Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 25: Không phiền ngài phải bận tâm!
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
Phó tổng?
Dung Thù nhìn ra cửa, vừa vặn chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Phó Cảnh Đình. Chỉ vỏn vẹn một giây, cô liền dời mắt, buông ấm trà trong tay ra.
"Phó tổng, sao ngài lại đến đây?" Tổng giám đốc Nhạc ngồi cạnh Dung Thù cũng vội đứng lên, nói năng vô cùng khách sáo.
Mấy người đàn ông trong phòng đều lớn hơn Phó Cảnh Đình một giáp, thậm chí hai giáp. Thế nhưng, thủ đoạn trên thương trường của Phó Cảnh Đình, bọn họ ai cũng rõ mồn một.
Cộng thêm Phó thị đang ở thời kỳ hoàng kim, bọn họ dù có thế nào cũng không dám công khai đối đầu với anh.
Phó Cảnh Đình liếc nhìn Dung Thù một cái, bước vào trong, trầm giọng lên tiếng: "Nghe nói giám đốc Lương đang đánh bài ở đây nên qua chào hỏi một tiếng."
"Hôm nay thứ sáu mà, rảnh rỗi nên qua làm vài ván." Giám đốc Lương thay đổi hẳn thái độ kiêu ngạo khi đối mặt với Dung Thù, lúc này cười hớn hở nói chuyện với Phó Cảnh Đình, "Trùng hợp là tổng giám đốc Dung đến tìm tôi bàn chuyện đơn hàng, tiện thể đánh vài ván cùng chúng tôi."
Tổng giám đốc Nhạc cũng cười nói: "Đúng thế đúng thế, tôi với bố tiểu Thù là bạn cũ. Bố cô ấy đánh bài rất giỏi, có thể do cô ấy không được đỏ tay nên nãy giờ cứ thua mãi."
Hai vị giám đốc khác cũng hùa theo vài câu, nhân cơ hội trao đổi danh thiếp với Phó Cảnh Đình.
Chỉ riêng Dung Thù im lặng không nói một lời, vờ nghịch mấy quân bài mạt chược.
Sau khi nhận danh thiếp của hai người, Phó Cảnh Đình sải bước tiến về phía giám đốc Lương, nhàn nhạt nói: "Mọi người cứ tiếp tục đi, tôi xem một chút."
Giám đốc Lương vừa nhìn hành động của anh liền hiểu ý, lập tức nhường chỗ.
Phó Cảnh Đình kéo ghế ngồi xuống, ở cự ly gần mới phát hiện cổ áo len cao cổ của Dung Thù đã ướt, vài lọn tóc dính bết vào chiếc cổ trắng ngần.
"Khụ khụ!" Đang lúc sờ bài, Dung Thù đột nhiên ho khan hai tiếng.
Phó Cảnh Đình cảm nhận được luồng khí lạnh. Thấy cửa sổ đang mở toang, anh bèn đi tới đóng lại, gọi phục vụ đến dặn dò: "Mang vào đây một chiếc chăn mỏng."
Thấy thái độ này của anh, ánh mắt nhóm giám đốc Lương thoáng thay đổi.
Còn Dung Thù coi lời nói của anh và cả sự hiện diện của anh như không khí, xếp xong bài liền ném ra một quân.
Rất nhanh sau đó, nhân viên phục vụ mang chăn tới.
"Cảm ơn, nhưng tôi không lạnh." Dung Thù khách khí nhận lấy chăn, nhét ra sau lưng ghế rồi tiếp tục đánh bài.
Phó Cảnh Đình thấy dáng vẻ bướng bỉnh này của cô, lông mày nhíu chặt lại, trong lòng trào dâng cảm giác phiền não.
Người phụ nữ này chưa từng lăn lộn thương trường, vậy mà dám chạy đến đây đánh bài với đám cáo già, không sợ bị ăn tươi nuốt sống sao?
Có lẽ vì có Phó Cảnh Đình ở đó, hoặc cũng có thể những người khác trong phòng đều biết rõ mối quan hệ của anh và Dung Thù, nên bầu không khí trở nên rất hòa hợp, không ai dám nói những câu dung tục nữa.
Thậm chí, nhóm giám đốc Lương còn lén tuồn bài cho Dung Thù.
Dung Thù làm sao không nhìn thấu bộ mặt thật của mấy người này, trong lòng cười lạnh liên tục, giả vờ như không hiểu ý đồ của họ, cứ tùy tiện đánh bài.
Bài cô đánh ngày càng nát, nhóm giám đốc Lương muốn ù nhưng lại không dám.
Phó Cảnh Đình thấy cô lại ho thêm mấy tiếng, lông mày càng nhíu chặt hơn. Đến lúc cô chuẩn bị đánh bài, anh liền chồm người qua, lấy một quân bài đánh ra trước.
Ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo toát ra từ người anh, đầu Dung Thù càng thêm choáng váng, cơ thể lùi về phía sau một chút.
Những ván tiếp theo, gần như Phó Cảnh Đình là người bốc bài, xếp bài thay cô.
Giám đốc Lương nhìn Phó Cảnh Đình, rồi như thể tạ lỗi mà nói với Dung Thù: "Mấy ngày trước, một khách hàng cũ của tôi đột nhiên tăng đơn hàng. Chuyện này tôi chưa báo cho bộ phận thương mại mà đã tự ký kết. Đến hôm nay tôi mới biết lô hàng xuất khẩu của công ty cô rất gấp, thật sự ngại quá."
"Lát nữa tôi sẽ gọi điện thoại cho bên thương mại, chín giờ sáng mai ký hợp đồng, tôi nhất định sẽ cho xưởng đẩy nhanh tiến độ lô hàng của công ty cô."
Giám đốc Lương đã thể hiện thiện ý thế này, Dung Thù cũng nhận lấy: "Vậy thì làm phiền giám đốc Lương rồi, khụ khụ..."
Thấy cô ho dữ dội, hai má đỏ ửng, Phó Cảnh Đình trong lòng càng thêm bực bội. Anh rút chiếc chăn mỏng sau ghế ra, vừa định quấn lên người cô thì Dung Thù dường như nhận ra, đột nhiên đứng bật dậy, tránh tiếp xúc với anh.
"Phó tổng, giám đốc Lương, ở công ty vẫn còn việc chờ tôi về giải quyết. Mọi người cứ chơi tiếp, trà nước điểm tâm hôm nay để tôi thanh toán."
Nói xong, Dung Thù xách túi rời đi.
Giày cao gót gõ trên nền gạch men phát ra những tiếng lộc cộc lộc cộc vang vọng, bóng lưng mảnh khảnh nhanh chóng biến mất ngoài cửa phòng.
Tổng giám đốc Nhạc thấy Dung Thù đi cũng chẳng bận tâm, vừa đánh bài vừa ngỏ lời mời Phó Cảnh Đình: "Phó tổng, tối mai lúc bảy giờ có một buổi tiệc rượu, ngài có thời gian đến thưởng thức rượu ngon không?"
"Tối mai tôi có việc rồi." Phó Cảnh Đình thản nhiên đáp. Anh sờ một quân bài nhưng không thèm xem mà đứng dậy.
Anh quét mắt nhìn nhóm người giám đốc Lương trên bàn, ánh mắt sắc bén vô cùng, giọng điệu trầm trầm: "Vợ cũ của tôi dẫu bài bạc có tệ đến đâu thì cũng không phải ai muốn bắt nạt là bắt nạt được. Tổng giám đốc Nhạc, ngài thấy tôi nói đúng không?"
"Vâng, vâng..." Tổng giám đốc Nhạc miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, "Phó tổng hiểu lầm rồi, chúng tôi đâu có bắt nạt cô Dung."
"Về bản kế hoạch xây dựng khu nghỉ dưỡng ở khu Bắc mà ngài nhắc đến, tôi đã xem qua, không có hứng thú." Phó Cảnh Đình ném quân bài xuống bàn, vẻ mặt nhạt nhòa, "Tổng giám đốc Nhạc tìm đối tác mới đi."
Người đàn ông cầm lấy áo khoác, sải bước rời đi.
Giám đốc Lương đẩy bộ bài mà Phó Cảnh Đình vừa đánh ra xem, lập tức chấn động: "Bài Dung Thù nát bét như vậy, thế mà Phó tổng tiếp quản xong lại có thể tự bốc ù bài Thanh Nhất Sắc (đồng màu)..."
Còn tổng giám đốc Nhạc như bị rút mất hồn, tê liệt ngồi thừ trên ghế: "Chẳng phải họ đã ly hôn rồi sao?"
Đúng vậy.
Mấy người họ nhìn nhau, sắc mặt phức tạp.
Bên ngoài đều đồn đại cuộc hôn nhân của Phó Cảnh Đình và Dung Thù đã đổ vỡ, thê thảm vô cùng. Thế nhưng vừa rồi ai cũng nhìn ra, Phó Cảnh Đình đang bảo vệ cô vợ cũ này.
Dung Thù ra khỏi phòng, thấy trời vẫn còn mưa nên tới quầy lễ tân xin một chiếc ô.
Bên ngoài không chỉ mưa to mà còn rất lạnh. Bị gió tạt, cô càng ho dữ dội hơn. Đi đến trước xe vừa định kéo cửa thì cổ tay cô bị một người nắm chặt lại.
Cảm nhận được sự lạnh giá truyền từ tay người phụ nữ, ánh mắt Phó Cảnh Đình tối lại: "Em thế này không lái xe được đâu, để anh đưa em về."
"Phó tổng, buông tay ra." Dung Thù hất mạnh tay, lạnh lùng nói, "Dù tôi không lái được xe thì cũng có thể gọi người lái thay, không phiền ngài bận tâm!"
Dung Thù trước đây hiền thục ngoan ngoãn, nói chuyện không giống thế này, một câu "Phó tổng" hai câu "Phó tổng", toàn thân đều mọc đầy gai nhọn.
"Dung Thù, chúng ta chỉ là ly hôn thôi, anh không phải kẻ thù của em." Phó Cảnh Đình cố kiên nhẫn khuyên nhủ, "Em cần gì cứ nói với anh, không nhất thiết phải làm khổ mình, chạy đến đây đánh bài với đám giám đốc Lương kia."
Khóe môi Dung Thù khẽ nhếch, cười lạnh: "So với những tủi nhục lúc trước trong cuộc hôn nhân kia, chút chuyện ngày hôm nay chẳng đáng là gì."
Đúng lúc này, điện thoại của Dung Thù reo vang.
Cô không thèm đoái hoài gì đến Phó Cảnh Đình, rút điện thoại ra thấy là Lục Khởi bèn nhanh chóng bắt máy: "Alo? Chuyện công ty cậu giải quyết xong chưa?"
"Vẫn chưa, tớ đi công tác Nam Giang rồi, chắc thứ Tư tuần sau mới về được."
"Ừm, không sao, cậu cứ bận việc của cậu đi." Vừa nói, Dung Thù vừa cúi đầu ho hai tiếng, "Ngày mai bên Chúng Tư sẽ ký hợp đồng với công ty mình."
"Không phải bảo để tớ về giải quyết sao, bọn họ bắt nạt cậu à?"
"Ừm."
Phó Cảnh Đình đứng ngay bên cạnh, dù điện thoại không bật loa ngoài, anh vẫn lờ mờ nghe được cuộc đối thoại của họ.
Anh nhìn thấy Dung Thù thoải mái làm nũng nhờ Lục Khởi mua đồ ở cửa hàng hàng hiệu, hoàn toàn khác hẳn với cô vợ ngoan hiền thường ngày. Sự phiền muộn trong lòng anh lại cuồn cuộn dâng lên không sao dập tắt nổi.













