Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới – Chương 18: Thẻ Vàng Quẹt Thả Ga
Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới
Ôn Thiển khựng lại nét mặt, rốt cuộc vẫn đồng ý.
Ánh mắt sắc lẹm của Lăng Dục Hàn dần dịu lại đôi chút, quét hướng Ôn Thiển hỏi: "Tôi thường xuyên không ở nhà, cô có thể sang chơi với Lăng Dục Văn nhiều hơn không?"
"Không vấn đề gì."
Ôn Thiển một lời đồng ý ngay.
Lăng Dục Hàn đưa mắt ra hiệu cho Phương Dĩ Hằng, Phương Dĩ Hằng lập tức hiểu ý đi về phía Ôn Thiển, sau đó kính cẩn đưa ra một chiếc thẻ.
Ôn Thiển nhìn thấy chiếc thẻ đen mạ vàng, sắc mặt ngẩn ra.
"Đây là..."
"Chiếc thẻ này tặng cô, mật khẩu sáu số sáu, tiêu xài thoải mái."
Tầm mắt Lăng Dục Hàn bình thản, lạnh lùng nói.
Thẻ đen mạ vàng, là một loại biểu tượng của địa vị, còn nổi tiếng bởi vì trên toàn thế giới chỉ có chưa đầy năm chiếc thẻ.
Ôn Thiển vạn vạn không ngờ tới, Lăng Dục Hàn lại tặng cô một chiếc thẻ đen mạ vàng xịn xò như thế này.
"Đưa đây nào!"
Phương Dĩ Hằng nắm chặt chiếc thẻ mãi không chịu đưa cho cô.
Ôn Thiển thấy vậy giật phắt lấy.
Phương Dĩ Hằng: "..."
Tại sao tiền lương của anh lại còn chẳng bằng một phần lẻ của Ôn tiểu thư cơ chứ.
Thật là bất công!
Ôn Thiển cầm chiếc thẻ thầm nghĩ ngày mai sẽ đi dạo trung tâm thương mại, mua sạch tất cả quần áo và túi xách hàng hiệu.
"Vậy tôi xin phép đi trước đây."
Ánh mắt Lăng Dục Hàn thản nhiên lướt qua người cô, bất ngờ hỏi: "Có muốn ở lại ăn cơm không?"
Ôn Thiển lắc đầu: "Không đâu, tôi phải quay về trước đã."
Cô nói xong liền bước ra khỏi lâu đài cổ.
Tầm mắt Lăng Dục Hàn từng chút một ngưng trệ, ánh mắt thản nhiên rơi trên người Phương Dĩ Hằng bên cạnh, hỏi: "Chuyện xảy ra khi cô ấy đến tiệc mừng thọ hôm nay thuật lại cho tôi."
"Rõ."
Phương Dĩ Hằng nghe vậy lập tức đáp lời.
"Lăng tổng, đã cử hacker xóa dòng nhật ký đó của Ôn tiểu thư rồi ạ."
Lăng Dục Hàn ừm một tiếng, thản nhiên: "Đừng để lại một chút sơ hở nào."
"Rõ."
Lăng Dục Hàn nói xong, mở màn hình giám sát tầng hai trên máy tính ra, trên màn hình là từng cảnh tượng Ôn Thiển đang nói chuyện trong phòng công chúa của Lăng Dục Văn, tưởng rằng Lăng Dục Văn sẽ giống như lần trước ra tay đánh bác sĩ.
Bởi vì đây không phải là lần đầu tiên cô bé làm vậy.
Em gái từ sau khi bị bệnh thì tính khí ngày càng trở nên tồi tệ hơn, rất bài xích đi bệnh viện.
Cho nên trước đây khi ở bệnh viện, thường xuyên xảy ra cãi vã với bác sĩ, lần nào cãi nhau cũng phải bảo Phương Dĩ Hằng sang đền tiền.
Lâu dần, Lăng Dục Văn bị nuông chiều đến mức coi trời bằng vung.
Anh thật ra muốn giáo dục em gái, nhưng lần nào Lăng Dục Văn cũng đòi tự sát, cộng thêm tính tình anh vốn lạnh lùng lại không biết dỗ dành người khác nên hai người ngày càng xa cách.
Nếu không phải nghe thấy những lời từ miệng Lăng Dục Văn nói ra trong giám sát.
Lăng Dục Hàn đều không dám tin, hóa ra em gái lại rất yêu người anh trai này.
Anh cứ tưởng Lăng Dục Văn lúc nào cũng chán ghét anh.
Những lời trò chuyện êm đềm vang lên bên tai, lông mày sắc bén của Lăng Dục Hàn vì thế cũng trở nên dịu dàng đi rất nhiều.
Ngạc nhiên như Phương Dĩ Hằng, anh đều có chút nghi ngờ không biết Ôn tiểu thư có phải là học mầm non ra không, nếu không sao hai anh em nhà họ Lăng lại bị dỗ cho cong cả môi lên thế kia?
Lăng Dục Hàn gập màn hình máy tính lại, sau đó lười biếng đứng dậy, dường như tâm trạng khá tốt, đi thang máy lên tầng trên cùng.
Tầm này Lăng Dục Hàn chắc là định đi ngủ rồi.
Phương Dĩ Hằng giúp anh kéo rèm cửa trong phòng lại, phong cách trang trí đơn giản đen trắng được ví như nhà đòn, sau đó đốt nến thơm, là mùi hương Lăng Dục Hàn thích, mùi khí lạnh băng giá của tuyết tùng, nốt hương cuối lẫn chút hương quả vả tươi mát.
Sau đó Phương Dĩ Hằng công thành lui bước.
Lăng Dục Hàn tắm xong nước lạnh, quấn khăn tắm ngang hông bước ra.
Anh đi tới trước cửa sổ kéo ngăn kéo ra tìm ra một chiếc điện thoại.
Là của Phương Dĩ Hằng.
Lăng Dục Hàn mở khung chat của Ôn Thiển lên.
Anh gõ một dòng chữ ngắn gọn: [Đã về đến nhà chưa?]
Ôn Thiển đang lái xe vì cuộc điện thoại cầu cứu của Giang Vãn Vãn nên buộc phải đổi đường đi đến quán bar.
Cô thấy màn hình điện thoại lóe sáng hai cái.
Ôn Thiển sắc mặt khựng lại, tiện tay gõ một dòng chữ đáp lại.
[Chưa, bên tôi gặp chút rắc rối, thư ký Phương không tiện nói chuyện tiếp với anh rồi.]
Lăng Dục Hàn nhìn thấy dòng chữ này, tầm mắt dừng lại ở hai chữ rắc rối.
Anh gõ một dấu chấm hỏi.
[?]
Bên kia không trả lời lại.
Lăng Dục Hàn thu lại ánh mắt đặt điện thoại lên tủ đầu giường, anh dựa vào gối đang suy nghĩ.
Quán bar.
Ôn Thiển vừa bước vào quán bar liền bị những ánh đèn ngũ sắc làm cho suýt nữa mù mắt, cô lách qua đám đông tìm kiếm bóng dáng Giang Vãn Vãn, gọi mấy cuộc điện thoại đều không nghe máy.
Cô đang phiền lòng thì lúc này nghe thấy ở bàn tiệc không xa phía trước có người đang gọi tên cô.
"Cậu nói Ôn Thiển sao? Con chó liếm đó sao tự nhiên lại nghĩ không thông đòi ly hôn với cậu thế?"
"Nhưng mà ly hôn cũng tốt, như vậy chẳng phải cậu có thể ở bên Mạnh Dật Nhiên rồi sao?"
Ôn Thiển thấy bàn tiệc đó quây quanh một đám người, Quý Tư Niên ngồi ở giữa, nghe đám người này chế giễu cô.
Cô không rảnh bận tâm đến Quý Tư Niên, định bụng tìm thấy Giang Vãn Vãn trước rồi tính tiếp.
Vừa hay nhìn thấy Giang Vãn Vãn ở phía trước không xa uống say khướt, cô đi xiêu xiêu vẹo vẹo bước một bước đảo hai bước, suýt chút nữa ngã gục, người quấy rầy phía sau đột nhiên nắm lấy cánh tay cô nói: "Người đẹp, sao không uống tiếp đi..."
Bắt gặp cảnh này Ôn Thiển sắc mặt khựng lại, vội vàng bước tới kéo Giang Vãn Vãn lại trước mặt.
Ôn Thiển thấy vậy sắc mặt ngưng trệ xuống, lao tới đẩy người đàn ông ra chất vấn: "Anh là ai đấy?"
Người đàn ông nhìn Ôn Thiển sắc mặt khựng lại, mang theo hơi men nói: "Chà, người đẹp!"
Cô nhíu chặt lông mày, theo bản năng tát một cú trời giáng vào mặt người đàn ông.
Người đàn ông đau đớn không thôi, nhíu chặt lông mày lùi lại mấy bước va vào bức tường phía sau.
"Cô... Cô dám đánh tôi?"
"Ai bảo anh sàm sỡ chị em của tôi?"
Ôn Thiển đỡ lấy Giang Vãn Vãn sắp gục xuống nói: "Cậu không sao chứ..."
"Không... Không sao." Giang Vãn Vãn vừa nói xong liền trỗi dậy một cảm giác buồn nôn, cô không kiềm chế được nôn trực tiếp lên người gã đàn ông.
Ôn Thiển vô cùng bất lực nhìn Giang Vãn Vãn, đỡ trán cạn lời.
Giang Vãn Vãn nôn ra một hơi rượu, lúc này mới tỉnh táo lại đôi chút.
Gã đàn ông tức giận gọi một cuộc điện thoại, như thể muốn gọi người qua.
Ôn Thiển vội vàng kéo tay Giang Vãn Vãn muốn chạy.
"Chị em ơi, cậu định dắt tớ đi đâu thế?"
Giang Vãn Vãn bị kéo chạy ra ngoài quán bar, vừa chạy vừa thở hổn hển.
Quý Tư Niên đang nghe một đám anh em bàn tán về Ôn Thiển bực bực bực bực trong người, ánh mắt mơ hồ rơi trên người một cô gái, vóc dáng rất giống Ôn Thiển, chỉ thấy phía sau đuổi theo một đám người.
Quý Tư Niên lập tức đứng dậy, sải bước dài đuổi theo.
Bên ngoài đêm đen như sắt tàn, Ôn Thiển kéo Giang Vãn Vãn chạy vào trong hẻm nhỏ, trong hẻm nhỏ yên tĩnh vắng lặng, im lìm như tờ.
Đi vào trong ngõ, Giang Vãn Vãn thở hổn hển, chống hai chân, rượu đã bị gió thổi tan đi hơn một nửa.
"Chuyện gì thế này? Cái gã đàn ông đó cậu có quen không?"
"Không quen, là bị gã quấy rầy nên tớ mới gọi cậu qua đây đấy chứ." Giang Vãn Vãn bĩu bĩu làn môi, có chút bất mãn nói.
Ôn Thiển khựng lại sắc mặt, đỡ lấy cơ thể cô nói: "Tớ vừa mới tát tên cầm đầu của tụi nó một phát, bây giờ cái đám này e là đến để đánh tớ đấy."
"Vậy làm sao bây giờ?"
Câu này làm Giang Vãn Vãn dọa cho sợ hãi, Giang Vãn Vãn lập tức ngước đôi mắt lấp lánh lên hỏi.
Hai người đang nói chuyện thì ở đầu ngõ xuất hiện một đám người.
"Còn muốn chạy sao? Ta xem cô còn có thể chạy đi đâu nữa!"













