Sau Ly Hôn, Tổng Tài Bắt Đầu Sốt Sắng – Chương 18: Anh ấy muốn ở bên cạnh cô
Sau Ly Hôn, Tổng Tài Bắt Đầu Sốt Sắng
Bạch Khuynh không ngờ một người vốn dĩ điềm đạm nho nhã như Lâm Mạch lại nổi giận.
"Anh Lâm Mạch, anh ấy cũng chỉ nói thế thôi, em không đồng ý anh ấy cũng chẳng làm gì được em đâu." Bạch Khuynh gượng cười nói.
"Em đúng là quá dễ nói chuyện rồi." Lâm Mạch lo lắng nhìn cô.
"Đừng nói thế chứ, thực ra em cũng có tính khí mà." Đôi mắt đen láy của Bạch Khuynh rất đẹp.
Lâm Mạch xót xa nhìn cô: "Đó cũng là do nó ép em thôi."
Bạch Khuynh nhìn Lâm Mạch.
Anh ấy đúng là tốt quá rồi!
"Anh Lâm Mạch, anh tốt như thế này, sao anh vẫn chưa kết hôn thế?" Bạch Khuynh tò mò: "Anh cũng đâu có thẳng nam lắm đâu, rõ ràng là rất biết an ủi người khác mà."
Lâm Mạch thâm trầm nhìn cô: "Bởi vì chưa có người mình thích."
"Em nhớ năm ngoái, bà nội bảo giới thiệu bạn gái cho anh, anh bảo anh có người mình thích rồi." Bạch Khuynh đột nhiên nhớ ra.
"Có chứ, nhưng mà cô ấy kết hôn rồi." Lâm Mạch trả lời một cách khó hiểu thần bí.
Kết hôn rồi sao?
"Anh Lâm Mạch, xin lỗi anh, em không nên hỏi chuyện này." Bạch Khuynh vô cùng áy nấy.
"Không sao." Giọng điệu Lâm Mạch ôn hòa: "Dọn dẹp xong rồi thì chúng ta xuống tầng thôi."
"Ừm." Bạch Khuynh gật đầu.
Lâm Mạch nhìn dáng vẻ đáng yêu như một chú thỏ trắng của cô, rất muốn xoa đầu cô, bảo cô đừng sợ cái gì cả.
Thế nhưng anh vẫn cố nhẫn nại lại.
Nếu như lần này cô thực sự ly hôn với Mặc Kiêu.
Dù cho chặng đường phía trước có gian khổ đến đâu, anh cũng muốn ở bên cạnh cô.
Lâm Mạch chủ động giúp Bạch Khuynh xách đồ.
Bạch Khuynh ngại ngùng, giọng nói cô ngọt ngào mềm mại: "Không cần không cần đâu, em tự làm là được rồi."
"Không sao đâu." Lâm Mạch phong thái tuấn tú dịu dàng.
Sau này, anh sẽ chăm sóc tốt cho cô.
"Vậy được rồi." Bạch Khuynh gật đầu.
Cô và Lâm Mạch đi thang máy xuống tầng.
Họ đi tới phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) để thăm Uất Quân.
Uất Kỳ đang túc trực bên ngoài.
"Tiểu Kỳ." Bạch Khuynh đi tới, "Cậu đến rồi à, nghỉ ngơi ổn chưa?"
"Đỡ nhiều rồi." Uất Kỳ nắm lấy tay Bạch Khuynh, nhìn về phía Lâm Mạch: "Vị này là?"
"Tôi là Lâm Mạch." Giọng điệu Lâm Mạch nhạt nhẽo.
Uất Kỳ nhìn anh một cách sâu sắc, gò má hơi đỏ lên: "Chào anh."
"Uất Quân làm sao rồi?" Bạch Khuynh quan tâm hỏi.
"Tình hình anh tớ tương đối ổn định." Uất Kỳ giải thích: "Bác sĩ bảo đều dùng những loại thuốc tốt nhất, hiệu quả tốt hơn so với dự tính, Bạch Khuynh cảm ơn cậu nhé."
"Cảm ơn tớ cái gì chứ?" Bạch Khuynh ngạc nhiên.
"Tớ nghe bác sĩ nói rồi, Mặc gia gánh vác toàn bộ viện phí của anh tớ." Uất Kỳ trả lời.
Bạch Khuynh nhìn về phía Lâm Mạch: "Thì ra mẹ đã chào hỏi với viện trưởng rồi sao?"
"Chắc là chưa đâu." Lâm Mạch cau mày.
Không phải Thẩm Vãn?
Vậy thì là ai?
"Là tôi." Giọng nói lạnh lẽo của Mặc Kiêu truyền tới từ cách đó không xa.
Ánh mắt Bạch Khuynh lạnh ngắt, là anh sao?
Nhưng mà thôi bỏ đi, tiêu tiền của Mặc gia và tiêu tiền của Mặc Kiêu cũng chẳng có gì khác biệt.
Vốn dĩ Mặc gia cũng là của anh.
"Cảm ơn." Bạch Khuynh nói lời cảm ơn.
"Anh ta là ân nhân cứu mạng của em, tôi bỏ viện phí cho anh ta cũng là điều thỏa đáng, em cảm ơn cái gì?" Khuôn mặt tuấn tú của Mặc Kiêu vô cùng u ám.
Rốt cuộc cô là vợ của ai thế hả?
"Lâm Mạch, sao anh lại ở đây?" Mặc Kiêu cau mày.
Anh và Lâm Mạch chỉ kém nhau có vài ngày, nên anh chưa bao giờ gọi Lâm Mạch là anh.
"Dì bảo tôi đến đón Khuynh Khuynh về nhà." Lâm Mạch thản nhiên nói.
Mặc Kiêu nhìn túi đồ trong tay Lâm Mạch, bên trong chứa đồ dùng hàng ngày của Bạch Khuynh.
Hơn nữa hôm nay, Lâm Mạch và Bạch Khuynh, một trắng một đen, cả hai người đều mặc áo len cao cổ, nhìn qua đặc biệt giống đồ đôi.
Mặt Mặc Kiêu thối quắc: "Vừa hay, tôi cũng phải về nhà, tôi đưa cô ấy về là được rồi."
"Không cần đâu." Bạch Khuynh nhỏ giọng từ chối: "Anh bận rộn như thế, sao tôi lỡ làm phiền anh, có anh Lâm Mạch đưa tôi về rồi, không cần anh đâu."
Mặc Kiêu lạnh nhạt: "Mẹ tôi bên đó bận đến mức bù đầu bù cổ, Lâm Mạch đưa em về xong rồi mới vắt chân lên cổ chạy về công ty, cái gì cũng trễ mất, tôi đưa em về."
Bạch Khuynh mím môi.
"Mặc Kiêu, tôi đã rời khỏi văn phòng luật sư của dì rồi." Lâm Mạch lạnh nhạt nói.
"Cái gì?" Bạch Khuynh ngạc nhiên: "Anh Lâm Mạch, anh không làm luật sư nữa sao?!"
"Có làm chứ, nhưng mà đổi sang một nơi khác." Lâm Mạch nhếch đôi môi mỏng.
"Đổi đi đâu thế ạ?" Bạch Khuynh tò mò.
"Tập đoàn Lâm Thị." Lâm Mạch trả lời.
Bạch Khuynh kinh ngạc.
Lâm Mạch rốt cuộc vẫn quay về sao?
Năm đó sau khi Lâm Mạch tốt nghiệp đại học, mẹ của anh là Lâm Mộ đã yêu cầu anh quay về công ty giúp bà.
Thế nhưng lúc Lâm Mạch học đại học, đã xảy ra cãi vã với Lâm Mộ.
Khi đó Lâm Mạch muốn học ngành y.
Nhưng Lâm Mộ lại lén lưng anh sửa nguyện vọng.
Vì chuyện này mà Lâm Mạch vô cùng tức giận, mối quan hệ cha con đóng đóng băng đến điểm đóng đông.
Tuy rằng có Thẩm Ngọc đứng ra hòa giải, nhưng cũng chẳng giải quyết được gì.
Thế nhưng Lâm Mạch đột nhiên quay về Tập đoàn Lâm Thị, điều này có phải có nghĩa là mối quan hệ giữa anh và bố anh đã dịu đi rồi không?
Mặc Kiêu lạnh nhạt hừ một tiếng.
Lâm Mạch từng nói, nếu có một ngày anh quay về Tập đoàn Lâm Thị.
Chỉ có một khả năng duy nhất.
Đó chính là cô gái mà anh thích, cần đến anh.
Cho nên cô gái đó hiện tại đang cần đến anh sao?
Vì một người phụ nữ, mà lại từ bỏ sự tự do khó khăn lắm mới giành được của mình, đúng là làm người ta cạn lời.
Bạch Khuynh chớp chớp mắt.
Lâm Mạch rũ mắt nhìn cô, "Anh không sao, anh là tâm can tình nguyện."
Vì cô.
"Nghiệp vụ của Tập đoàn Lâm Thị bận rộn hơn, chúng tôi không quấy rầy nữa." Mặc Kiêu giật lấy túi đồ từ tay Lâm Mạch, sau đó nắm lấy cổ tay mảnh dẻ của Bạch Khuynh, kéo về phía mình: "Tôi đưa cô ấy về trước đây."
"Tiểu Kỳ, mai tớ qua thăm Uất Quân nhé." Bạch Khuynh quay đầu lại nói với Uất Kỳ.
"Được." Uất Kỳ u uất nhìn cô.
Bạch Khuynh liền bị Mặc Kiêu dắt đi mất.
Thần thái của Lâm Mạch vô cùng u uất tối sầm.
Bây giờ Bạch Khuynh vẫn là vợ trên danh nghĩa của Mặc Kiêu.
Anh không thể làm được gì cả.
Đợi sau này họ ly hôn rồi, anh sẽ không bao giờ cho phép Mặc Kiêu cứ như thế mà dắt Bạch Khuynh đi khỏi bên cạnh mình nữa.
Tuyệt đối không cho phép.
Mặc Kiêu dắt Bạch Khuynh ra khỏi bệnh viện.
Sau đó nhét cô vào ghế phụ.
Bạch Khuynh cũng coi như ngoan ngoãn, không giãy giụa lung tung.
Thực ra cô đã không thích Mặc Kiêu đụng vào mình nữa rồi.
Thế nhưng trong bụng cô có em bé.
Cô không thể để Mặc Kiêu làm tổn thương em bé.
Sau khi lên xe.
Mặc Kiêu lạnh lùng nói: "Trước đây em chẳng phải toàn gọi Lâm Mạch là anh họ sao, sao đột nhiên lại đổi thành anh Lâm Mạch rồi?"
"Tôi thích gọi thế nào thì gọi." Hàm răng trắng nhỏ nhắn của Bạch Khuynh cắn chặt bờ môi đỏ thắm: "Giống như trước đây tôi thích gọi anh là A Kiêu, trên giường thích gọi anh là chồng, đều dựa vào tâm trạng của bản thân tôi, tôi không thích nữa thì gọi anh là Mặc Kiêu, có cái gì mà không được sao?"
Mặc Kiêu hừ lạnh một tiếng.
Bạch Khuynh nói không sai.
Lúc tình nồng ý đậm, Bạch Khuynh đều sẽ mềm nũng nịu gọi anh một tiếng "chồng".
Khoảnh khắc đó, anh có cảm giác sự mệt mỏi cả một ngày đều tan biến sạch sẽ.
Toàn thân đều vô cùng dễ chịu sảng khoái.
"Tại sao bây giờ không gọi tôi là A Kiêu nữa?" Mặc Kiêu căng cứng mặt.
"Không thích nữa chứ sao." Bạch Khuynh nhìn ra ngoài cửa xe: "Làm gì có lắm tại sao như thế."
Hừ!
Cổ họng Mặc Kiêu nghẹn lại nghẹn ùng, anh rất muốn hỏi tại sao lại không thích nữa.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, câu trả lời lại hiển nhiên đến thế.
"Mặc Kiêu." Nét mặt Bạch Khuynh thẫn thờ: "Ly hôn đi, thật đấy, tôi mệt mỏi lắm rồi."













