Sau Khi Dứt Khoát Ly Hôn, Chồng Cũ Phát Điên Rồi – Chương 16: Bị người ta tới tận nhà bắt đi
Sau Khi Dứt Khoát Ly Hôn, Chồng Cũ Phát Điên Rồi
Dáng vẻ ra lệnh của mẹ nuôi làm cho cô cảm thấy bản thân giống như một con chó do bà nuôi dưỡng, phải vô điều kiện nghe lời bà. Nếu không nghe lời bà thì bản thân chính là thiếu dạy dỗ, hoàn toàn không thể trông chờ mẹ nuôi tôn trọng suy nghĩ của mình, Tang Tri Ngữ dứt khoát ngậm miệng.
Cũng may Triệu Tâm Nghiên hiểu cô, kịp thời đi vào 'giải cứu' cô, tiện thể tiễn mẹ nuôi rời đi.
Mẹ nuôi đã biến mất khỏi đây rồi nhưng cô vẫn cảm thấy ngạt thở.
Triệu Tâm Nghiên quan sát nét mặt Tang Tri Ngữ, suy ngẫm một lúc rồi nói: "Mẹ nuôi cậu khó xơi thật đấy."
Có lẽ do xúc động nên giọng Thẩm Ngưng Nguyệt nói chuyện hơi lớn, cộng thêm khả năng cách âm của căn nhà này không được tốt lắm nên khi ở bên ngoài, Triệu Tâm Nghiên lờ mờ nghe rõ Thẩm Ngưng Nguyệt đã nói những gì.
Tang Tri Ngữ thở dài: "Đâu chỉ khó xơi."
Cơ bản là vô lý hết sức.
Con gái nuôi không nghe nổi lời hay lẽ phải, một ngày trước tiệc thọ của ông cụ, Thẩm Ngưng Nguyệt tưởng tượng cảnh ngày mai con gái nuôi không xuất hiện, mặc cho Ứng Vũ Trúc mang cái danh 'Thẩm phu nhân tương lai', bà suýt chút nữa mắc bệnh cơ tim.
Vì vậy, bà gọi điện cho con gái nuôi, lạnh lùng ra tối hậu thư: "Nếu như ở tiệc thọ ngày mai tôi không thấy cô thì sau này cô đừng nhận người mẹ nuôi này nữa!"
Khi nhận được cuộc gọi này, Tang Tri Ngữ đang thông qua luật sư từng giúp cô và Thẩm Từ công chứng thỏa thuận tiền hôn nhân trước đây để tìm bản điện tử của thỏa thuận tiền hôn nhân gửi cho Triệu Tâm Nghiên.
Triệu Tâm Nghiên càng xem, lông mày càng nhíu chặt.
Mẹ nuôi chỉ nói một câu rồi cúp điện thoại cực nhanh. Tâm trí cô đều dồn vào Triệu Tâm Nghiên, không suy nghĩ nổi ý của mẹ nuôi. Không đợi Triệu Tâm Nghiên xem xong toàn bộ thỏa thuận, cô không nén nổi vội hỏi: "Thế nào rồi?"
"Tang Tri Ngữ, cậu xong đời rồi." Triệu Tâm Nghiên giận vì sắt không thành thép đấm đấm cô, "Loại thỏa thuận mất quyền dọa người thế này, Thẩm Từ đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho cậu mà mới dụ được cậu ký vào mà không có não thế chứ."
"Chưa từng nghĩ tới có một ngày tớ sẽ ly hôn với anh ấy, nên mới không bận tâm xem kỹ nội dung trên thỏa thuận."
"Thỏa thuận của hai người, cậu đúng là không chia được tiền của anh ta thật, nhưng anh ta lại có thể chia một nửa tiền của cậu." Triệu Tâm Nghiên cũng là đột nhiên nghĩ tới trên thỏa thuận sẽ tồn tại rủi ro này, vạn vạn không ngờ trên thỏa thuận lại thật sự có điều khoản này.
"!!!" Tang Tri Ngữ như chịu đả kích nặng nề, nhất thời nghẹn lời.
"Cái hố nhất tới rồi đây, trên này viết nếu Thẩm Từ gánh phải nợ nần thì hai người cùng nhau chịu trách nhiệm. Sau khi ly hôn cậu cũng không trốn thoát khỏi việc giúp anh ta trả nợ đâu." Triệu Tâm Nghiên vỗ nhẹ vào trán Tang Tri Ngữ, "Với quyền thế và địa vị của Thẩm Từ, tạo ra khoản nợ giả vô cùng đơn giản. Cậu nói xem cậu có xong đời không cơ chứ."
"..." Trước mắt Tang Tri Ngữ tối sầm lại, không khỏi nhắm mắt lại.
"Còn viết nữa nè, trong thời gian hôn nhân tồn tại nếu có mang thai sinh con thì quyền nuôi con thuộc về Thẩm Từ." Ánh mắt Triệu Tâm Nghiên lướt qua chiếc bụng bằng phẳng của Tang Tri Ngữ, "May mà cậu chưa có thai..."
Từ đầu đến cuối, Tang Tri Ngữ chưa từng nghĩ tới việc ra đi tay trắng lại là cái giá nhỏ nhất phải trả cho việc ly hôn.
"Thế phải làm sao bây giờ?" Lần đầu tiên cô cảm nhận sâu sắc sự chênh lệch giữa mình và Thẩm Từ lại懸殊 đến thế. Thẩm Từ chỉ cần tiện tay bóp một cái là có thể bóp chết con kiến như cô.
"Trì hoãn đi." Triệu Tâm Nghiên cẩn trọng suy nghĩ, "Con người ai cũng có tâm lý ngược lại. Cậu càng sốt sắng ly hôn thì Thẩm Từ càng muốn làm cậu khó chịu. Nhưng phía Thẩm Từ lại có người trong lòng, chắc chắn không cho phép anh ta quá lâu không ly hôn. Đến lúc đó biến thành anh ta sốt sắng ly hôn, cậu có thể đàm phán với anh ta, đàm phán theo hướng có lợi."
Người từng một lòng một dạ yêu thương lại trở thành cây cổ thụ chọc trời chủ宰 số phận tương lai của mình, bản thân lại khó mà lay chuyển được. Trong lòng Tang Tri Ngữ dấy lên một chút hối hận.
Hối hận vì đã yêu Thẩm Từ, hối hận vì đã chấp niệm làm vợ anh.
Cúi mắt nhìn chiếc điện thoại hiển thị nhận được tin nhắn * mới, cô có chút không phải là hương vị.
Mẹ chồng: 【Bé cưng ơi, mẹ thấy một bộ trang sức ở Paris cực kỳ hợp với con, đã gửi bưu điện cho con rồi, ngày mai giao tới, con nhớ nhận nhé.】
Có vết xe đổ của mẹ nuôi, Tang Tri Ngữ hiện tại rất sợ mẹ Thẩm cũng biết chuyện cô muốn ly hôn với Thẩm Từ nên cố gắng ít nói chuyện với mẹ Thẩm.
Tuy nhiên, mẹ Thẩm gửi trang sức cho cô thì chắc chắn là gửi tới Thẩm gia. Cô sẽ không lấy, mà chắc cũng không lấy được.
Bởi vì hôm kề trước cô đã thử rồi. Tính nhân lúc Thẩm Từ đi công tác ngắn ngày ở thành phố bên cạnh, cô muốn tới Thẩm gia lục tìm bản giấy của thỏa thuận tiền hôn nhân. Nào ngờ cổng khu biệt thự cô còn chẳng bước nổi vào. Hỏi quản lý tòa nhà thì bảo cô không phải chủ sở hữu, đã sớm bị liệt vào danh sách đen, cấm ra vào.
Thẩm Từ so với dự đoán của cô còn tuyệt tình hơn!
Lại nhớ tới cuộc gọi lúc nãy của mẹ nuôi, cô dùng tay chống cằm để tránh cho chiếc đầu nặng trịch bị nứt ra.
Hình như cuộc sống của cô chỉ trong một đêm đã từ có màu biến thành trắng đen, quyền lên tiếng bị người khác nắm giữ, hỗn loạn lại làm cho người ta bực mình.
Sau khi trò chuyện cụ thể với Triệu Tâm Nghiên về cách ứng phó với sự hiểm ác của Thẩm Từ, Tang Tri Ngữ tiếp tục tới tập đoàn lớn phỏng vấn.
Tập đoàn lớn sức cạnh tranh vô cùng lớn, khắp nơi là nhân tài tri thức cao tranh nhau gia nhập. Bản sơ yếu lý lịch sáng giá trong mắt người bình thường của cô so với một số kẻ liều mạng thì kém xa nhiều lắm.
Ưu thế duy nhất là cô từng làm trợ lý cho tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Nguyên.
Người phỏng vấn đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Tang tiểu thư, dựa vào lý lịch của cô, vừa hay văn phòng tổng giám đốc công ty chúng tôi đang tìm thư ký cho tổng giám đốc, cô thử vị trí này xem?"
Tang Tri Ngữ vẫn chưa chốt xong quy hoạch phát triển nghề nghiệp. Người phỏng vấn không cho cô phỏng vấn vị trí ban đầu nộp hồ sơ khiến cô không thể lập tức đưa ra phản ứng tốt nhất.
Phía sau còn một đống người đang chờ phỏng vấn, người phỏng vấn không có thời gian lãng phí. Thấy Tang Tri Ngữ như đang do dự không quyết liền nhanh chóng kết thúc buổi phỏng vấn, cuối cùng nói: "Nếu có thể vào vòng phỏng vấn thứ hai, chúng tôi sẽ thông báo cho cô."
Phỏng vấn tập đoàn lớn thường có nhiều vòng, Tang Tri Ngữ chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy.
Trở về căn nhà thuê vẫn chưa hoàn toàn thích nghi, nỗi mịt mờ bị đè nén lại tìm đến cô.
Nghĩ tới nghĩ lui, Tang Tri Ngữ mê mê muội muội ngủ thiếp đi.
Có lẽ là do nhiều ngày liên tục nghỉ ngơi không tốt, cơ thể mệt mỏi tới cực hạn nên cô một giấc ngủ tới tận sáng hôm sau.
Cô bị tiếng chuông cửa dồn dập làm cho tỉnh giấc. Nếu không có tiếng chuông, e là cô có thể ngủ tới tận giữa trưa.
Tạm thời chưa hình thành thói quen trước khi mở cửa phải nhìn màn hình chuông cửa trước, kết quả vừa mở cửa ra đã thấy mấy người đứng ở cửa, có nam có nữ, tất cả đều 'hổ视眈眈' nhìn chằm chằm cô.
Trong đó người phụ nữ cầm đầu nói: "Xin chào!"
Đầu óc cô chưa kịp phản ứng thì hai người đàn ông đã phân công hợp tác, một người giữ lấy vai trái cô, một người giữ lấy vai phải cô, di chuyển cô ra khỏi căn nhà.
Cơ thể không nghe theo sự điều khiển mà tiến về phía trước, Tang Tri Ngữ hoảng sợ chớp chớp mắt: "Các người muốn làm gì?"
Không ai trả lời cô.
Cứ như vậy, cô vừa kinh vừa sợ bị cưỡng chế đi xuống tầng, sau đó bị nhét vào một chiếc xe Lincoln kéo dài.
Hai người đàn ông ngồi bên cạnh cô, có một khoảnh khắc cô cảm thấy mình giống như phạm nhân cần cảnh sát trông chừng nghiêm ngặt. Còn người phụ nữ đối diện lại mặt đầy kính trọng cầm điện thoại gọi điện: "Thẩm nữ sĩ, chúng tôi đã đón được người thuận lợi rồi, đang đưa tới chỗ bà."
Một câu ngắn gọn của người phụ nữ đã làm Tang Tri Ngữ hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình.
Là do mẹ nuôi sai người tới bắt cô!
Mẹ nuôi muốn làm gì?













