Sau Ly Hôn, Tổng Tài Bắt Đầu Sốt Sắng – Chương 19: Cô ấy là người được ai nâng niu trong lòng
Sau Ly Hôn, Tổng Tài Bắt Đầu Sốt Sắng
"Nếu như tôi nói không thì sao?" Mặc Kiêu lạnh lùng nói.
"Tại sao?" Giọng nói Bạch Khuynh rất lạnh nhạt: "Ly hôn rồi, anh có thể cưới Vân Thất Thất rồi mà."
Mặc Kiêu không nói gì.
"Hay là anh vẫn còn đang tính toán trên người tôi?" Giọng nói dịu dàng mềm mại của Bạch Khuynh không chút nhiệt độ: "Mặc Kiêu, từ bỏ ý định đó đi, tôi sẽ không cứu Vân Thất Thất đâu."
Mặc Kiêu lạnh lùng lái xe: "Cho nên là không thương lượng gì hết?"
"Không." Bạch Khuynh lắc đầu, thái độ vô cùng kiên quyết.
Cứu Vân Thất Thất, vậy em bé của cô thì phải làm sao?
Tại sao em bé của cô lại phải trở thành vật tế cho tình yêu của họ.
Mặc Kiêu nhấn thêm một chân ga, tăng tốc.
Bạch Khuynh nắm chặt lấy tay bám trên xe, sắc mặt tái nhạt.
Sau khi về đến Mặc gia.
Bạch Khuynh bước xuống xe, liền ngồi xụp xuống bên bồn hoa nôn mửa dữ dội.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo không còn một chút máu.
Mặc Kiêu hối hận vì vừa rồi mình chạy xe nhanh như thế.
"Không sao chứ?" Mặc Kiêu đi tới đỡ cô.
"Cút đi!" Nước mắt Bạch Khuynh rơi xuống.
Cô vốn đã mềm mại rồi, hễ chịu ủy khuất là lại càng đáng thương hơn.
"Chuyện này là sao thế này?" Người giúp việc từ trong biệt thự bước ra: "Thiếu phu nhân cô không sao chứ?"
"Dì Thái, cháu không sao." Bạch Khuynh định đứng dậy, nhưng chân lại có chút bủn rủn.
Dì Thái đỡ lấy cô.
Cơ thể Bạch Khuynh không được tốt lắm, cả Mặc gia ngoại trừ Mặc Kiêu ra thì ai cũng biết.
Một cô gái nhỏ yếu đuối mong manh như thế, khó chịu cũng không nói ra, mới càng làm người ta xót xa.
Cô không có bố mẹ, tuy là thiếu phu nhân Mặc gia, nhưng vì Mặc Kiêu không thích cô, khiến cô đối với căn nhà này không có cảm giác thuộc về.
Chỉ tự xem mình là khách khứa.
Mặc Kiêu bước tới, bế bồng Bạch Khuynh lên, đi thẳng vào trong biệt thự.
"Đi mở cửa." Mặc Kiêu nói với dì Thái.
Dì Thái lập tức chạy đi mở cửa.
Mặc Kiêu bế Bạch Khuynh lên tầng, đi tới phòng ngủ.
Mới phát hiện Bạch Khuynh đã khóc thành một người nước mắt vạt áo.
Cái kiểu ốm nghén khi mang thai này thật sự quá khó chịu rồi.
Cô còn phải chịu sự ủy khuất thế này nữa.
Cho nên bàn tay nhỏ nhắn của cô túm chặt lấy chiếc áo sơ mi trắng của người đàn ông, khóc lóc nức nở thảm thiết.
Ở dưới tầng, cô sợ Mặc lão phu nhân nghe thấy, nên cứ nhẫn nại suốt.
Đến phòng rồi, mới khóc òa lên.
Mặc Kiêu ôm cô ngồi xuống giường, đặt cô ngồi lên đùi mình, ôm cô như ôm một đứa trẻ vậy.
"Đừng khóc nữa, da vốn đã mỏng rồi, khóc một cái là da lại sưng ửng lên đấy." Mặc Kiêu giơ ngón tay lạnh lẽo thô ráp lên lau nước mắt giúp cô.
Anh chưa từng thấy cô khóc dữ dội đến thế này bao giờ.
"Mặc Kiêu, anh dựa vào cái gì mà ăn hiếp tôi, anh dựa vào cái gì mà đe dọa tôi." Bạch Khuynh khóc vô cùng đau lòng, ủy khuất: "Người phụ nữ anh thích là bảo bối trong lòng anh, chẳng lẽ tôi không phải là bảo bối trong lòng người khác sao?"
"Em là bảo bối trong lòng ai?" Mặc Kiêu lạnh lùng hỏi.
Chẳng lẽ có người nói với cô, cô là bảo bối trong lòng ai đó sao?
"Của bà nội, của mẹ, của dì An, của tất cả mọi người, chỉ duy nhất không phải là của anh." Bạch Khuynh khóc nấc lên từng hồi: "Nếu như bố mẹ tôi còn sống, nhìn thấy anh ăn hiếp tôi thế này, họ sẽ tìm anh liều mạng đấy!"
Mặc Kiêu đăm đăm nhìn cô.
"Chỉ vì tôi không có người thân, không có ai có thể thay tôi dạy dỗ anh, nên anh mới ăn hiếp tôi như thế, Mặc Kiêu anh quá đáng lắm rồi." Bạch Khuynh oa oa khóc lớn, cảm xúc hoàn toàn sụp đổ.
Cô đã nhẫn nại nhiều ngày nay rồi.
Mặc Kiêu thở dài một tiếng, ôm lấy cô, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng cô.
"Anh và tôi ly hôn, tôi đã đồng ý với anh rồi, bàn bạc tử tế với anh, giúp anh giấu bà nội và cả nhà, anh còn muốn tôi phải làm sao nữa?" Bạch Khuynh sụt sịt: "Anh nhất quyết phải dồn tôi vào đường chết sao?"
"Không có." Trong lòng Mặc Kiêu tràn ngập sự bất lực.
Anh không muốn dồn cô vào đường chết.
Anh đối với cô cũng có sự áy náy.
Cho nên, anh mới nghĩ cho dù có ly hôn rồi, cũng sẽ chăm sóc tốt cho cô, không để cô bị người ta ăn hiếp.
"Mặc Kiêu, anh nói cho tôi biết, tôi yêu anh cũng là một sai lầm sao?" Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của Bạch Khuynh túm lấy cổ áo anh: "Anh nói cho tôi biết, tôi sai rồi sao?"
Cằm Mặc Kiêu căng cứng, anh giọng nói trầm lạnh: "Bạch Khuynh, thích một người không có gì sai, nhưng tôi không thích em."
Bạch Khuynh hít sâu một hơi, không để bản thân khóc tiếp nữa, cô sợ không tốt cho em bé.
"Anh nói đúng, thích một người không có gì sai, nhưng xin anh đừng chà đạp lên tình yêu của tôi." Bạch Khuynh mím mím môi: "Tôi đã rất bao dung rồi, tôi đồng ý ly hôn với anh, nhưng anh vì muốn cứu Vân Thất Thất, mà lại đi miễn cưỡng tôi, anh không thấy rất quá đáng sao? Con người trên đời này nhiều như thế, tìm thêm một người giống như Vân Thất Thất, không phải là không có, tại sao anh cứ nhất quyết bắt tôi phải cứu cô ta, tôi thích anh như thế, anh dựa vào cái gì mà dẫm đạp dữ dội lên trái tim tôi, anh dựa vào cái gì chứ!"
Mặc Kiêu đôi mắt đen u uất nhìn cô.
Cô rốt cuộc cũng không còn lạnh chóng mỉa mai anh nữa rồi.
Thế này mới giống cô, dịu dàng mềm mại trách móc anh.
Thành ra không phải là lạnh nhạt kích động anh.
Bạch Khuynh nhớ ra cái gì đó.
Cô bước xuống khỏi đùi Mặc Kiêu, lấy từ trong túi xách của mình ra chiếc thẻ đen, ném cho anh: "Trả lại cho anh đấy, đã anh khóa thẻ của tôi rồi, vậy tôi giữ lại cũng chẳng có tác dụng gì."
Khóa rồi sao?
Mặc Kiêu cau mày: "Tôi không hề khóa thẻ đen của em."
Hơn nữa chiếc thẻ này, anh vốn dĩ không có ý định thu hồi lại.
Đã nghĩ rằng, dù cho có ly hôn rồi, Bạch Khuynh vẫn có thể tiếp tục tiêu tiền của anh.
Ít nhất, anh không thích sau này có một ngày Bạch Khuynh phải phiền não vì chuyện tiền bạc.
Từ ngày cô gả cho anh, anh đã không để cô phải bận tâm về chuyện tiền bạc rồi.
Sau này càng không.
"Không phải anh khóa, thì còn có thể là ai." Bạch Khuynh tức giận nói: "Tóm lại là tôi không cần nữa rồi, đến cả anh tôi cũng không cần nữa, tôi cũng không yêu nữa rồi, tôi ngán rồi, mệt rồi, chán rồi."
Mặc Kiêu đứng dậy, từng bước tiến về phía cô, khí thế áp đảo.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Bạch Khuynh lóe lên một tia hoảng loạn.
Cô từng bước lùi về sau.
Cuối cùng lưng cô va phải cánh cửa.
Mặc Kiêu một tay chống lên cửa, lạnh lùng nhìn cô: "Không cần tôi nữa, không yêu nữa, ngán rồi, mệt rồi, chán rồi sao?"
"Đúng thế!" Bạch Khuynh lộ ra hàm răng trắng nhỏ nhắn: "Sau này anh yêu ai thì yêu, ly hôn rồi tôi sẽ tìm người khác, người tiếp theo sẽ tốt hơn, ngoan ngoãn hơn."
Mặc Kiêu vô danh nổi giận đùng đùng.
Anh véo lấy cằm Bạch Khuynh chế giễu trầm đục: "Người tiếp theo ngoan hơn tốt hơn sao? Bạch Khuynh, em cũng không nghĩ lại xem, tôi mà không buông tay, làm sao em tìm được người tiếp theo? Dám phạm tội trùng hôn, tôi trong vòng phút mốt sẽ tống cổ hai người dâm phụ gian phu các người vào tù."
Chát!
Bạch Khuynh tát Mặc Kiêu một cú, đôi mắt nước của cô trợn tròn: "Mặc Kiêu, anh vô liêm xỉ! Tôi nói là sau khi ly hôn, anh tưởng ai cũng giống như anh và Vân Thất Thất sao?"
Mặc Kiêu hừ lạnh: "Em làm gì được tôi?"
Bạch Khuynh tức đến mức toàn thân run rẩy.
Mặc Kiêu sờ sờ mặt mình, cười nhạo: "Sao đến cả lực đánh người cũng mềm yếu thế này, em thế này thật sự rất dễ làm người ta muốn ăn hiếp đấy."
Cô đúng là một chú thỏ trắng.
Một cục xôi nếp mềm mại.
Mềm mại đáng yêu, lại vừa nũng nịu quyến rũ.
Bạch Khuynh cắn cắn môi, nhìn người đàn ông: "Mặc Kiêu, tôi cảnh cáo anh không được đụng vào tôi, bằng không tôi thật sự sẽ nói cho Vân Thất Thất biết đấy."
"Em đi đi." Mặc Kiêu nắm lấy cổ tay cô, "Để xem một lát nữa em còn sức lực này không."
"Anh!" Bạch Khuynh tức giận nhìn anh: "Ưm!"
Mặc Kiêu nâng cằm cô lên, liền hôn xuống.
Trong phòng một hồi giông bão dâng trào.













