Thà Làm Người Dưng – Chương 4: Đòi tiền
Thà Làm Người Dưng
Cho dù là Tiêu Bắc Vọng, nghe thấy ba mươi triệu cũng không kiềm chế được mà nhíu mày.
Tiêu Đông Noãn ở bên cạnh nhỏ giọng nói: "Em nghĩ chị không có tiền, cho nên..."
Trong lòng Tiêu Bắc Vọng dấy lên sự ấm áp, người em gái này của anh ta thật sự quá tốt bụng rồi.
Chẳng phải chỉ là ba mươi triệu thôi sao?
Anh ta đưa là được chứ gì! Chỉ cần có thể làm cho em gái vui vẻ.
Anh ta trở về phòng lấy ra cuốn séc, viết một tờ séc rồi ném xuống trước mặt Tiêu Tiêu:
"Cho em đấy!"
Ánh mắt anh ta tràn ngập sự coi thường và khinh bỉ, như thể đang giễu cợt Tiêu Tiêu.
Nhìn tờ séc rơi trên mặt đất, Tiêu Tiêu ngước mắt nhìn Tiêu Bắc Vọng, trong đôi mắt không có chút nhiệt độ nào:
"Tiêu tổng, đừng làm ra cái bộ dạng ban ban ơn đó. Số tiền này là thứ tôi nên nhận được. Anh thuê người làm việc cũng phải tốn tiền chứ? Anh trả lương cho nhân viên dưới quyền cũng phải bỏ tiền ra mà!"
"Tôi giúp em gái cưng của anh ngồi tù ba năm, lấy của anh ba mươi triệu, lẽ nào không đúng sao?"
"Em..."
Tiêu Bắc Vọng bị Tiêu Tiêu tức đến tột cùng, không kiềm chế được mà giằng lấy Tiêu Tiêu một cái. Mảnh áo T-shirt tay dài bị kéo đến mức biến dạng, Tiêu Tiêu để lộ ra hơn nửa bờ vai.
Tiêu Bắc Vọng vốn dĩ đang định nói gì đó, thế nhưng, khi nhìn thấy vết sẹo lớn trên vai Tiêu Tiêu, anh ta đột nhiên sững người.
"Em thế này là... làm sao vậy?"
Tiêu Tiêu liếc mắt nhìn qua, thấy vết sẹo trên vai mình, ánh mắt cô trầm xuống, hất tay Tiêu Bắc Vọng ra, kéo lại cổ áo, thong thả nói: "Anh không nhìn thấy sao? Bị thương đấy."
"Bị thương thế nào?"
Tiêu Bắc Vọng nhíu mày, sao anh ta lại không biết chuyện này?
Tiêu Tiêu nghe vậy liền giễu cợt nhìn anh ta: "Tiêu tổng, anh tưởng nhà tù là nơi nào chứ?"
Một tiếng Tiêu tổng khiến Tiêu Bắc Vọng lại muốn bốc hỏa, nhưng nhìn thấy đôi mắt giễu cợt của Tiêu Tiêu, ngọn lửa trong lòng anh ta lập tức tắt ngấm.
Anh ta có chút tật xấu tránh né ánh mắt của Tiêu Tiêu, như muốn chữa cháy mà nói: "Anh đã cho người dàn xếp rồi mà, họ đều nói em ở bên trong sống rất tốt!"
"Hả!"
Tiêu Tiêu không kiềm chế được mà cười một tiếng, ánh mắt lạnh đi, trực tiếp đẩy Tiêu Bắc Vọng và Tiêu Đông Noãn ra ngoài, sau đó trước mặt họ rầm một tiếng đóng sập cửa lại.
Tiêu Bắc Vọng muốn nổi giận, nhưng nghĩ đến vết thương trên người Tiêu Tiêu, cuối cùng anh ta không làm gì thêm nữa.
Mấy năm nay, anh ta đã tốn không ít tiền để dàn xếp, Tiêu Tiêu làm sao có thể còn bị người ta bắt nạt được cơ chứ?
Nhắc tới cái này, lúc này anh ta mới phát hiện giọng nói của Tiêu Tiêu dường như cũng đã thay đổi, không còn trong trẻo như trước kia nữa, mà lại có chút khàn khàn.
Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?
Sáng sớm ngày hôm sau, Tiêu Tiêu đã dậy thật sớm chờ ở phòng khách.
Hiếm hoi lắm cô mới có một giấc ngủ ngon, ít nhất là ở đây, cô không cần phải lúc nào cũng treo lơ lửng trái tim mình lên.
Rất nhanh, Tiêu Nam Khuếch đã đi xuống, nhìn thấy Tiêu Tiêu, anh ta đến cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên.
Trước đây vẫn luôn như vậy, ba anh em nhà họ Tiêu, anh cả Tiêu Bắc Vọng đôi khi còn chủ động nói với cô hai câu, anh ba lúc nào tâm trạng tốt cũng sẽ bắt chuyện với cô một chút, giống như ban ơn vậy.
Duy chỉ có anh hai Tiêu Nam Khuếch là người rất cô độc, rất lạnh lùng, chỉ có đối với Tiêu Đông Noãn là mới có vài phần kiên nhẫn và sắc mặt tốt.
Nói ra thì cũng thật mỉa mai, cô phát hiện ra mình có thiên phú về sinh hóa học cũng là vì muốn tiếp cận người anh hai này.
Tiêu Nam Khuếch là học thần trong nhà, để có thể nói chuyện được với anh ta, cô liều mạng học tập. Sau khi tiếp xúc với sinh hóa học, cô không ngờ mình lại thích nó, rồi từ đó không thể dứt ra được. Cô ở mảng này lại có thiên phú vô cùng kinh người.
Đáng tiếc, chưa kịp nói chuyện được với Tiêu Nam Khuếch thì cô đã phải vào tù rồi.
Bây giờ, cô cũng chẳng buồn nói với anh ta chuyện này nữa, không cần thiết!
Hai anh em ai làm việc nấy, không làm phiền đến nhau, lại có một phong cách rất riêng.
Tiêu Nam Khuếch không kiềm chế được mà nhìn về phía Tiêu Tiêu, thấy cô chăm chú nhìn vào điện thoại, hoàn toàn không có ý định giao lưu với mình, anh ta nhíu mày.
Trước đây, cô luôn lẳng lặng dán lại gần, thấy anh ta không kiên nhẫn thì cô sẽ không nói chuyện, nhưng tầm mắt lại luôn đặt trên người anh ta.
Bây giờ, cô đột nhiên như thế này, anh ta còn có chút không quen.
Nhưng mà thế này cũng tốt, dù sao anh ta cũng chẳng buồn kiên nhẫn nói chuyện với kẻ ngu ngốc.
Rất nhanh, mẹ Tiêu và Tiêu Đông Noãn đã đi xuống. Nhìn thấy hai anh em mỗi người ngồi một góc sofa, tự làm việc của mình không ai làm phiền ai, mẹ Tiêu trong mắt tràn đầy sự bất lực, còn Tiêu Đông Noãn thì khóe miệng nhếch lên một nhịp nhè nhẹ.
"Anh hai!" Cô ta nũng nịu gọi một tiếng, rồi chạy về phía Tiêu Nam Khuếch, hờ hững khoác lấy tay đối phương, "Anh đợi lâu rồi phải không?"
"Không lâu, ăn cơm trước đi. Ăn xong anh đưa em đến trường." Tiêu Nam Khuếch vỗ vỗ đầu Tiêu Đông Noãn nói.
"Vâng!"
Tiêu Đông Noãn đáp một tiếng, rồi mới như vừa nhìn thấy Tiêu Tiêu mà lên tiếng: "Chị ơi, chị cũng xong rồi sao? Chúng ta ăn trước nhé."
"Tôi ăn rồi." Tiêu Tiêu cũng không ngẩng đầu lên nói.
Cô thức dậy sớm tự nấu một bát mì ăn, chính là không muốn lát nữa lại phải ăn cơm cùng họ.
Hôm nay đến trường là tốt rồi, không cần phải nhìn thấy họ nữa.
Thấy cô vẫn mặc bộ quần áo ngày hôm qua, mẹ Tiêu vội vàng nói: "Tối qua mẹ bảo người mua thêm vài bộ quần áo mới, đúng kích cỡ của con đấy, con xem xem có mặc vừa không."
Kiểu dáng rất đơn giản, T-shirt quần dài, ước chừng là tối qua người làm mua đại, nhưng đây lại đúng là kiểu Tiêu Tiêu thích.
"Cảm ơn phu nhân."
Cô cảm ơn xong liền lên tầng thay quần áo đi xuống.
Cô vốn dĩ đã cao ráo, mặc như thế này lại càng tỏ ra vô cùng sạch sẽ, sáng sủa. Mái tóc dài đã sớm bị cắt đi, một mái tóc ngắn trông cũng rất gọn gàng, dứt khoát.
Mẹ Tiêu thấy vậy đang định khen ngợi, lại nhìn thấy trên tay phải của cô có một vết sẹo dài ngoẵng, nhìn qua là biết bị vật sắc nhọn gây thương tích.
Bà hoảng hốt: "Tay con..."
Tiêu Tiêu liếc nhìn một cái, khẽ cười: "Không có gì, không cẩn thận bị đồ vật rạch phải thôi."
Nếu cô mở miệng oán trách, mẹ Tiêu có lẽ sẽ không khó chịu đến mức này.
Thế nhưng, thái độ này của cô lại khiến người ta bất an và xót xa một cách kỳ lạ.
Bà đâu có ngu, làm sao có thể tin đó là do không cẩn thận rạch phải chứ?
Lại nghĩ đến vết thương trên cổ tay cô, cho dù bà có cố gắng tự thuyết phục bản thân đến đâu, bà cũng không cách nào tự dối lòng mình được nữa.
Mấy năm nay Tiêu Tiêu ở trong tù trôi qua không hề tốt!
Bà cử động làn môi vốn dĩ muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn thấy đôi mắt lạnh băng của Tiêu Tiêu, bà phát hiện ra dường như nói cái gì cũng chẳng còn nhiều ý nghĩa nữa rồi.
Sau khi ba người họ đi rồi, Tiêu Bắc Vọng mới từ trên tầng đi xuống, mẹ Tiêu không kiềm chế được mà nói với đứa con trai lớn về chuyện vừa nhìn thấy.
"Nó mấy năm nay ở bên trong có phải trôi qua không tốt không? Chẳng phải con đã bảo người dàn xếp rồi sao? Sao lại thành ra thế này?"
Tiêu Bắc Vọng không cách nào trả lời, sa sầm mặt mũi: "Con bảo người đi điều tra xem là có chuyện gì."
"Ừm, điều tra đi. Dù sao cũng là em gái con, đừng để người ta nghĩ chúng ta đối xử hà khắc với nó." Mẹ Tiêu chậm rãi lên tiếng.
Phía bên kia, Tiêu Tiêu chủ động ngồi ở hàng ghế sau, làm tròn bổn phận của một con búp bê không biết nói năng.
Tiêu Nam Khuếch vừa nói chuyện với Tiêu Đông Noãn, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn Tiêu Tiêu, lại thấy đối phương nhìn ra ngoài cửa sổ, một lần cũng không nhìn về phía họ.
Cuối cùng, anh ta không kiềm chế được lên tiếng: "Lát nữa anh đưa em đến phòng giáo vụ làm thủ tục."
"Không phiền nhái cậu hai đâu, tôi tìm được chỗ." Tiêu Tiêu từ chối.
"Tùy em!" Tiêu Nam Khuếch lạnh mặt xuống.
Anh ta đã chủ động cho cô bậc thang đi xuống rồi, cô lại còn muốn làm nũng. Nếu không phải nhìn thấy hai năm nay cô chịu không ít khổ sở, anh ta mới lười bắt chuyện với cô.
Đến trường, Tiêu Tiêu nhanh chóng tìm được phòng giáo vụ, làm xong thủ tục nhập học, sau đó cô hỏi đến vấn đề mà mình quan tâm nhất, cô muốn đổi chuyên ngành!
Vốn dĩ tưởng sẽ rất rắc rối, thế nhưng không biết có phải người nhà họ Tiêu đã chào hỏi qua với họ hay không, hay là do vốn dĩ trước đây cô đã học phụ bằng sinh hóa học, cô không tốn chút sức lực nào, trực tiếp từ khoa văn học chuyển sang khoa sinh hóa học.
Trên mặt Tiêu Tiêu hiếm hoi lộ ra một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Bây giờ cô không thiếu tiền, cũng đã chuyển sang chuyên ngành mình mong muốn, thật tốt quá!
Thế nhưng, niềm vui này của cô chỉ duy trì được hơn một tiếng đồng hồ. Tại văn phòng giáo viên của khoa nhìn thấy hai anh em Tiêu Nam Khuếch, cô chỉ cảm thấy cái trường học này vẫn còn quá nhỏ.
Mà Tiêu Nam Khuếch và Tiêu Đông Noãn còn ngạc nhiên hơn cả cô, Tiêu Nam Khuếch nhíu mày: "Chẳng phải em ở khoa văn học sao? Chạy đến đây làm gì?"
Là đến tìm anh ta sao?
Cho nên, trước đây đều là giả vờ? Là một thủ đoạn để anh ta chú ý đến cô sao?













