Chuyện cô hối hận nhất trong những năm qua chính là năm đó đã trở về nhà họ Tiêu, không có tự trọng mà đi lấy lòng những người gọi là người nhà của mình.
Tiêu Tiêu lười lãng phí lời lẽ với Tiêu Nam Khuếch, xoay người bỏ đi, chỉ để lại Tiêu Nam Khuếch cơn giận còn chưa tan.
Tiêu Nam Khuếch đứng một lúc, cũng đi theo rời khỏi.
Sau khi anh ta đi, từ góc rẽ bước ra một bóng hình thon dài.
Người đến mặc áo sơ mi quần tây, cho dù là giữa mùa hè, chiếc cúc áo sơ mi của anh cũng được cài một cách chỉn chu, tỉ mỉ, lộ ra chiếc cổ cao gầy, hướng lên trên là chiếc cằm kiên nghị và đôi môi mỏng. Sống mũi cao thẳng nhưng lại không mất đi vẻ tao nhã.
Nhìn ngược lên trên nữa là một đôi mắt sâu thẳm đầy thần thái, giấu sau lớp mắt kính mỏng, che đi sự sắc bén trong mắt.
Những sinh viên đi qua nhìn thấy anh đều kính cẩn chào một tiếng: "Giáo sư Nguyên!"
Nguyên Tông Toại khẽ gật đầu!
Anh không phải cố ý muốn nghe lén cuộc trò chuyện của hai người, chỉ là lúc đó anh vừa hay đi đến đây, mà hai người kia lại đang nói đến đoạn gay cấn, lúc đó anh bước ra thì thật không lịch sự chút nào, rồi bị ép phải nghe hết toàn bộ quá trình.
Tuy rằng không biết hai người có mối quan hệ như thế nào, nhưng lại không thể không nhận xét, cô gái đó mỉa mai người khác mỉa mai hay thật đấy.
Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, nhưng nghĩ đến mục đích đến trường hôm nay, nụ cười nơi khóe miệng anh lại giấu đi mất.
Cũng không biết lần này có thể tìm được 'Đoàn' hay không.
Ba năm rồi, 'Đoàn' cứ như biến mất hoàn toàn vậy, không hề có bất kỳ tin tức nào.
Vì vậy, anh không tiếc đến đây làm giảng viên, chỉ hy vọng có được tin tức của 'Đoàn', tiếc là, lại chẳng thu hoạch được gì!
Phía bên kia, Tiêu Tiêu và Tiêu Nam Khuếch tách ra xong liền đi ra khỏi trường học.
Đã phòng thí nghiệm không dùng được, cô cũng không vội nữa, cô muốn đi thăm bà ngoại trước.
Ba năm rồi, bà ngoại vẫn tốt chứ?
"Cái gì? Không có người?"
Tiêu Tiêu nhíu mày:
"Y tá có thể giúp tôi tra lại một lần nữa được không?"
"Đúng là không có bệnh nhân này thật, chúng tôi tra được bà ấy ba năm trước đã xuất viện rồi."
Y tá cho Tiêu Tiêu xem nhật ký ghi chép trong máy tính.
Tiêu Tiêu xem thời gian một chút, thời gian bà ngoại xuất viện chính là không lâu sau khi cô vào tù.
Là bệnh của bà ngoại chữa khỏi rồi sao? Tiêu Bắc Vọng lúc đó đúng là đã nói sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất phẫu thuật cho bà ngoại.
Tiêu Tiêu suy nghĩ một chút, bắt xe đi đến nhà họ Trần.













