Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 30: Cô Dung phải không, phiền cô đến cục cảnh sát một chuyến
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
"Phải rồi, nay là giỗ Mạn Tình..."
Hễ nghĩ tới đứa con gái lớn bạc mệnh, đôi tay nắm bó hoa của bà Cố lại không ngừng run lẩy bẩy, cuối cùng bật khóc nức nở.
Cũng bởi nỗi thống khổ vì để mất đứa con gái lớn quá ư dai dẳng, bà dồn mọi tâm tình vào đứa con gái út. Và rồi mỗi năm, cứ đến dịp ngày giỗ con gái lớn, trái tim bà vẫn đớn đau tột cùng, cảm giác da thịt như đang bị xẻ nát.
"Thôi nào, đừng khóc nữa." Cố Diệu Thiên ôm lấy người vợ vào vòng tay, dỗ dành an ủi, "Hôm nay không chỉ là ngày giỗ Mạn Tình, mà còn là ngày đính hôn của Mạn Âm nữa. Mạn Tình biết em nó đính hôn chắc chắn sẽ mừng thay."
Ngực bà Cố quặn thắt bởi tiếng nấc nghẹn, bà nghiến răng nghiến lợi: "Nếu không phải vì tên khốn Dung Hạo đó, Mạn Tình làm sao có thể, làm sao..."
Bà rấm rứt không thôi, khóc tới mức nói không thành câu.
Đôi mắt Cố Diệu Thiên đục ngầu đen kịt: "Nhà họ Dung đã lụn bại rồi, chỉ còn lại con ranh Dung Thù thôi."
Sáu năm về trước, ông tự tay ra đòn để trả thù cho đứa con gái lớn. Ép Dung Hạo vào đường tự vẫn, hại nhà họ Dung cửa nát nhà tan. Nhưng vì Dung Thù đã lấy Phó Cảnh Đình, nên ông chẳng dễ xuống tay làm càn.
Ngờ đâu sáu năm sau, Dung Thù lấy lại được vốn cổ phần Thiên Thịnh, chễm chệ leo lên ghế đại cổ đông.
"Dung Thù ngoài cái tập đoàn Thiên Thịnh, chẳng có lấy cái gì trong tay. Việc muốn xử lý con nhỏ đó là chuyện quá đỗi dễ dàng." Nhớ tới đứa con gái lớn chết yểu, Cố Diệu Thiên cũng đớn đau, nỗi hận nhà họ Dung cũng trở nên sục sôi ngùn ngụt.
Bà Cố ngập ngừng: "Thôi cứ bỏ qua đi, dù gì con bé đó cũng từng là vợ cũ của Cảnh Đình. Nhỡ Cảnh Đình biết, sau này Mạn Âm khó sống ở nhà họ Phó mất."
Cố Diệu Thiên hậm hực: "Lý do Cảnh Đình chịu cưới Dung Thù, bà không hiểu hay sao? Nó chẳng thèm đoái hoài gì cái con ranh Dung Thù đó cả, nếu không thì sao đứng giương mắt xem nhà họ Dung lụn bại, càng lạnh nhạt trơ mắt mà coi sự lao dốc không phanh của Thiên Thịnh?"
"Bà không phải nhọc tâm, mấy vụ này để tôi tự giải quyết." Cố Diệu Thiên xoa dịu, "Cái vương miện đó là thứ Mạn Tình vừa mắt nhất lúc còn sống. Bà về nói với Mạn Âm bảo cất cho cẩn thận, đỡ để con bé lại tặng tào lao."
Bà Cố gật gật, biểu cảm thương tâm nhìn đăm đăm vào bó hoa Baby cầm trên tay.
...
Dung Thù định lên thẳng công ty, giải quyết xong xuôi mớ giấy tờ tài liệu rồi về nghỉ xả hơi.
Cô vừa bước vào công ty, thư ký tới báo cáo: "Sếp Dung, giám đốc Lương bên Chúng Tư tới rồi, đang trò chuyện với giám đốc Lục trong văn phòng."
Khóe môi Dung Thù thoáng nở nụ cười giễu: "Được, tôi ghé qua xem thế nào."
Thứ Sáu tuần trước lúc chạm trán ở bàn mạt chược tại Hồng Mai Sơn Trang, ông chủ Chúng Tư nói mai sẽ cử người mang hợp đồng tới Thiên Thịnh ký, kết quả thì lặn mất tăm. Dung Thù đâu phải bù nhìn mà không hiểu, ông ta muốn làm giá để đợi chính cô gọi điện lên Chúng Tư.
May mà được Trình Hoài giới thiệu, cô mới kiếm được cho Thiên Thịnh một bạn hàng cao cấp hơn.
Dung Thù gõ cửa vào văn phòng Lục Khởi.
Thấy Lục Khởi đang hàn huyên với ông chủ Chúng Tư, cô vừa bước vào vừa tươi cười: "Giám đốc Lương, lâu rồi không gặp ngài."
"Sếp Dung." Giám đốc Lương đứng lên bắt tay Dung Thù, cung cách khách sáo hết sức.
Thấy Dung Thù vừa yên vị đã bưng tách trà, không hề mảy may mở lời về việc hợp tác, giám đốc Lương lên tiếng mở màn: "Sếp Dung Thù lỗi, mấy ngày vừa qua bên thương mại của tôi bù đầu quá, không tiện qua công ty để ký hợp đồng. Cho nên hôm nay đích thân tôi tới đây bù lỗi."
Nói xong, ông ta chủ động đẩy bản hợp đồng tới trước Dung Thù: "Cô xem qua đi, ổn thỏa thì hai bên tiến hành."
Lục Khởi nhíu mày, định lên tiếng.
Dung Thù lướt ngang một ánh mắt ngăn anh lại, rồi quay sang đáp lời giám đốc Lương: "Giám đốc Lương, thư ký của tôi nói, mấy bữa nay điện máy cho bên thương mại của ngài chẳng ai nghe máy, tại lô hàng này quá gấp gáp, không kịp chần chừ, nên tôi đã đánh liều chuyển sang đơn vị khác rồi."
"Sếp Dung, đơn vị sản xuất đồ xuất khẩu thuộc hạng nhất cả nước này chỉ đếm tới chỗ tôi thôi." Giám đốc Lương ngỡ Dung Thù đang mặc cả nên giọng điệu tỏ vẻ kiêu kỳ xấc xược, "Miệng cô luôn bảo chú trọng chất lượng sản phẩm, chỉ vì xuất hàng gấp mà đâm đầu kiếm xưởng phế phẩm làm càn làm bậy?"
Dung Thù mỉm cười thanh thản: "Ngài nói tới sản xuất đồ xuất khẩu nổi danh, không chỉ mình ngài đâu, mà còn một bên Du Đồ nữa."
"Tôi có nghe tin xưởng Du Đồ kín lịch tới năm sau cơ mà." Giám đốc Lương vẫn vớt vát thể diện ngụy biện, "Sếp Dung, cô ký tay với Du Đồ thật á?"
Mấy câu luyên thuyên hôm trên bàn mạt chược, đơn giản là cho Phó Cảnh Đình thể diện, căn bản không ngó ngàng tới Dung Thù, ông ta đâu ngờ rằng Dung Thù lại kiếm ra được Du Đồ.
Dung Thù mới vào thương giới, đường dây liên hệ thì hạn hẹp, sao lại có vinh dự quen tới ông chủ của Du Đồ cơ chứ?
Chẳng lẽ nhờ Phó Cảnh Đình giật dây?
Ông ta nhớ tới chuyện hôm đánh bài Phó Cảnh Đình ngấm ngầm bảo vệ Dung Thù, việc này nghĩ ra cũng chẳng phải điều gì ngạc nhiên mấy.
Mới tốn có chục giây phân tích thời cuộc, giám đốc Lương cắn chặt môi trần tình với Dung Thù: "Sếp Dung, kỳ thật là đợt này chẳng có khách hàng cũ nào gọi tăng đơn hàng cả, tôi chỉ lừa cô thôi. Lúc đó Cố tổng điện thoại căn dặn tôi, bảo đừng có thầu đơn hàng bên Thiên Thịnh của cô."
Nghe kể, Lục Khởi khịt mũi cười lạnh: "Thì tớ lấy làm lạ, giám đốc Lương sao tự nhiên để món hời trước mũi trôi lỡ. Cứ thắc mắc mãi chả nhẽ có đứa nào thọc gậy bánh xe Thiên Thịnh, hóa ra là thật!"
"Bên Cố thị có thầu vài hạng mục với bên tôi, nên vụ này thành ra tôi khó ăn khó nói." Giám đốc Lương gượng cười thanh minh, rồi đánh trống lảng, "Cơ mà tôi vẫn muốn làm ăn với Thiên Thịnh, chẳng rỗi hơi mà hứng lấy đòn sấm sét từ Cố tổng tới thế này đâu."
Lúc này, Dung Thù đang ráo riết chắp nối quan hệ.
Thương trường là chỗ không có người thù hận, dính tới đồng tiền mới là nơi cùng chìm cùng nổi với nhau.
Dung Thù bật cười: "Tâm ý giám đốc Lương, tôi thấu cả. Nhưng vì tôi đã đóng dấu với bên Du Đồ rồi. Sau này có thêm đơn hàng nào mảng xuất khẩu khác, chắc chắn tôi sẽ tìm tới ngài đầu tiên."
Được vậy, giám đốc Lương thở phào cái rột, vớt vát thêm vài lời khen qua chê lại với Dung Thù, Lục Khởi rồi mới từ biệt đi khỏi.
Giám đốc Lương đi rồi, Lục Khởi tò mò hỏi Dung Thù: "Tớ cũng từng tính gọi liên hệ tụi Du Đồ coi, mà không kiếm được tụi nó. Cậu bám đâu ra đường móc dây với bên ông chủ đó vậy?"
"Nhờ Trình Hoài mai mối."
Dung Thù tường tận cho Lục Khởi chuyện hồi đánh mạt chược ở Hồng Mai Sơn Trang, rồi sau đó Trình Hoài giới thiệu Du Đồ.
Lục Khởi chép miệng than vãn: "Biết sớm Trình Hoài nắm trùm kiểu đó, hồi ở Hồng Mai Sơn Trang cậu đâm chết thẳng cẳng tụi Lương lão ấy ra. Cho tụi nó có mượn gan trời không thèm lé mảng đến đánh bài!"
Dung Thù cười xòa: "Mấy sếp bên giám đốc Lương đánh bài giỏi lắm."
Hồi lấy Phó Cảnh Đình, cô cạch mặt cái trò mạt chược này luôn. Dần dà ngoài mấy ông bạn nối khố như Lục Khởi ra, thì bà con chòm xóm ai nấy đều biết tỏng cô mù tịt chuyện đánh đấm.
Vụ đánh chung mâm với ông Lương này nọ, là lần đầu cô xòe lại mạt chược sau sáu năm.
"Thôi đi má đừng có nói xạo!" Lục Khởi lườm một vòng cháy máy, "Tớ mà không biết cậu hay sao? Cậu mà đánh giỏi nhường nào? Cha cậu oánh mà còn méo mặt chứ huống hồ ai."
Vì lời nói của Lục Khởi, Dung Thù chạnh lòng khi nhớ tới cha mình đã tự tử, dường như tim cô hơi se lại. Cô bèn nhắm mắt cho qua: "Thôi mình đi, tối nay tớ mời cậu bữa."
Vừa đứng dậy lấy cái áo khoác tròng lên, thì chuông điện thoại chợt reo réo rắt.
"Alo?"
"Đây có phải là cô Dung Thù không?" Ở đầu dây có tiếng nói phụ nữ nghiêm nghị, "Em trai cô đang bị tạm giữ ở cục cảnh sát của chúng tôi, phiền cô sắp xếp qua đây một chuyến."













