Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới – Chương 17: Không Chỉ Biết Chữa Bệnh, Mà Còn Biết Xem Bói
Sau Ly Hôn, Tôi Lật Từng Lớp Mặt Nạ Để Chinh Phục Đỉnh Cao Thế Giới
Ôn Thiển bất lực mỉm cười nói: "Vậy chúng ta hòa nhau rồi, tôi cũng ghét cô, Lăng tiểu thư."
Lăng Dục Văn vừa nghe thấy câu này tức tới mức chui đầu ra khỏi chăn, ngồi dậy nói: "Dựa vào đâu mà cô ghét tôi?"
Cô nhìn thoáng qua luồng máu chảy ngược trong ống tiêm do Lăng Dục Văn cử động mạnh, chỉnh lại ống tiêm rồi nói: "Cô đã ghét tôi rồi, tại sao tôi còn phải thích cô nữa?"
"Tôi... Tôi ghét đám bác sĩ các người lần nào cũng bảo tôi sẽ hồi phục thôi, nhưng..."
Lăng Dục Văn cúi đầu, nắm chặt lấy chiếc chăn.
Ôn Thiển nhìn cô bé, ánh mắt có chút dịu dàng: "Không phải cô không thừa nhận mình có bệnh sao?"
"Anh trai rất yêu tôi, nhà họ Lăng chính là cái hang hùm ăn thịt người, tôi và anh trai nương tựa lẫn nhau, từ nhỏ đến lớn anh chưa từng để tôi chịu nửa điểm uất hận, tôi chỉ là rất nhát gan, tôi... Tôi biết mình bị bệnh rất nặng, nhưng tôi không muốn thừa nhận, tôi sợ vừa thừa nhận mình bị bệnh là thật sự sẽ bị bắt đi mất..."
"Tôi không muốn chết, tôi muốn sống."
Lăng Dục Văn sụt sịt mũi, nước mắt rốt cuộc cũng lăn dài xuống.
Ôn Thiển thấy cô bé nói ra lời thật lòng, bộc bạch nỗi lòng lúc này mới tiến thêm một bước nói: "Cô muốn sống bao lâu?"
"Tôi muốn đi cùng anh trai đến lúc già đi, nhìn anh trai kết hôn sinh con."
"Lăng Dục Hàn tôi không dám hứa sống bao lâu, nhưng tôi có thể đảm bảo cô có thể sống đến một trăm tuổi."
Ôn Thiển xoa xoa cái đầu trọc lóc của cô bé nói.
Lăng Dục Văn không tin, kháng cự lắc đầu né tránh bàn tay cô.
"Tôi mới không tin cô đâu! Mấy người bác sĩ các người toàn là đồ lừa đảo."
Nụ cười Ôn Thiển rất nhạt, nói: "Cô không tin?"
Lăng Dục Văn cố chấp gật đầu thật mạnh.
Cô giở trò thần bí nói: "Cô xòe tay ra đây..."
Lăng Dục Văn liếc nhìn Ôn Thiển rồi chậm rãi xòe tay ra, Ôn Thiển nhìn bàn tay nhỏ nhắn sạch sẽ của cô bé, thấy những giọt mạch máu gồ lên trên lưng bàn tay, sau đó bảo cô bé ngửa lòng bàn tay lên, chỉ chỉ vào nơi gần đường ngư tế: "Đây là đường sinh đạo, cô xem... Đường sinh đạo của cô rất hoàn chỉnh cũng rất dài, chứng tỏ cô có thể sống rất lâu."
"Thật sao?"
Lăng Dục Văn rủ mắt xuống, hàng mi cong vút mang theo những tia hy vọng lấp lánh.
Ôn Thiển phán một tràng lừa phỉnh: "Thật ra Lăng tổng trước khi mời tôi đến không biết tôi còn biết xem bói đâu, tôi vừa biết xem bói lại vừa biết chữa bệnh cho người ta, giang hồ đồn đại bàn tay ma của tôi chữa khắp thiên hạ các bệnh nan y, nếu không thì với sự thông minh trí tuệ của anh trai cô sao lại mời tôi đến chứ?"
"Hừ!" Lăng Dục Văn quay mặt đi, cảm xúc đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Ôn Thiển thấy cô bé đã không còn bài xích mình nữa, kiên trì dẫn dắt: "Có muốn tôi bấm ngón tay tính cho cô một quẻ không?"
"Thầy bói dạo!"
Lăng Dục Văn lại tò mò nhìn sang, mắng Ôn Thiển một câu.
Ôn Thiển cười khẩy, nói: "Cơ hội không thể bỏ lỡ, qua rồi không tìm lại được đâu, cô chắc chắn không thử sao?"
"Thử thì thử!"
Lăng Dục Văn vẻ mặt không sợ hãi trừng to đôi mắt nhìn cô.
Ôn Thiển mỉm cười, cảm thấy Lăng Dục Văn khá đáng yêu.
Cô đặt tay lên mạch đập của Lăng Dục Văn, Lăng Dục Văn thấy một tay cô bắt mạch một tay lại bấm lung tung, dáng vẻ thần thần đao đao.
Lăng Dục Văn khinh bỉ khinh thường: "Quay về tôi sẽ bảo anh trai đuổi việc cô."
Ôn Thiển sau khi bắt mạch xong, phát hiện mạch đập này rất yếu cũng rất loạn, rủ mắt xuống, suy nghĩ một hồi rồi nói: "Tôi vừa bấm ngón tay tính một quẻ, mấy ngày nay có phải cô bị nôn ra máu không?"
"Sao cô biết được?"
Lăng Dục Văn kinh hãi nhìn Ôn Thiển.
"Hơn nữa lần nào cũng thấy tức ngực đau đớn?"
Lăng Dục Văn bị dọa cho không nhẹ, không khỏi nói: "Cô thật sự biết xem bói sao?"
"Đúng vậy, nhưng cô đoán xem tôi tính ra bệnh này của cô còn chữa được không?"
Lăng Dục Văn không khỏi cúi mắt xuống, nói: "Có phải hết cách cứu rồi không?"
Ôn Thiển mỉm cười nói: "Chữa được, Lăng tiểu thư... Bệnh của cô không phải là bệnh ung thư theo kiểu tây y truyền thống, chắc là bệnh mang từ trong bụng mẹ ra."
"Chỉ là vì cơ thể cô quá yếu ớt nên mới biến chuyển thành ung thư."
"Ý cô là tôi vẫn còn cứu được sao?"
Lăng Dục Văn kinh ngạc nhìn Ôn Thiển.
Ôn Thiển ừm một tiếng, giọng điệu sâu lắng nói: "Tuy nhiên cần phải chữa trị trong một thời gian rất dài."
"Chỉ cần chữa khỏi cho tôi, bao lâu cũng được."
"Đắng cay ngọt bùi gì cũng chịu đựng được sao?"
Đáy mắt Lăng Dục Văn lóe lên ánh sáng, gật đầu điên cuồng.
Ôn Thiển lúc này mới đứng dậy nói: "Vậy quay về tôi sẽ thiết kế cho cô một liệu trình, đến lúc đó kết hợp đông tây y, nhưng tôi có một yêu cầu..."
"Yêu cầu gì?"
Lăng Dục Văn khó hiểu nhìn Ôn Thiển.
Ôn Thiển lười biếng nói: "Lần sau tôi đến chữa bệnh cho cô, cô phải chuẩn bị một món quà cho tôi."
"Không phải anh tôi bỏ tiền mời cô đến sao? Tại sao còn đòi quà nữa?" Lăng Dục Văn khó hiểu hỏi.
Ôn Thiển khoanh hai tay nói: "Tôi muốn cô đan cho tôi một chiếc khăn quàng cổ, trên đó nhất định phải có in hình Elsa!"
"Tôi là bệnh nhân đấy."
"Bệnh nhân thì làm sao? Bệnh nhân lẽ nào không phải là người sao? Tôi không giống như anh trai cô đặc biệt trân trọng cô đâu, cô ở chỗ tôi chỉ là một đứa trẻ trọc đầu phiền phức bị bệnh thôi, không đan khăn quàng cổ thì tôi không chữa bệnh cho cô nữa."
"Cô..."
Ôn Thiển nói xong liền bước ra khỏi phòng.
Cô thật ra là muốn Lăng Dục Văn có thể cởi mở hơn một chút, dù sao đối với loại bệnh ung thư này, chỉ cần tâm trạng tốt lên thì thật ra cũng sẽ khiến bệnh tình chuyển biến tốt hơn.
Lúc Ôn Thiển bắt mạch đã phát hiện bệnh tình trước đây của cô bé lẽ ra rất dễ chữa, nhưng vì một số phương pháp của tây y quá cực đoan dẫn đến nặng thêm, cộng thêm thái độ sống qua ngày đoạn tháng của Lăng Dục Văn nên tự nhiên làm kéo sập cơ thể.
Đây cũng là một chìa khóa then chốt để chữa bệnh.
Ôn Thiển đang suy nghĩ thì thấy Phương Dĩ Hằng đi tới, hỏi: "Thế nào rồi?"
"Tốt hơn tôi tưởng rất nhiều, tôi quay về sẽ nghĩ ra một phương án liệu trình, dạo này anh cứ theo đơn thuốc của tôi mà sắc thuốc."
Ôn Thiển lúc này mới có chút dáng vẻ của bác sĩ, vừa nói vừa đọc tên các vị thuốc đông y cho Phương Dĩ Hằng.
Phương Dĩ Hằng nghe xong sắc mặt hơi khựng lại, không khỏi hỏi: "Vậy... Lăng tiểu thư không nổi giận với cô chứ?"
"Tính khí có hơi cọc cạch một chút, quả không hổ là anh em ruột với Lăng tổng."
"Cơ mà, Lăng tiểu thư sau khi bị bệnh mới hống hách ngang ngược như thế, trước đây rất ngoan ngoãn hiểu chuyện..." Phương Dĩ Hằng thở dài nói.
Ôn Thiển rủ mắt mỉm cười nói: "Bây giờ cô ấy chắc là sẽ không vô duyên vô cớ nổi giận nữa đâu."
"Tại sao?"
"Bí mật."
Đi xuống lầu.
Ôn Thiển thấy Lăng Dục Hàn vẫn đang ngồi trên ghế sofa, anh vừa uống cà phê vừa xử lý công việc.
Có lẽ là làm động tới Lăng Dục Hàn, anh nhìn về phía Ôn Thiển, thản nhiên liếc một cái: "Thế nào rồi?"
"Cũng tốt, tình hình vẫn chưa đến mức quá nghiêm trọng, có lẽ là vì Lăng tiểu thư còn rất trẻ."
Lăng Dục Hàn nghe giọng điệu tràn đầy tự tin của cô, sắc mặt vốn dĩ còn tương đối nặng nề lúc này đã dịu đi đôi chút.
Ôn Thiển mặc dù không nhìn ra được cảm xúc thừa thãi nào của anh, nhưng có thể nhìn ra Lăng Dục Hàn rất lo lắng cho cô em gái này.
"Làm phiền cô rồi."
"Khách khí rồi."
Ôn Thiển định rời đi, anh lại đột ngột hỏi: "Hôm nay cô đến nhà họ Quý sao?"
Sắc mặt cô khựng lại, không ngờ Lăng Dục Hàn lại biết chuyện này, nói: "Ừm, đi mừng thọ cho ông cụ."
Lăng Dục Hàn thấy trên người cô không có vết thương, chắc là không bị ăn hiếp.
Anh rủ mắt thản nhiên: "Mấy ngày nữa có một buổi tiệc tối từ thiện, chọn một món quà thọ cho ông nội Quý, cô giúp tôi xem thử nhé."













