Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 29: Khoản bồi thường này của cậu chưa khỏi quá bủn xỉn rồi đấy
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
Bỏ ngoài tai vẻ mặt xám xịt của Phó Cảnh Đình, Trình Hoài lại hỏi thêm: "Cậu phái người mang xoài đến tận Thiên Thịnh là sao thế?"
Phó Cảnh Đình cau mày: "Tôi không nhờ người gửi xoài đến Thiên Thịnh."
Đợi khi biết được từ Trình Hoài rằng Vương Thục Cầm đã chạy tới tận Thiên Thịnh mắng mỏ Dung Thù chỉ vì một thùng xoài, sắc mặt Phó Cảnh Đình càng chìm nghỉm, gọi điện thoại cho vườn Bốn Mùa để chất vấn.
Người phụ trách bên đó sau khi kiểm tra xong vội vàng xin lỗi: "Vô cùng xin lỗi Phó tổng, chuyện anh đã ly hôn nhân viên giao hàng của chúng tôi không hay biết. Cậu ấy nghĩ cô Dung vẫn là vợ ngài, cho nên mới mang số xoài đó qua tận công ty cô ấy, thực sự vô cùng xin lỗi."
Phó Cảnh Đình bật loa ngoài, Trình Hoài ngồi đối diện cũng nghe thấy hết: "Ây da Dung Thù đúng là thảm quá, tự dưng bị mẹ cậu ăn vạ, chửi cho một trận sấp mặt."
"..." Phó Cảnh Đình day day trán, trong lòng cũng vô cùng bực tức.
Anh không ngờ ở Hồng Mai Sơn Trang lại có người dám chụp lén anh, càng không ngờ rằng chỉ vì sự nhầm lẫn của vụ giao xoài mà Vương Thục Cầm lại tìm tới tận Thiên Thịnh để kiếm chuyện với Dung Thù.
Đợi khi nhân viên phục vụ dọn món xong và đi ra ngoài, Phó Cảnh Đình hỏi Trình Hoài: "Dung Thù bàn chuyện với người của xưởng Du Đồ chưa?"
"Rồi, cô ấy sẽ đi thăm nhà máy của Du Đồ vào thứ Năm."
Trình Hoài còn khen Dung Thù vài câu: "Tôi thấy dù cậu không gọi điện thoại báo trước cho bên đó, dựa vào tài ăn nói của Dung Thù, phía bên kia cũng sẽ nhận làm lô hàng này. Tuy mới chân ướt chân ráo bước vào thương trường, nhưng cô ấy tiếp thu nhanh lắm, rất có tiềm năng."
"Vậy à?" Phó Cảnh Đình bỗng nhiên cảm thấy không phải anh hiểu về Dung Thù quá ít, mà là anh chưa từng để tâm tới cô.
Kết hôn sáu năm với Dung Thù, những gì anh thấy trước mắt chỉ là bóng hình tất bật của cô ở nhà họ Phó.
Dung Thù sẽ làm ra những món ăn ngon lành đợi anh về dùng bữa, sẽ ủi phẳng bộ đồ vest cho anh, là một người vợ làm tròn bổn phận.
Không ngờ ngoài khoản chu toàn việc nội trợ, Dung Thù ở những phương diện khác lại xuất sắc tới vậy.
Trình Hoài nhún vai: "Lần sau cậu đi xem trực tiếp thì sẽ hiểu. Cô vợ cũ này của cậu quả thực rất giỏi."
"Có điều Đình à, tôi thắc mắc lắm, Chúng Tư vốn chuẩn bị ký kết với Thiên Thịnh rồi, sao cậu còn cố ý giới thiệu Du Đồ cho cô ấy?" Trình Hoài gặng hỏi, "Cứ vậy thì cậu nợ Du Đồ một ân tình to đấy, sau này chắc chắn bọn họ sẽ làm phiền cậu vì cái ân huệ này."
"Lô hàng xuất khẩu này rất quan trọng với một Thiên Thịnh đang đứng trên bờ vực lung lay." Phó Cảnh Đình ăn cơm, vẻ mặt thản nhiên như không, "Chúng Tư làm đồ xuất khẩu đúng là tốt, nhưng không thể bằng Du Đồ, độ nổi tiếng cũng kém xa Du Đồ. Nếu Thiên Thịnh có thể nắm lấy cơ hội với Du Đồ, hợp tác lâu dài với họ, Thiên Thịnh sẽ không cần phải cầu cạnh khắp nơi nữa, đối tác sẽ tự mang tiền tới gõ cửa."
"Tôi nghe ra cái mùi không đúng lắm nha?" Trình Hoài xoa cằm, "Đình à, cậu đang giúp 'vợ cũ' của cậu khai thác các mối quan hệ phải không?"
Phó Cảnh Đình trầm ngâm một lát rồi nhàn nhạt đáp: "Lúc ly hôn cô ấy ra đi tay trắng, đến cái nhà cũng không cần, chút đỉnh thế này coi như là khoản bồi thường tôi dành cho cô ấy."
"Vậy thì khoản bồi thường này của cậu chưa khỏi quá bủn xỉn rồi đấy, người ta đã thanh xuân phí hoài sáu năm trong nhà cậu." Trình Hoài cười hềnh hệch, "Nếu đổi lại tôi là Dung Thù, sáu năm sống nhục nhã bị mẹ cậu sai bảo như một con ở, bồi thường cho tôi một tỷ tôi còn thấy hụt hẫng…"
Không đợi Trình Hoài ca cẩm xong, Phó Cảnh Đình sầm mặt đập đôi đũa xuống bàn, vớ lấy chiếc áo khoác tây trang khoác trên ghế: "Tôi về công ty đây."
Trình Hoài trố mắt nhìn người bạn mở cửa chạy đi, la lớn: "Tôi chỉ nói thật thôi mà, Đình à cậu không muốn nghe thì thôi!"
Đáp lại anh là tiếng cửa phòng sập mạnh.
"Đập thì đập thôi, cửa hỏng tôi cũng đâu phải đền." Trình Hoài nhún vai, rồi còn gọi nhân viên phục vụ, gọi thêm một đống món ngon.
Vụ việc Vương Thục Cầm làm loạn ở Thiên Thịnh bị nhân viên lén quay lén phát tán ra khắp giới kinh doanh.
Mọi người ai nấy đều bàng hoàng, chẳng ai có thể tin nổi một kẻ sát phạt quyết đoán chốn thương trường, bề ngoài thì lãnh đạm kiêu kỳ như Phó Cảnh Đình, lại sở hữu một bà mẹ đanh đá, chua ngoa tới mức như vậy. Cũng có những người đã xem nửa phần sau đoạn video bị cắt ghép ác ý, liền cho rằng Dung Thù quá quắt, sao lại đối xử với mẹ chồng cũ của mình tàn nhẫn như vậy.
Thậm chí còn có kẻ xé to chuyện, phán đoán Dung Thù từ sớm đã tằng tịu qua lại với tay người mẫu bên Phạn Âm giải trí, là kẻ ngoại tình, nên khi bị Phó Cảnh Đình phát hiện mới dẫn tới cớ sự ly hôn.
Vô vàn thuyết âm mưu đan dệt râm ran ở khắp giới kinh doanh.
Dung Thù chẳng hề bận tâm tới mớ tin đồn ngớ ngẩn đó. Cô xử lý cho xong xuôi việc công ty, rồi thứ Năm liền khởi hành đi Nam Giang.
Nhà máy của Du Đồ nằm ở khu công nghiệp Nam Giang, diện tích vô cùng rộng lớn.
Sau khi Dung Thù gặp và chào hỏi ông chủ của Du Đồ, cô đi cùng ông tham quan từng phân xưởng, xem công nhân hoàn thành quá trình làm đồ xuất khẩu, thăm quan những món đồ xuất khẩu đã làm xong. Cô cùng trò chuyện từ bữa cơm trưa mãi cho tới chiều hai giờ, cuối cùng hai bên đi đến ký kết hợp đồng.
Khi con dấu của Du Đồ được cộp xuống hợp đồng, vẻ rạng rỡ của nụ cười nhẹ nhõm lộ rõ trên nét mặt Dung Thù.
Cô bắt tay với ông chủ Du Đồ: "Lô hàng này đành phiền tới ông rồi, cũng sắp ăn Tết, lúc đó tôi sẽ để thư ký mang quà cáp tới cho ông và các công nhân viên ở đây."
"Chuyện phải làm thôi, sếp Dung cô khách sáo quá."
Dung Thù khéo léo từ chối lời mời dùng bữa tối của ông chủ Du Đồ, mua vé máy bay lúc ba giờ chiều.
Cô trở về lại Hải Dương lúc bốn rưỡi chiều.
Khi cô đi ngang qua sảnh sân bay, người bên cạnh vội vã chạy ngang qua và lỡ tông phải cô, xém chút nữa khiến chiếc điện thoại cô cầm văng xuống đất.
"Thật ngại quá."
Thấy người ta đã biết lỗi xin lỗi, Dung Thù cũng chẳng so đo tính toán, cô nhanh chóng cúi nhặt chiếc khăn quàng cổ rớt trên mặt đất. Khi định đưa lại, người đó vô tình ngẩng đầu.
Dung Thù nhận ra đối phương là người quen, liền khách khí chào: "Phu nhân Cố, trùng hợp thật."
Bà Cố nhận ra là Dung Thù, sắc mặt từ ôn hòa thoắt cái lạnh tanh.
Bà ta giật lấy chiếc khăn lụa từ tay cô, không hé răng nửa lời cảm ơn, trái lại lạnh lùng buông lời sắc mỏng: "Tối nay nhà chúng tôi dùng cơm chung với vợ chồng ông bà Phó, chốt ngày đính hôn giữa Mạn Âm và Cảnh Đình. Cô Dung, nếu đã ly hôn rồi, phiền cô làm ơn làm phước tránh xa Cảnh Đình nhà tôi ra giùm."
Dung Thù nghe thế, khóe môi khẽ cong: "Thật xin lỗi, nếu không phải vì tôi đem sợi dây chuyền Trái Tim Xanh Thẳm tới uy hiếp Phó Cảnh Đình, thì Phó tổng nhà bà với cô Cố đây sớm đã đính hôn mất rồi."
"Cô!" Bà Cố uất ức đến nghẹn, trừng mắt lườm Dung Thù.
"Phu nhân Cố cứ yên tâm, tôi đây là loại người không hề biết hối hận là gì, cũng sẽ không lật bài làm lại đâu, Phó tổng và cô Cố quả thật là một cặp trời sinh." Nói dứt lời, Dung Thù quẹt ngang qua bà Cố, bước đi đầy kiêu hãnh.
"…" Phu nhân Cố vốn định nhân cơ hội dằn mặt Dung Thù, nào ngờ lại bị cô ta phản đòn đốp chát làm cho tức điên.
Bà ta sa sầm nét mặt đẩy chiếc vali ra khỏi sân bay, trong lúc bực bội ngó về hướng Dung Thù đang nói dăm ba câu gì đó với thư ký, vừa lúc bước lên xe. Góc nghiêng bên cạnh của Dung Thù lọt qua kẽ mắt, để lại cho phu nhân Cố cảm giác thân thuộc đến kỳ quái.
Phu nhân Cố thẫn thờ nhìn theo chiếc xe hơi đó, cho tới khi nó biến mất khỏi tầm mắt ở khu sân bay.
"Vợ ơi." Cố Diệu Thiên hớt hải đi về phía phu nhân Cố, nhận lấy vali từ tay vợ mình: "Đi đường bị kẹt xe, chậm vài phút."
Thấy phu nhân Cố lơ mình, Cố Diệu Thiên gặng hỏi: "Bà bị sao thế?"
"Không... không sao." Phu nhân Cố thu tầm mắt lại, cùng Cố Diệu Thiên về phía xe, tiện miệng hỏi: "Tối nay ăn cơm ở đâu vậy ông?"
Cố Diệu Thiên mở sẵn cửa cho vợ, cẩn thận đỡ bà: "Ở khách sạn Grand Hyatt dưới quyền của tập đoàn Phó thị. Bà vì cái áo mà tự mình xách xe lên Nam Giang, chẳng phải mệt chết đi được sao, cứ để cho người đem xuống Hải Dương cũng được mà."
"Đây là bộ lễ phục con bé Mạn Âm thích nhất để mặc tối nay, tôi sợ mấy người thô lỗ bất cẩn mà làm rách mất." Bà Cố biện hộ, "Đêm nay ăn cơm chung với gia đình Cảnh Đình, con bé không thể để mất mặt được."
"Đúng đúng, tôi biết bà xót Mạn Âm rồi, mau lên xe đi."
Bà Cố lên xe, trông qua khung cửa kính, tự nhiên trông thấy ở băng ghế một bó hoa Baby to đùng. Nụ cười vội tắt vụt trên khóe môi, để lại vẻ biếng nhác phức tạp.
Cố Diệu Thiên lên sau cùng, trông thấy vợ mình đang cầm bó hoa Baby cũng tỏ vẻ thẫn thờ buồn bã.
"Hôm nay, là ngày giỗ của Mạn Tình."













