Sau Khi Dứt Khoát Ly Hôn, Chồng Cũ Phát Điên Rồi – Chương 17: Người anh thật sự muốn bảo vệ là người trong lòng
Sau Khi Dứt Khoát Ly Hôn, Chồng Cũ Phát Điên Rồi
Tiếp theo đó, Tang Tri Ngữ bị mấy người đưa vào viện thẩm mỹ.
Đủ loại mỹ phẩm thoa lên mặt cô, lại còn có người giúp cô làm kiểu tóc. Vừa nhìn thấy cảnh này cô nào còn không hiểu chứ. Mẹ nuôi đã hạ quyết tâm bắt cô tham dự tiệc thọ đại lễ tám mươi của ông cụ, cô cơ bản là không có quyền từ chối.
Theo một tiếng "hoàn thành" của chuyên gia tạo mẫu, mấy người đổi hướng đưa cô tới trang viên nơi ông cụ ở.
Cho dù ông cụ đã nghỉ hưu nhưng quyền thế địa vị vẫn còn đó. Tiệc thọ của ông vô cùng náo nhiệt, tất cả giới quyền quý danh lưu ở thành phố A đều tới tham gia. Cổng vào xe cộ như nước, phóng tầm mắt ra toàn là quan khách ăn mặc lộng lẫy sang trọng.
Nhìn ra thế giới bên ngoài cửa xe, Tang Tri Ngữ mãi không chịu xuống xe.
Đột nhiên, vai cô chịu một lực đẩy.
Là người phụ nữ giam sát cô suốt đẩy cô một cái.
Người phụ nữ thúc giục: "Tang tiểu thư, đừng đứng ngơ ra đó nữa, Thẩm nữ sĩ đang đợi cô ở đại sảnh đấy."
Một mình cô không phải là đối thủ của nhóm người này, Tang Tri Ngữ đành phải ngoan ngoãn xuống xe trước.
Chẳng ngờ cô vừa xuống xe, ánh mắt của một số quan khách đã vô ý hay hữu ý quét về phía cô, ý nghĩa chứa đựng trong mắt không giống nhau. Tuy nhiên, cô đọc hiểu được sự giễu cợt và khinh miệt, sự khách khí với cô ngày trước của bọn họ đã hoàn toàn tan biến.
Từ khi gả cho Thẩm Từ đến nay, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng sâu sắc đến thế. Một khi Thẩm Từ không muốn cô làm Thẩm phu nhân nữa, hoặc là mối quan hệ giữa anh và cô trở nên căng thẳng thì cô ở trong giới thượng lưu chẳng có chút địa vị nào đáng nói.
Cô giống như phụ thuộc của Thẩm Từ, chỉ khi được ánh sáng của anh chiếu rọi thì mới được thế gian nhìn thấy.
Tang Tri Ngữ chùn bước, muốn bất chấp tất cả mà bỏ chạy, tránh xa giới thượng lưu.
Thế nhưng mấy người đi theo cô đã nhận ra ý đồ của cô. Bề ngoài là dắt cô ăn mặc váy dài không tiện đi lại, thực chất là nắm chặt lấy cổ tay cô, triệt hạ khả năng bỏ chạy của cô.
Cứ như vậy, cô bị ép bước vào đại sảnh tiệc bên trong trang viên.
Đại sảnh ngập tràn hoa tươi, không ít người đang đứng. Nổi bật nhất là ông cụ ở chính giữa, cùng với Thẩm Từ và Ứng Vũ Trúc đứng hai bên ông cụ. Cho dù trên mặt Thẩm Từ chẳng có biểu cảm gì nhưng nụ cười rạng rỡ không giấu nổi của Ứng Vũ Trúc khiến hai người trông cực kỳ giống một đôi vợ chồng nhỏ ân ái tới thăm người lớn.
Ứng Vũ Trúc trò chuyện với ông cụ, xung quanh dồn dập có người 'biết chuyện' xen vào, hùa theo Ứng Vũ Trúc làm ông cụ vui vẻ, tiện thể thỉnh thoảng lại khen ngợi Ứng Vũ Trúc một câu.
So với Ứng Vũ Trúc được hoan nghênh, cộng thêm bên cạnh Ứng Vũ Trúc có Thẩm Từ đi cùng, Thẩm Từ coi như không thấy sự xuất hiện của cô, lạnh nhạt như thể không quen biết cô. Rõ ràng cô mới là vợ nguyên配 của Thẩm Từ, lúc này lại giống như con chuột trong cống rãnh.
Bản tính của con người là hóng hớt, người trong lòng và người vợ cùng xuất hiện trong dịp này, mọi người khó tránh khỏi nảy sinh tâm lý nhiều chuyện, lén lút quan sát Tang Tri Ngữ và Ứng Vũ Trúc, hy vọng bọn họ ra tay làm trò cười cho thiên hạ. Như vậy tối nay bọn họ sẽ có dưa hóng không hết để điều tiết bầu không khí nhàm chán.
Tang Tri Ngữ không bước nổi chân, đứng yên tại chỗ, cực kỳ muốn bản thân biết phép tàng hình.
Thẩm Ngưng Nguyệt đã sớm chuẩn bị, một mặt giao thiệp với người ta, mặt khác luôn chú ý xem con gái nuôi khi nào tới.
Con gái nuôi vừa đứng yên, bà lập tức tiến về phía bên cạnh ông cụ, mỉm cười vừa vặn nói với con gái nuôi: "Tri Ngữ đi nhanh lên chút, ông nội đang đợi cháu chúc thọ kìa."
Trong lúc nói chuyện, Thẩm Ngưng Nguyệt bất động thanh sắc gạt Ứng Vũ Trúc ra.
Ai ngờ Ứng Vũ Trúc như đứng không vững mà cơ thể xiêu vẹo.
Thấy Ứng Vũ Trúc có nguy cơ ngã chó ăn phân đến nơi thì một bàn tay lớn đã kịp thời kéo cô ta lại.
Khoảnh khắc tiếp theo, Ứng Vũ Trúc rơi vào vòng tay ấm áp.
Cảnh này dù nhìn thế nào cũng là anh hùng cứu mỹ nhân, vừa sên vừa đẹp đẽ.
Tang Tri Ngữ cảm thấy chướng mắt cực kỳ, ký ức không khỏi quay về năm cô mười bốn tuổi.
Cô mười ba tuổi được Thẩm Ngưng Nguyệt nhận nuôi, bước vào giới thượng lưu sinh sống, quen biết Thẩm Từ lớn hơn cô ba tuổi.
Cô lúc nhỏ không phân biệt được thế nào là thích và không thích, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Từ - thiếu niên lạnh lùng kiêu ngạo đó, đối với cô quả thực rất đặc biệt. Người anh họ trên danh nghĩa này từ đó chiếm trọn bộ não cô.
Mơ màng nảy sinh cảm tình với Thẩm Từ là khi cô lên lớp chín, vừa tròn mười bốn tuổi.
Vì cô không phải là cháu ngoại chính thức của Thẩm gia, mẹ nuôi lại suốt ngày bận rộn với sở thích của mình, không có mấy thời gian dạy dỗ cô. Cô muốn đứng vững ở Thẩm gia là rất khó khăn, thế nên có vài kẻ chó nhìn người thấp thường xuyên ăn hiếp cô.
Sự phản kháng của cô vô cùng nhỏ bé. Một lần cô bị ăn hiếp tới mức gần như tuyệt vọng, Thẩm Từ giống như thiên thần giáng thế đánh đuổi mấy kẻ ăn hiếp cô đi, còn cẩn thận đưa cô tới bệnh viện kiểm tra.
Chính ngày hôm đó, nhìn thiếu niên bảo vệ mình, trong sự mơ màng cô đã nảy sinh một ý nghĩ.
Cô thích được Thẩm Từ bảo vệ, cô muốn được Thẩm Từ bảo vệ cả đời.
Nguyện vọng này, cho dù cô đã trở thành vợ của Thẩm Từ cũng chưa từng thực hiện được.
Thẩm Từ khi đó cứu cô có lẽ là xuất phát từ sự đồng cảm thương hại, nhưng người anh thật sự muốn bảo vệ từ đầu đến cuối đều là Ứng Vũ Trúc.
Cho dù Ứng Vũ Trúc từng từ bỏ anh khi Thẩm Từ thất bại trong cuộc cạnh tranh người thừa kế, anh vẫn một lòng một dạ yêu Ứng Vũ Trúc, không bận tâm đến sự từ bỏ của Ứng Vũ Trúc. Đến cả ông cụ dáng vẻ hiện tại xem ra cũng không bận tâm những gì nhà họ Ứng từng làm.
Ứng Vũ Trúc không hổ là vị hôn thê từ nhỏ được ông cụ chấm cho Thẩm Từ.
Xuất thân ưu việt, nhẹ nhàng có được sự yêu thương và chiều chuộng của người khác - thứ mà cô có đầu thai lại cũng chưa chắc có được.
Cô đố kỵ Ứng Vũ Trúc sao?
Đương nhiên là đố kỵ.
Lúc này đây, sự đố kỵ của cô hóa thành chán ghét. Cô ghét Thẩm Từ không chừa cho cô một chút sĩ diện nào, dùng hành vi ôm lấy Ứng Vũ Trúc để tát vào mặt cô, khiến cô biến thành trò cười cho toàn bộ người có mặt ở đây xem.
Mà vài ánh mắt ẩn ý của mẹ nuôi lướt tới khiến lòng cô rơi xuống hố băng, lạnh giội toàn thân.
Mẹ nuôi có giây nào từng coi cô là con gái ruột chưa?
Hay nói cách khác, cô chỉ là công cụ của mẹ nuôi?
Khi bầu không khí sắp sửa đóng băng, Thẩm Ngưng Nguyệt kéo phắt Ứng Vũ Trúc ra khỏi vòng tay Thẩm Từ, nụ cười trên mặt không đổi tiếp tục nói với con gái nuôi: "Tri Ngữ, mau qua đây."
Dưới sự chú ý của mọi người, không tiện không thèm đếm xỉa tới mẹ nuôi khiến mẹ nuôi rơi vào tình cảnh xấu hổ, Tang Tri Ngữ nặng nề bước từng bước một, dừng lại trước mặt ông cụ.
"Ông nội, chúc ông sinh nhật vui vẻ, sống lâu trăm tuổi, phúc như Đông Hải!"
Khi nói chuyện, cô cực lực khống chế cảm xúc của mình, cố gắng không nhìn Thẩm Từ và Ứng Vũ Trúc.
Chẳng ngờ Ứng Vũ Trúc như không thể chịu nổi việc người khác ngó lơ mình liền mở lời: "Anh Thẩm Từ tới từ sớm rồi, Tang tiểu thư là vợ của anh Thẩm Từ, tại sao lại tới muộn thế này? Cô còn chưa mang quà tặng cho ông nội Thẩm sao?"
Giọng nói nũng nịu gọi anh Thẩm Từ, Tang Tri Ngữ không nghe ra hay ho gì mà ngược lại thấy buồn nôn sâu sắc.
Suốt ngày anh anh em em, làm buồn nôn ai thế chứ?
Cô đánh giá Ứng Vũ Trúc từ trên xuống dưới, nén cảm giác muốn trợn mắt mà nghĩ.
Cái gì mà người trong lòng của Thẩm Từ chứ?
Xì! Trà xanh chuyên dụng của Thẩm Từ thì có!
Ánh mắt ẩn chứa sự không hài lòng của Thẩm Ngưng Nguyệt quét qua Ứng Vũ Trúc, vẫn cười tươi rói nói: "Ứng tiểu thư nói vậy là không đúng rồi. Thẩm Từ lúc nãy đã tặng quà cho ông cụ rồi. Thẩm Từ và Tri Ngữ là vợ chồng, hai đứa là một thể, Thẩm Từ tặng cũng bằng Tri Ngữ tặng."
Dưới ngôn từ ôn hòa thực chất lại giống như cái tát không tiếng động, nhắc nhở Ứng Vũ Trúc đừng có lấn tới, biết chút lễ nghi.
Trong chớp mắt, cơ thể Ứng Vũ Trúc dựa về phía Thẩm Từ, bĩu môi tủi thân: "Anh Thẩm Từ, dì Thẩm trách em nói sai rồi, có phải em thật sự sai rồi không?"













