Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 24: Đâu phải là không biết cách cư xử, anh ta quá biết là đằng khác
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
Trên đường Dung Thù lái xe đến Hồng Mai Sơn Trang, trời bỗng đổ mưa, hơn nữa càng lúc càng to.
Đợi đến nơi, hầm để xe dưới lòng đất đã hết chỗ. Cô đành đỗ xe ở bãi ngoài trời, lúc xuống xe lại phát hiện không có ô dự phòng. Hết cách, cô đành lấy túi xách che đầu, cắn răng lao vào màn mưa.
Khoảng cách từ lối đi đến đại sảnh rất gần, nhưng vì mưa quá to, Dung Thù vẫn bị ướt. Gió lạnh thổi qua khiến toàn thân cô run lên bần bật.
Nhân viên phục vụ thấy Dung Thù liền lập tức mang khăn lông tới.
"Cảm ơn." Dung Thù dùng khăn lau tóc, tiện miệng hỏi nhân viên phục vụ, "Hôm nay thứ sáu, việc làm ăn chắc tốt lắm nhỉ? Giám đốc Lương bọn họ vẫn đánh bài ở phòng VIP cũ đúng không?"
Nhân viên phục vụ thấy Dung Thù nói vậy, tưởng cô là bạn của giám đốc Lương: "Vâng, phòng 1103 luôn được giữ riêng cho giám đốc Lương ạ."
Lấy thông tin thành công, khóe môi Dung Thù hơi nhếch lên.
Đợi nhân viên phục vụ rời đi, Dung Thù tới quầy lễ tân gọi một bình trà Bích Loa Xuân hảo hạng và điểm tâm.
Cô vừa bưng khay đi về phía dãy phòng VIP, cánh cửa kính phía sau lập tức bị đẩy ra, vài người đàn ông bước vào.
Khi Phó Cảnh Đình ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình lướt qua phía dãy phòng VIP, vừa vặn nhìn thấy một người phụ nữ đẩy cửa phòng bước vào, bóng lưng uyển chuyển thon thả.
Bóng lưng đó rất giống Dung Thù...
"Phó tổng?" Người đàn ông bên cạnh thấy Phó Cảnh Đình dừng bước, cẩn thận hỏi, "Sao thế ạ?"
Phó Cảnh Đình thu hồi ánh mắt, thản nhiên đáp: "Không có gì."
Dung Thù không hề biết Phó Cảnh Đình cũng đến đây, cô mỉm cười bưng trà nước bước vào phòng VIP.
Quét mắt một vòng, cô thấy trong căn phòng mang phong cách cổ điển, bốn người đàn ông đang ngồi trên bàn mạt chược, vừa đánh bài vừa trò chuyện, trông vô cùng nhàn nhã. Bên cạnh hai vị sếp còn có các cô gái trẻ đi cùng.
Trước đó cô đã xem qua tài liệu về Chúng Tư, nên rất nhanh nhận ra giám đốc Lương trong số bốn người đàn ông, bước lại gần: "Giám đốc Lương."
Giám đốc Lương đang đánh bài chỉ nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái: "Ấy, cô là?"
"Tôi là Dung Thù của công ty Thiên Thịnh." Dung Thù vừa cười vừa đặt trà nước, điểm tâm lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.
"Chiều nay tôi đến đây gặp một người bạn, anh ấy từng đánh bài với ngài, khen ngài đánh rất giỏi. Tôi nghĩ hai nhà chúng ta cũng có hợp tác, nên qua đây chào hỏi ngài một tiếng, không làm phiền ngài và các vị tổng giám đốc ở đây chứ?"
Giám đốc Lương ồ lên một tiếng rồi tiếp tục đánh bài, còn người đàn ông ngồi ở hướng Nam của bàn mạt chược hỏi: "Bố cô là Dung Hạo à?"
"Vâng."
"Tôi cũng quen bố cô đấy, trước đây từng hẹn đánh mạt chược, bố cô đánh hay lắm." Người đàn ông nói, quét mắt nhìn Dung Thù từ trên xuống dưới, ánh mắt mang ý đồ mờ ám.
Dung Thù phớt lờ cái nhìn soi mói khiến người ta không thoải mái đó, cười đáp: "Vâng, kỹ năng đánh bài của bố tôi đúng là khá tốt, nhờ thế mới có thể chơi cùng các ngài được."
Khi hai người trò chuyện, một vòng mạt chược cũng vừa vặn kết thúc.
Người đó đứng dậy, vẫy vẫy tay với Dung Thù: "Đánh một vòng eo tôi cũng hơi mỏi, cháu gái lại đây đánh thay tôi mấy ván."
Dung Thù tỏ vẻ khó xử: "Tổng giám đốc Nhạc, tôi không biết đánh mạt chược."
"Bố cô đánh giỏi thế, cô làm sao mà kém được?" Người đàn ông tiếp tục vẫy tay, "Qua đây, nếu thực sự không biết, lát nữa chú sẽ dạy."
Giám đốc Lương cũng lên tiếng: "Cô đánh thay tổng giám đốc Nhạc đi, nếu thực sự không muốn đánh thì ra ngoài, đừng làm mất hứng."
Dung Thù nghe ra sự bất mãn trong lời nói của giám đốc Lương.
Thiên Thịnh hiện giờ đang lung lay sắp đổ, giới tư bản đều chê bai, không chịu thâu tóm. Chúng Tư cũng nắm chắc rằng lô hàng xuất khẩu của Thiên Thịnh chỉ có xưởng của ông ta mới làm được, Dung Thù chắc chắn phải cầu xin, thái độ mới kiêu ngạo như vậy.
Hôm nay cô đến đây là để cầu xin Chúng Tư, có ấm ức thế nào cũng phải chịu.
Bàn tay đang siết chặt túi xách của Dung Thù đột nhiên buông lỏng. Cô đứng dậy đi tới chỗ tổng giám đốc Nhạc, nở nụ cười nhạt: "Nếu tổng giám đốc Nhạc không chê, vậy tôi xin đánh thay ngài một vòng, thua tính cho tôi, ăn tiền tính cho ngài."
Tổng giám đốc Nhạc lúc này mới lộ ra nụ cười hài lòng, liền ngồi xuống bên cạnh cô, vỗ vỗ vai cô: "Đừng sợ, chú sẽ dạy cháu."
Cơ thể Dung Thù hơi né sang một bên, không để lại dấu vết tránh đi bàn tay của ông ta.
Vòng mới nhanh chóng bắt đầu.
Tổng giám đốc Nhạc liếc nhìn bài của Dung Thù, lộn xộn rối mù. Thấy cô tùy tiện ném bài, ông ta biết cô thực sự không biết đánh nên không lên tiếng chỉ bảo, mà chỉ mải mê nói chuyện với đám giám đốc Lương, thỉnh thoảng cố tình đặt tay lên lưng ghế của cô.
Dù có Dung Thù ở đó, mấy vị tổng giám đốc nói chuyện vẫn không chút kiêng dè, cái gì cũng nói, thỉnh thoảng còn chèn thêm vài câu chuyện tiếu lâm thô tục.
Nói một hồi, chủ đề chuyển sang cuộc hôn nhân của Dung Thù và Phó Cảnh Đình.
Tổng giám đốc Nhạc biết rõ còn cố hỏi: "Đang yên đang lành, sao cháu và Phó tổng lại ly hôn? Chia được của Phó tổng mấy tỷ tài sản vậy?"
"Tình cảm không hợp nên ly hôn thôi ạ." Dung Thù mím chặt môi, nhanh chóng trả lời, "Phó thị là tài sản của Phó tổng, cháu làm gì có tư cách chia phần, cháu ly hôn ra đi tay trắng."
"Phó tổng cũng tệ quá đi." Tổng giám đốc Nhạc ra vẻ tiếc nuối, ánh mắt lại trắng trợn dán lên người Dung Thù, "Dù sao cô cũng ngủ với cậu ta sáu năm, ly hôn rồi mà một chút bồi thường cũng không cho cô."
Dung Thù cười lạnh trong lòng.
Phó Cảnh Đình đâu phải là không biết cách cư xử, anh ta quá biết là đằng khác. Trong lòng chỉ có Cố Mạn Âm, kết hôn sáu năm chưa từng chạm vào cô.
Chuyện này mà nói ra, cô có thể bị tất cả mọi người chê cười.
Dung Thù đè nén cảm xúc, cười đáp lại tổng giám đốc Nhạc: "Cháu cũng không hẳn là không có gì, vẫn còn công ty Thiên Thịnh bố để lại. Tổng giám đốc Nhạc, ngài và bố cháu là bạn cũ, sau này mong ngài chiếu cố cháu nhiều hơn."
Tổng giám đốc Nhạc cười ha hả: "Được, cháu gái đã mở lời, chú làm gì có lý do không giúp?"
Kỹ năng đánh bài của Dung Thù quả thực rất tệ, ván nào cũng để người khác ù.
Chưa đánh hết một vòng, xấp tiền mặt cô lấy ra từ túi xách đã cạn đáy.
Lúc đến cô bị dính chút mưa, chiếc áo len mỏng bên trong ướt một nửa. Thêm vào đó, đàn ông trong phòng đều hút thuốc, cửa sổ lại mở toang, gió lạnh lùa vào vù vù. Chịu gió một lúc, đầu cô bắt đầu choáng váng nhưng vẫn cố gắng kìm nén.
Tổng giám đốc Nhạc thấy ngón tay Dung Thù thon dài, từng ngón trắng như ngọc, bèn kéo ghế nhích lại gần, đặt tay lên tay cô: "Đánh quân này."
"Cháu gái, tay cháu lạnh quá." Vừa nói, ông ta còn nhân cơ hội sờ tay cô thêm hai cái.
Dung Thù muốn rút tay về nhưng bị ông ta nắm chặt.
Ông ta nhích sát lại gần Dung Thù, dỗ dành: "Phó tổng không biết thương người, chú biết thương đấy. Cháu có chuyện gì cứ tìm chú. Đơn hàng xuất khẩu của công ty cháu giao cho Chúng Tư làm đi. Lát nữa chú sẽ nói với giám đốc Lương ký hợp đồng với cháu!"
Vốn dĩ Dung Thù đã không khỏe, vừa ngửi thấy mùi thuốc lá trộn mùi mồ hôi trên người ông ta, dạ dày liền lộn nhào.
Từ lúc bước vào kìm nén đến bây giờ, cô không thể nhịn thêm được nữa.
Dung Thù dùng sức rút tay ra, nhích ghế ra xa một chút, giọng điệu lạnh nhạt: "Tổng giám đốc Nhạc, ngài làm vậy tôi không đánh được bài."
Tổng giám đốc Nhạc sửng sốt, sau đó sắc mặt trầm xuống, tức giận: "Cháu gái sao thế? Tôi còn đang định nói đỡ với giám đốc Lương giúp công ty cô, thế mà cô lại tỏ thái độ với tôi?"
"Ngài đâu phải muốn giúp tôi, ngài là muốn tôi ngủ với ngài chứ gì." Dung Thù trực tiếp lật tẩy lớp mặt nạ ngụy quân tử của ông ta.
"Cái công ty rách của cô, đến tiền cứu trợ còn chẳng có, phá sản là chuyện sớm muộn." Tổng giám đốc Nhạc cười khẩy, "Cô cũng thật đáng thương, kết hôn với Phó tổng sáu năm, cậu ta còn chẳng thèm giúp cô vực dậy Thiên Thịnh."
Ông ta ăn nói ngày càng không kiêng nể: "Cô nói xem, bây giờ ngoài việc bán nhan sắc ra, cô còn đào đâu ra các mối quan hệ, đào đâu ra tiền để cứu Thiên Thịnh?"
Tay Dung Thù đã nắm chặt lấy ấm trà trên chiếc bàn nhỏ. Cô vừa định đập toét đầu ông ta, quyết ăn thua đủ một phen.
Đột nhiên, cửa phòng bị gõ gõ hai tiếng, sau đó đẩy ra.
Giám đốc Lương vừa định đuổi Dung Thù ra ngoài, ngẩng đầu lên thì thấy bóng người cao lớn đứng ở cửa, lập tức bật dậy khỏi ghế.
"Phó tổng."













